Đỗ Quyên: "Chị cả, chị đến đây?"
, vị chính là chị cả của Đỗ Quyên - Đỗ Lan, bé gái là con gái của bà, cũng chính là cháu gái ngoại của Đỗ Quyên.
Đột nhiên thấy Đỗ Lan, Đỗ Quyên sững hồi lâu mới nhận .
Thật sự là quá lâu gặp, cô sắp quên mất dáng vẻ của .
Con Đỗ Lan , sự hiện diện trong nhà họ Đỗ vốn dĩ thấp, khi Đỗ Quyên trọng sinh trở về căn bản từng gặp bà.
Có lẽ Đỗ Lan từng thấy cô, ví dụ như cái ngày cô trọng sinh dẫn theo một đám về nhà hủy hôn, chuyện lớn như Đỗ Lan chắc chắn cũng đến.
Đỗ Lan là như thế nào chứ.
Chính là kiểu chỉ vùi đầu việc, thích chuyện, càng thích tham gia những chuyện náo nhiệt, tính tình như hũ nút.
Ngày hôm đó bờ ruộng, Đỗ Quyên gặp ít nhà họ Đỗ, còn thấy cả chị hai Đỗ Hà nữa, chỉ là thấy bà .
Cho nên khi trọng sinh trở về đây là đầu tiên hai chị em gặp mặt.
Đỗ Quyên gọi bà là chị cả.
Đỗ Lan cầm chén trong tay, nhưng mãi vẫn lấy tinh thần.
Một lúc lâu , bà mới hỏi: "Em, em là Đỗ Quyên?"
Cô vợ nhỏ mặt để mái tóc ngắn rẽ ngôi bốn sáu dài ngang vai, bên nhiều hơn thì để xõa tùy ý, bên ít hơn thì kẹp tai, để lộ đôi hoa tai bạc nhỏ nhắn tinh tế, trông xinh quý phái.
Cô mặc chiếc áo sơ mi cổ bẻ màu đỏ họa tiết chấm bi trắng, một chiếc nơ lớn cùng màu rủ xuống n.g.ự.c, là kiểu dáng tự của chiếc áo sơ mi, vạt áo sơ vin trong chiếc quần tây nhỏ màu đen dài chín tấc, chân đôi giày da mũi tròn màu trắng.
Bộ trang phục rực rỡ tươi sáng, giống như một cô nàng thời thượng bước từ trong tranh ảnh.
Đỗ Lan căn bản dám nhận, đây là em gái Đỗ Quyên của bà ?
Trước khi đến bà cha , Đỗ Quyên bây giờ đổi , tiền , dáng vẻ ghê gớm, đeo vàng đeo bạc, còn giống như nữa.
Ba tháng Đỗ Lan từng gặp em gái một , hôm đó em gái trèo tường bỏ trốn, bà đang lấy đồ trong hầm chân tường, định lên thì thấy em gái bê ghế trèo tường.
Bà há miệng định gọi, đó nghĩ, thôi bỏ , quản chi lắm chuyện bao đồng gì, thế nào thì thế , bà cứ coi như thấy là .
Sau đó, em gái quả nhiên bỏ trốn, còn dẫn theo Thương Tiểu Quân và các đồng chí ở hội phụ nữ đến nhà hủy hôn.
Đỗ Lan vốn dĩ cũng bận tâm đến những chuyện , thấy lạ, lá gan của em gái trở nên lớn như , nên chạy ngoài xem một cái.
bà cũng tiến lên phía , chỉ ở cổng viện một cái.
Lúc đó, cả sân đều chạy phía xem náo nhiệt , chỉ con ch.ó nhà hàng xóm vẫn cách đó xa, sủa mà sủa.
Còn bà nữa, mặc chiếc tạp dề màu xám xịt, dắt theo con gái ở cổng viện sang phía bên từ đằng xa.
Chương 134 Không ngốc nữa!
Trong ấn tượng của Đỗ Lan, em gái Đỗ Quyên đầu óc đúng là vấn đề thật.
Bởi vì khi bà gả , các em trai em gái bên cơ bản đều do bà chăm sóc.
Lúc mới vài tháng tuổi bà phát hiện em gái Đỗ Quyên chút đúng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-167.html.]
Nó mấy khi , cũng chẳng , chút khác biệt so với em trai và em hai.
Đỗ Lan là đứa con lớn nhất trong nhà họ Đỗ.
Ở nông thôn, bình thường lớn bận việc đồng áng nên thường là đứa lớn trông đứa nhỏ.
Cho nên Đỗ Lan thể phân biệt .
Về , Đỗ Quyên lớn lên từng ngày, quả nhiên giống như Đỗ Lan nghĩ, việc nhận vật đều chút chậm chạp, thì vấn đề gì, nhưng nó chuyện muộn, gần ba tuổi mới mở miệng gọi .
Sau đó đến tuổi học, con bé càng ngốc, bét lớp.
Học như hơn hai năm thì gia đình cho học nữa, tốn tiền.
Đỗ Lan cũng cảm thấy , dù cũng học gì, chi bằng thêm chút việc đồng áng, sớm học cách giặt giũ nấu cơm, học cách quán xuyến cuộc sống, đến lúc gả thì ít cũng nhà chồng ghét bỏ.
Cũng giống như bà , bà cũng chẳng học hành mấy năm, chữ nghĩa nhận hết, nhưng đến xem mặt , đối phương thấy bà nhanh nhẹn tháo vát nên nhanh định chuyện hôn sự.
Thế là Đỗ Lan ngày nào cũng dắt em gái theo bên , dạy nó nấu cơm giặt giũ các thứ.
em gái ngốc quá, nó nhớ việc, khác một cái là mà nó học học mấy , trong nhà thấy nó ngốc mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập suốt ngày, khiến tính tình nó còn yếu ớt hơn cả bà, việc càng chậm hơn.
Bởi vì sợ sai nên khi việc gì nó đều chút dám động tay động chân.
Lúc đó Đỗ Lan cũng khá lo lắng, nghĩ bụng còn ở đây thì còn giúp một tay, nếu gả , em gái ngốc như , ở nhà chẳng sẽ các em khác bắt nạt c.h.ế.t .
Cho nên ngày kết hôn, Đỗ Lan chuyên môn dùng tiền riêng tích cóp bao nhiêu năm qua mua cho em hai một chiếc kẹp tóc thật , hy vọng khi gả nó thể chăm sóc em gái một chút.
Lúc đó em hai Đỗ Hà cầm chiếc kẹp tóc vui vẻ đồng ý, chỉ là căn bản chẳng sự chăm sóc nào cả.
Mỗi Đỗ Lan về nhà đẻ đều thấy em gái bắt nạt, đôi khi còn mang thương tích.
lúc Đỗ Lan cũng quản nhiều như nữa, kết hôn ba năm bà vẫn sinh mụn con nào, tháo vát đến thì , nhà chồng định ly hôn với bà .
Cũng ly hôn, là chuẩn đuổi bà .
Thời đại đó, nhiều kết hôn chỉ tổ chức tiệc rượu, căn bản đăng ký kết hôn, cái gọi là ly hôn thực chất chỉ là nhà chồng đuổi bà khỏi cửa mà thôi.
Ngày hôm đó, Đỗ Lan xách một cái túi nhỏ trở về nhà, liền thấy đang vặn tai em gái mắng c.h.ử.i.
Bà định lên khuyên nhủ một chút, nhưng nghĩ bản bây giờ nông nỗi nên cũng chẳng loay hoay thêm nữa.
Sau đó, Đỗ Lan gia đình sắp xếp gả cho một đàn ông góa vợ hai đứa con trai.
Lúc đó những xung quanh đều , dù bà cũng sinh con, gả qua đó nuôi con cho cũng coi như chỗ dựa, c.h.ế.t chôn cất.
Đỗ Lan cũng nữa, gia đình bảo gả thì gả thôi, cũng .
Thế là bà nhanh ch.óng rời .
Tái giá, đăng ký, tiệc rượu cũng chẳng cần tổ chức nữa, nhà chồng đưa tiền lễ hỏi là bà thu dọn đồ đạc theo luôn.
Chỉ là điều ngờ tới là, năm thứ hai khi kết hôn, Đỗ Lan cư nhiên mang thai, còn sinh một đứa con gái.