Chương 92 Lưu manh, tra nữ
Đỗ Quyên bỏ mười mấy đồng ở khách sạn , quả nhiên tính an cao thật.
Cô còn gọi điện cho lễ tân quấy rối, trực tiếp báo cảnh sát dẫn lên .
Phen cô buộc mở cửa thôi, giải thích một hồi với nhân viên phục vụ và các đồng chí trị an, còn đưa cả giấy chứng nhận kết hôn mang theo , cuối cùng cũng cứu Thương Tiểu Quân.
Lúc , nhân viên trị an còn giáo d.ụ.c hai : “Vợ chồng chuyện gì thì từ từ thương lượng, chạy đuổi, hai thấy mệt ? Lãng phí tài nguyên công cộng.”
Thương Tiểu Quân xong là thấy vui , đang định chúng báo cảnh sát , ai báo cảnh sát thì các mà với đó!
kịp mở miệng Đỗ Quyên kéo .
“Biết đồng chí, thật ngại quá, phiền các chạy một chuyến, chúng nhất định sẽ chú ý.”
Chuyện như thế , cứ nhận là xong thôi, càng nhiều càng rắc rối.
Đỗ Quyên xong, còn nháy mắt với Thương Tiểu Quân.
Thương Tiểu Quân vẻ mặt tình nguyện: “Biết .”
Hai nhân viên trị an nhanh ch.óng rời .
Nhân viên phục vụ tiến lên xem thử cửa phòng, xác nhận hỏng, liếc hai vài cái, cũng xuống.
Những liên quan rời , Thương Tiểu Quân bước một bước dài, chắn ở khung cửa, tiên là để ngăn Đỗ Quyên đóng cửa nhốt bên ngoài, đó : “Thu dọn đồ đạc , về thôi.”
Đỗ Quyên: “Về cái gì chứ, tiền cũng trả .”
Dù cũng ở đây , tối nay cứ ngủ ở đây thôi.
Đỗ Quyên lên giường, dạo phản ứng m.a.n.g t.h.a.i càng lúc càng mạnh, cô ngáp một cái, buồn ngủ c.h.ế.t, chẳng loay hoay gì nữa.
Thương Tiểu Quân: “…”
Anh đóng cửa , mặt dày xuống mép giường: “Thế thì cũng ngủ ở đây.”
Dù cũng là giường đôi, đủ rộng.
Đỗ Quyên: “Anh về chắc chắn sẽ lo lắng đấy.”
Thương Tiểu Quân: “ lo chắc?” Vạn nhất dỗ , ngày mai cô chạy mất thì .
Nói gì cũng nữa, tiên trông chừng .
Đỗ Quyên : “Tìm cả buổi chiều ?”
Thương Tiểu Quân hừ một tiếng: “Cô xem?”
Cô thì , tiền cũng mang nhiều một chút, chỉ hai trăm đồng đó thì trò trống gì, đúng là đồ ngốc.
Trong lòng Đỗ Quyên vẫn khá vui, dù thế nào thì cũng bỏ mặc cô.
“Bên Nam Thành, thật sự nữa chứ?”
Vẫn xác định vấn đề cuối cùng.
Thương Tiểu Quân liếc cô một cái: “Cô tưởng đang đùa với cô ?”
Đỗ Quyên thầm nghĩ, chẳng sợ đang dỗ .
Đỗ Quyên: “Thời gian sẽ chứng minh, sự lo lắng của đều là đúng đắn.”
Thương Tiểu Quân: “Được , đừng mấy chuyện đó nữa.” Dù cũng nữa.
Đỗ Quyên: “Vậy thì . Anh cứ về , đỡ để lo. Ngày mai trả phòng, đến thẳng cửa hàng, buổi trưa sẽ về.”
Thế là ?
Thương Tiểu Quân khẩy: “Chỉ vì Nam Thành mà cô đòi ly hôn, liên quan đến chuyện khác?”
Đỗ Quyên há miệng, đang định , chứ nữa?
Rồi cảm thấy cảm xúc của chút , liền nuốt những lời đó xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-vo-xinh-dep-cua-nhan-vat-phan-dien-tho-kech-trong-sinh/chuong-115.html.]
“Làm gì ?”
Cô đều , mà mang vẻ mặt như tổn thương.
Thương Tiểu Quân cũng , chỉ là…
“Cảm thấy cô khá là dứt khoát đấy, thế mà cũng thể ầm lên đòi ly hôn với .”
Chẳng qua chỉ là một vụ ăn thôi, chỉ cần cô kiên trì một chút là sẽ thỏa hiệp thôi mà, mà trực tiếp để cho một tờ đơn ly hôn.
Cô thật là gọn gàng dứt khoát quá , chẳng giống chút nào.
Đỗ Quyên: “…”
Cô hỏi một nữa: “Làm gì hả?” Rõ ràng là một đàn ông to xác mà cứ như nàng dâu nhỏ .
Đỗ Quyên dùng chân hích hích : “Liên quan đến vận mệnh và an của cả gia đình chúng đấy, thể để tâm .”
Thương Tiểu Quân thở dài một , trực tiếp ngả xuống, ngang giường, lên trần nhà phía , u buồn : “Vợ chồng với mà cô thể lý trí đến mức , chỉ thể là cô đặt , đặt tình cảm của chúng trong lòng.”
Tình cảm của chúng ???
Đỗ Quyên thấy câu cũng kinh ngạc, hai họ vẫn luôn là hợp tác sống qua ngày, chuyện tình cảm …
, chút ý tứ với cô, nhưng chẳng từng rõ , cô cũng hành động phản hồi gì vượt quá giới hạn mà.
Không , sáng nay hai nắm tay .
Cho nên, coi đó là lời phản hồi?
Đỗ Quyên chút chấn động, Thương Tiểu Quân cũng thuần khiết quá .
Lúc đó, đó là do tình cờ và trong lúc tình thế cấp bách mà.
Hơn nữa chỉ là nắm tay thôi.
Khoan !
Chẳng lẽ lớn ngần mà vẫn từng nắm tay khác phái nào ?
Đỗ Quyên càng nghĩ càng kinh ngạc, nhưng nhanh thấy nhẹ nhõm.
Cũng đúng thôi, vốn dĩ là một đóa hoa đỉnh núi cao, kiếp mấy chục năm cũng tìm phụ nữ, kiếp từng yêu đương, từng mập mờ với ai cũng là chuyện bình thường.
Thương Tiểu Quân thấy cô nửa ngày lên tiếng, đầu chằm chằm Đỗ Quyên: “Bị trúng chứ gì?”
Trong lòng Thương Tiểu Quân, lấy kết hôn mục đích, đôi bên tình cảm, đều thích đối phương thì mới nắm tay chứ!
Nếu , cái gì cũng mà động tay động chân thì gọi là gì?
Gọi là lưu manh.
Cho nên…
“Nữ lưu manh, tra nữ.”
Đỗ Quyên trợn tròn mắt: “Anh cái gì?”
Lưu manh và tra nữ, đây là đang ?
Cơn buồn ngủ của Đỗ Quyên tan biến sạch sành sanh trong tích tắc.
“ giở trò lưu manh lúc nào chứ?”
Thương Tiểu Quân: “Sáng nay.”
Quả nhiên là chuyện nắm tay đó.
Đỗ Quyên cạn lời: “Chẳng nắm tay !”
Dù giở trò lưu manh thì cũng là mới đúng chứ.