Tống Thiên Kiều: " chuyện với ." Thương Tiểu Quân: "Có việc gì cứ trực tiếp với ." Tống Thiên Kiều: "Cái giống ."
Có gì mà giống chứ? Ánh mắt Thương Tiểu Quân dần trở nên lạnh lẽo. Lúc , Thương Dung bước tới: "Là Tống Thiên Kiều ?" Bà rõ , nhưng giọng thì bà nhớ.
Tống Thiên Kiều: "Là ." Thương Dung: "Quả nhiên là bà." Sau đó sang con trai: "Con đưa Tiểu Quyên và về , đến thì sẽ ôn chuyện cũ với bà ."
Đã mười mấy năm gặp . Thương Tiểu Quân nhíu mày: "Mẹ..." Chẳng gì để cả, cần lãng phí thời gian. Thương Dung: "Không . Cứ dạo trong sân thôi, các con về ."
Như , Thương Tiểu Quân đưa vợ và con trai về . Thương Dung với Tống Thiên Kiều: "Vào , bên trong cái đình, hai chúng đó ." Tống Thiên Kiều theo bước chân của Thương Dung. Cái đình để nghỉ ngơi trong khu chung cư lớn, may mà đang là giờ học nên bên trong ai, ngược cung cấp cho hai một gian riêng tư.
Thương Dung thổi bụi chiếc ghế đá, trực tiếp xuống. Tống Thiên Kiều thấy , vô tình nhíu mày một cái. Thương Dung : "Có cảm thấy dân quê, từ nhỏ câu nệ."
Tống Thiên Kiều: "Mắt bà thấy gì ?" Thương Dung: "Mắt mù nhưng tâm mù. Hai chúng dù cũng là gặp hai , đoán phản ứng của bà. Tống Thiên Kiều: "Đã lâu như , khó cho bà còn nhớ rõ ."
Thương Dung: "Sao mà nhớ chứ, nếu tại bà, đôi mắt của cũng chẳng nông nỗi . Bà xem ?" Tống Thiên Kiều lời liền nổi giận: " nhớ từng hành vi như đối với bà. Thương Dung, bà đừng ngậm m.á.u phun ."
Thương Dung khẽ, đó sang bà : " , vết thương là do tự , nhưng nếu , đừng là Giản Hoán Thanh, và con trai đều chẳng con đường sống. Tống Thiên Kiều, bà vốn nên , ôm lấy tia hão huyền đó mà phiền gia đình khác. Chỉ là một đàn ông thôi mà, thì thôi , hà tất , khiến gia đình tan cửa nát nhà. Bà rốt cuộc là tâm địa độc ác là ngu ngốc đây?"
" độc ác?" Nghe thấy câu , mặt Tống Thiên Kiều đỏ bừng lên vì tức giận: "Một kẻ bức c.h.ế.t chồng, tự tay hủy hoại đôi mắt của , mà còn độc ác?" Tống Thiên Kiều: "Thương Dung, nếu như gọi là độc ác, thì bà gọi là cái gì?"
Thương Dung: " chỉ là một bình thường sống tiếp mà thôi." Tống Thiên Kiều khẩy: "Bà thì đơn giản thật, vì giữ mạng mà đến cả chồng cũng tính kế, bà bình thường gì, bà chính là một mụ đàn bà độc ác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-259.html.]
Mụ đàn bà độc ác... Thương Dung gật đầu: "Độc ác do một bà là , lúc đó trong lòng chỉ là một đáng thương."
Tống Thiên Kiều giây phút cảm xúc sụp đổ, bà gầm nhẹ: "Thương Dung, bà thật sự quá trơ trẽn, rõ ràng mà trân trọng, bà chê bai quá khứ của ? Bà yêu ? Cuối cùng nhẫn tâm bức c.h.ế.t chứ? Bà cần nữa , tại thành cho chúng ?"
Lúc Tống Thiên Kiều còn chút khí chất của phụ nữ tinh nào, trông chút hèn mọn. Thương Dung: "Trách thì trách hai sinh gặp thời , nếu là bây giờ, cần thành , hai thể cùng rời ."
Bà một cách nhẹ tênh, rõ ràng đối với chuyện năm xưa sớm buông bỏ. Nói từng yêu thì cũng hẳn, ở lứa tuổi đôi mươi, tuổi thanh xuân rực rỡ, đối mặt với tình cảm, bà cũng thuần khiết. Rõ ràng từng một đoạn tình, bà cũng lựa chọn nghĩa chùn bước. Mười năm đó, gia đình sống cũng khá , oanh oanh liệt liệt, nhưng bình lặng ấm áp. khi cùng cũ nước ngoài, chạy trốn bên ngoài để sống, cái gì tình cái gì ái, giây phút đó tan thành mây khói.
Thương Dung thừa nhận ích kỷ, tình cảm của bà sẽ lãng phí một thể thức tỉnh. Hơn nữa bà còn con trai. Sau khi , tình cảm dù đậm sâu đến mấy cũng sẽ chuyển dời, con trai mới là tâm điểm. Cho nên, Thương Dung thấy sai chuyện gì. Giản Hoán Thanh dù cũng sống hơn ba mươi năm, mà Tiểu Quân của bà mới lên chín.
, sinh gặp thời. Tống Thiên Kiều hít một thật sâu: "Chuyện chúng bàn nữa, hôm nay cũng đến để ôn chuyện cũ với bà. Chúng hãy về hiện tại và tương lai thế nào?" Thương Dung: "Bà ngắn gọn thôi, còn về trông cháu."
Tống Thiên Kiều: "Chuyện là do con gái , nó hiểu chuyện, những chuyện với bà, những điều đó đều . Con bé đó mới nghiệp vài năm, tâm tính chín chắn, bà đừng chấp nhặt với nó. Đối với những tổn thương mà bà chịu, mặt nó xin bà. Hãy tha cho nó , nể mặt Hoán Thanh."
Câu cuối cùng thành công chọc Thương Dung. Giản Hoán Thanh ở chỗ bà thì còn cái mặt mũi gì nữa. Thương Dung: "Được thôi, chấp nhặt với cô ." Nói xong bà dậy định rời .
Tống Thiên Kiều ngẩn một lúc, đó hỏi: "Bà ý gì?" Thương Dung: "Bà ý gì?" Tống Thiên Kiều: "Bà chẳng lẽ con gái bắt giam ?"
Thương Dung nhíu mày: "Đó là con gái bà, con gái , chuyện của cô ." Tống Thiên Kiều tức đến mức khuôn mặt méo mó, hít sâu mấy mới bình phục cảm xúc. "Bà với Giản Lăng Quân một tiếng, khoản nợ đó của công ty đừng truy cứu nữa, tổn thất sẽ nghĩ cách bù đắp ."