Món chỉ thử thách tay nghề của đầu bếp mà còn khá tốn thời gian, thể rời mắt khỏi bếp. Con gà khi cho cứ năm phút cần lật một , rắc rối.
Đỗ Quyên cũng theo Thương Tiểu Quân bếp.
Thương Dung còn với hai , chỗ nào thiếu cái gì đó, bà ngửi thấy mùi vị đủ thơm nồng.
Đỗ Quyên : "Mẹ, dạy con , để con ."
Thương Dung thở dài: "Già , đầu óc cũng còn minh mẫn nữa, vài bước cũng nhớ rõ lắm. Nếu ngày nào đó thể lên tỉnh, sẽ đưa con tiệm cơm đó ăn. Sư của món , tay nghề còn giỏi hơn nhiều."
Thực Thương Dung chẳng già chút nào, năm nay mới bốn mươi bảy.
Đỗ Quyên vốn dĩ còn định nương theo lời bà để trò chuyện về những chuyện đây, Thương Tiểu Quân liền nháy mắt với cô.
Xem Thương Tiểu Quân hy vọng cô nhắc với Thương Dung về những chuyện khi về làng.
Quả thực, những năm đó xảy bên cạnh Thương Dung đều chuyện gì lành, chồng mất, bản bà thương, đôi mắt gần như mù lòa.
Không món gà kho nước tương gợi ký ức của Thương Dung , lúc ăn cơm Thương Dung còn nhiều như khi nữa, chút trầm mặc, chỉ lúc kính rượu tổ tiên mới nhiều hơn một chút.
Nói là kính rượu tổ tiên, thực chính là tiên nhân bên phía nhà họ Thương. Còn bên phía nhà họ Giản, ngoại trừ cha của Thương Tiểu Quân, hề bày thêm chén rượu nào khác.
, Thương Tiểu Quân khi đổi họ thì mang họ Giản, còn một cái tên đậm chất nghệ thuật, gọi là Giản Mạch Trần.
Cái tên là do cha Thương Tiểu Quân đặt, lấy từ câu thơ "T.ử mạch hồng trần phất diện lai".
Kiếp , Thương Tiểu Quân từng với , cái tên của chính là một hình ảnh phản chiếu tâm cảnh của cha lúc bấy giờ.
Lúc đó Đỗ Quyên vẫn hiểu lắm, đợi trở về nhà họ Giản, những chuyện năm xưa dần nhắc , Đỗ Quyên mới dần hiểu sự bất lực và bi ai mà cha Thương đối mặt năm đó.
Đỗ Quyên thể thấy tâm trạng Thương Dung sa sút, là vì chồng, đang thương cảm cho phận của .
Thương Tiểu Quân thì cả, vẫn lùa cơm từng miếng lớn như bình thường, gắp thức ăn cho cô, còn rượu ngon, uống thêm vài hớp.
Thương Dung : "Tiểu Quân, cũng cùng cha con uống một ly , kẻo ông một cô đơn, tội nghiệp."
"Vâng."
Thương Tiểu Quân cụng ly với chén rượu bên cạnh chỗ của Thương Dung, ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Sau khi uống xong, Đỗ Quyên thấy hàng mi Thương Tiểu Quân đỏ.
Nghĩ , cũng bình thản như những gì thể hiện bên ngoài .
Chương 126 Vợ Ơi
Đối với cha của Thương Tiểu Quân, cha chồng qua đời mười mấy năm của , Đỗ Quyên cũng . Cộng dồn cả hai kiếp thì sự hiểu của cô về đó thực sự quá ít.
Kiếp khi Thương Dung qua đời, Đỗ Quyên hiếm khi Thương Tiểu Quân nhắc về ông, ngoại trừ những cúng giỗ tập thể của gia đình, còn sự tưởng nhớ riêng lẻ thì .
Tính lúc ông qua đời Thương Tiểu Quân mới tám chín tuổi, hiểu vài đạo lý lớn . đối với cha , thể hiện sự hững hờ bấy lâu nay.
Đương nhiên, c.h.ế.t , sống buông bỏ quá khứ để tiếp tục tiến lên, điều đó cũng đúng.
Tuy nhiên khi thu dọn xong xuôi chuẩn nghỉ ngơi ban đêm, Đỗ Quyên vẫn nhịn mà khuyên nhủ đôi câu.
"Những chuyện đây đều qua cả , bây giờ là xã hội mới, cái gì cũng khác . Sau chúng chăm chỉ ăn, chẳng cần để ý đến ai, cũng chẳng cần dựa dẫm ai, dùng chính đôi tay tạo dựng tương lai."
Nếu thể, Đỗ Quyên bất kỳ liên hệ nào với nhà họ Giản.
Những em họ, cô dì chú bác bên nhà họ Giản đó đều chẳng hạng hiền lành gì.
Thương Tiểu Quân đang ghế lau tóc.
Mấy ngày nay trời ngày càng nóng, ngày nào cũng chạy bên ngoài, đêm nào khi lên giường cũng tắm rửa gội đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-157.html.]
Thương Tiểu Quân treo cái khăn mặt lên giá, chút buồn cô: "Sao tự nhiên chuyện ?"
Đỗ Quyên "chậc" một tiếng: "Chẳng em thấy lúc nãy bàn ăn vành mắt đỏ lên ."
Thương Tiểu Quân ngạc nhiên: "Có ?"
Đỗ Quyên: "Không ? Thế chắc là em nhầm ."
Anh thừa nhận thì thôi , chuyện cần thiết chấp nhất.
Thương Tiểu Quân xuống mép giường, đưa tay quẹt mũi cô một cái: "Cái đầu nhỏ của em lớn kiểu gì thế, cứ thích nghĩ lung tung. Biết hôm nay là ngày gì ? Thời khắc quan trọng thế , tâm trí mà để ý chuyện khác."
Thương Tiểu Quân đoạn liền ghé sát , thở phả thẳng mặt cô.
Đỗ Quyên rùng một cái, bàn tay nắm drap giường siết c.h.ặ.t .
Cái gì thế, bỗng dưng sát gần, thật là trêu quá mà.
Đỗ Quyên hỏi : "Hôm nay là ngày gì?"
Ngày kết thúc vụ án?
Nghe giọng điệu của thì về chuyện đó.
Sinh nhật ?
Không .
Sinh nhật Thương Dung?
Chắc chắn cũng .
Nếu thì lúc nãy bàn ăn nhắc tới .
Đỗ Quyên nghĩ , nhưng khá coi trọng.
Chẳng lẽ liên quan đến bên nhà họ Giản, ví dụ như ngày sinh ngày giỗ của cha chẳng hạn...
Đang nghĩ thì trán b.úng một cái.
Thương Tiểu Quân: "Lại nghĩ bậy ."
Đỗ Quyên: "Thế thì chứ."
Người thật là, thích nghĩ lung tung mà chịu thẳng .
Thương Tiểu Quân thèm để ý lời cô , trực tiếp hôn tới.
Ấy, chẳng đang chuyện ?
Đỗ Quyên: "Anh, vẫn, , ..." rõ ràng mà.
Thương Tiểu Quân gì nữa, miệng bận .
Tối nay chút đúng nha.
Đỗ Quyên định đẩy nhưng đẩy nổi, cuối cùng cũng cuốn theo. Hơi thở ngày càng dồn dập, mãi cho đến khi áo còn nữa, cô mới lấy lý trí, nhấn tay .
"Làm gì thế? Lại loạn ."
Thương Tiểu Quân dừng , đôi mắt đen láy khóa c.h.ặ.t lấy cô: "Vợ ơi, đến ngày ."