Ngồi xe, Đỗ Quyên liền với Hồ Đông về việc đội vận tải gặp sự cố, Thương Tiểu Quân qua đó xử lý.
" cứ thấy trùng hợp quá, chuyện xong lòng cứ bất an, tim đập thình thịch, nên qua đó xem tình hình thế nào để đón về."
Hóa là .
Hồ Đông còn tưởng xảy chuyện lớn gì cơ.
mà...
"Em . Chị dâu, chị đừng vội, Quân dù rời cũng sẽ tìm trông coi bà thím cẩn thận, xảy chuyện gì ."
Hồ Đông vốn phụ trách vấn đề an ninh bên nhà họ Thương, cũng việc đó ba nhà họ Thương bí mật điều tra chụp ảnh, nên mấy bạn của mở cửa hàng mới sắp xếp ở khu chợ gần ngõ, chính là để sự hỗ trợ lẫn .
Hồ Đông dạo cũng cẩn thận.
Chỉ là Quân cùng bà thím, nếu việc đột xuất chắc chắn sẽ sắp xếp thỏa việc phía để đảm bảo an cho bà thím.
Cậu tin tưởng Quân, nên lo lắng lắm.
Đỗ Quyên cũng hy vọng là nghĩ nhiều quá.
Vì là bao xe nên giữa đường xe chỉ dừng hai để những vốn xe xuống, đó chạy thẳng đến thị trấn nơi làng của Thương Tiểu Quân.
Toàn bộ quá trình mất nửa tiếng đồng hồ.
Bởi vì làng bên thông đường nhựa nên quãng đường phía họ tự bộ .
Tính đến tình huống , Hồ Đông lúc mang theo ba chiếc xe đạp của họ, lúc đạp xe chỉ mất mười mấy phút là đến làng Long Loan.
Hồ Đông đèo Đỗ Quyên ở phía , hai thanh niên cùng họ mở đường phía .
Đỗ Quyên : "Hai cứ , làng tìm xem tình hình thế nào."
Hồ Đông đèo cô chắc chắn nhanh bằng hai .
Nghe Đỗ Quyên , hai liền .
Đỗ Quyên cũng bảo Hồ Đông: " , đạp nhanh hơn một chút cũng ."
"Vậy chị dâu bám chắc nhé."
Hồ Đông chẳng dám đạp nhanh, cái bụng của Đỗ Quyên mà thấy hãi.
Đi làng Long Loan qua một con sông, vì cầu, chỉ đê ngăn nước phía , nên từ lâu dân làng lên trấn đều thuyền qua sông.
Vào ngày phiên chợ, mặt sông mấy chèo thuyền, đưa một qua là thu ít tiền.
Ngày thường phiên chợ cũng chèo thuyền trực ở bờ sông đón khách.
Phía , hai thanh niên lúc đến bờ sông thì phát hiện thuyền.
Cũng là thuyền, mà là chiếc thuyền đó chẳng hiểu lật úp .
Thế thì qua , thanh niên bờ chờ vài phút thì Hồ Đông đèo Đỗ Quyên tới nơi.
"Anh Hồ ơi, chị dâu ơi, thuyền ạ."
Không thuyền!
Đỗ Quyên tim bắt đầu đập nhanh hơn, cô xuống xe, nhanh ch.óng chạy đến bờ sông liếc một cái, thấy chiếc thuyền lật mà suýt nữa thì hét lên vì sợ hãi.
Linh cảm lành trong lòng càng thêm mãnh liệt.
nhanh cô trấn tĩnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-228.html.]
Không ở đây, kiếp Thương Chấn Xuyên c.h.ế.t ở đây, nên nếu thực sự là Thương Chấn Xuyên giở trò thì ở chỗ .
"Đi lên con đê phía , chỗ đầm nước ."
Con đê ở ngay phía cách đó xa, mất vài phút.
Mấy đạp xe nhanh ch.óng tới nơi.
Từ đằng xa, Đỗ Quyên thấy đê đối diện một bóng quen thuộc, chính là Thương Dung.
"Mẹ ơi, ơi..."
Thấy Thương Dung, hòn đá tảng đè nặng trong lòng Đỗ Quyên cuối cùng cũng rơi xuống.
Chỉ là bà đó một thế ?
Ở đằng xa, Thương Dung cũng thấy tiếng Đỗ Quyên, nhưng vì xa quá bà thấy gì, chỉ thể phán đoán qua tiếng , chắc là ở bờ bên sông.
"Tiểu Quyên, Tiểu Quyên..."
Thương Dung cũng vọng từ bờ đối diện, bà con đường phía , vì bên thuyền nên qua sông chỉ thể đê, nhưng con đê hẹp, còn hình vòm, thị lực của bà , một căn bản thể qua .
Đỗ Quyên vọng sang: "Mẹ ơi, đừng cử động, con qua đón ."
Thấy , trái tim hoảng loạn của Đỗ Quyên bình , trong giọng còn mang theo tiếng .
Thương Dung cũng nhúc nhích nữa.
Bà : "Con đừng qua đây, đê khó lắm, để Tiểu Quân qua đón là ."
Vì Đỗ Quyên tới nên Thương Dung cho rằng con trai cũng mặt.
Hồ Đông cũng : "Chị dâu, chị cứ đây đợi, để em qua đón ."
Xe dừng bên lề đường, Hồ Đông sắp xếp một thanh niên ở đây cùng Đỗ Quyên, còn dẫn theo đường nhỏ lên con đê đó.
Có điều Hồ Đông mới rẽ đường nhỏ, thì ở bờ bên sông, từ trong bụi lau sậy đột nhiên vọt một , hung hăng đẩy mạnh Thương Dung, định đẩy bà xuống đầm nước xa đó.
Thương Dung phòng gì.
Đỗ Quyên ở bờ bên vẫn luôn bà, nên thấy bóng đó vọt , nhưng nhanh quá, cách một con sông, cô chẳng thể gì , chỉ hét lớn: "Phía , ơi, đẩy !"
Lời Đỗ Quyên còn dứt thì Thương Dung đẩy .
may mắn là bà còn cách đầm nước một đoạn ngắn, cộng thêm lời nhắc nhở của Đỗ Quyên, nên lúc ngã xuống túm bụi cỏ mặt đất.
kẻ đó thấy Thương Dung vẫn trụ vững , liền cam tâm, nghiến răng xông lên nữa.
Đỗ Quyên: "Thương Chấn Xuyên, mày dám, mày dám! Mày c.h.ế.t đúng ? Tiểu Quân sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày, tao cũng sẽ tha cho mày ."
, kẻ vọt từ bụi lau sậy chính là Thương Chấn Xuyên.
Lúc Đỗ Quyên đe dọa, Thương Chấn Xuyên cũng một khoảnh khắc chần chừ, nhưng nhanh bắt đầu tay với Thương Dung.
Thấy cảnh tượng bên bờ đối diện, nước mắt Đỗ Quyên rơi lã chã vì sợ hãi.
Lúc cô chẳng màng đến gì nữa, định lao thẳng qua đó.
"Chị dâu, chị đừng , Hồ qua đó ."
Thanh niên ở cản Đỗ Quyên .
Cái bệ đá đê đó hẹp như , tình trạng của Đỗ Quyên thể lao qua , lúc đó đừng là Thương Dung, cả cô cũng sẽ rơi xuống đầm nước mất.