Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:55:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điểm thứ ba chính là điều Lưu Tam Căn , nhà lão Tô dám tuyên bố rằng, hễ ai mâu thuẫn với nhà lão Tô thì đều nhà máy việc. Đây chẳng là biến thành nơi một tay nhà lão Tô che trời ? Việc dễ gây sự phẫn nộ trong dân làng. Quá là hồ đồ, đây thái độ nghiêm túc của lập nhà máy.
Hơn nữa, từ tận đáy lòng ông cho rằng, nhà lão Tô dù bản lĩnh thì cũng hạn thôi. Nếu thực sự bản lĩnh thì cũng chẳng tìm đến cái nơi thâm sơn cùng cốc của họ gì.
Xuất phát từ những cân nhắc đó, trấn trưởng Vương Vĩ Dân mặn mà gì với cái gọi là việc đầu tư vốn nước ngoài lập nhà máy ở đây.
Vừa phó trấn trưởng Lâm đến tìm ông bàn chuyện , nhắc nhở ông thêm một điểm.
Lão Lâm và Tô Tiến Sơn quan hệ , nếu nhà Tô Tiến Sơn lập nhà máy ở trấn, lão Lâm thêm chỗ dựa để bày trò gây rắc rối. Đến lúc đó cả cái sân ủy ban sẽ quậy cho đến gà ch.ó yên.
Trấn trưởng Vương càng ngày càng gặp Tô Tuần.
đến thì vẫn gặp. Cửa chính quyền mở rộng, gì chuyện tiếp khách?
Thế là khi Tô Tiến Sơn dẫn Tô Tuần và những khác sân ủy ban, trấn trưởng Vương cũng bước khỏi văn phòng, tươi chào đón: "Khách quý, khách quý. Đây là Tô tổng , là trấn trưởng Vương Vĩ Dân."
Tô Tuần : "Chào trấn trưởng Vương. Đã đường đột quấy rầy ngài ."
"Haha, gì. Nghe tới, chuẩn sẵn nước nóng và ngon đây." Sau đó ông dẫn đám Tô Tuần phòng họp.
Phó trấn trưởng Lâm một bên, lén lút nháy mắt với Tô Tiến Sơn. Tô Tiến Sơn ghé sát : "Có chuyện gì ạ?"
"Tình hình lắm , chuẩn tâm lý ."
Tô Tiến Sơn hỏi: "Lão lãnh đạo, rốt cuộc là ạ?"
"Ai cái lão Vương Vĩ Dân nghĩ cái gì, , tuổi tác lớn, việc chắc chắn."
Vương Vĩ Dân năm nay mới ngoài bốn mươi. Hồi trúng cử xã trưởng khi đó còn đầy bốn mươi tuổi.
Tô Tiến Sơn thầm mắng thầm một lượt trong lòng, lo lắng hỏi: "Lão lãnh đạo, bây giờ?"
"Anh yên tâm, gọi điện lên huyện , đợi bí thư về sẽ . Anh cứ trấn an của ."
Tô Tiến Sơn trong lòng cảm thấy khó chịu. Chuyện rõ ràng là mang lợi ích đến, kết quả xảy trục trặc. Quay còn ông trấn an cháu gái lớn. Cái gì , chẳng lẽ để cháu gái chịu uất ức mà vẫn nhịn ?
Dù là lời của vị lãnh đạo cũ, ông cũng . Ông dứt khoát lắc đầu thở dài, bước phòng họp.
Trong phòng họp, Vương Vĩ Dân chỉ khách sáo hỏi thăm về những gian khổ mà Tô Phúc Sinh trải qua khi rời xa quê hương năm xưa, khen ngợi tấm lòng quên nguồn cội của ông.
tuyệt nhiên chủ động nhắc đến chuyện hợp tác.
Lúc Tô Tiến Sơn dẫn Tô Hướng Nam , trấn trưởng Vương thoáng qua, sắc mặt khó coi. Ông cảm thấy trong dịp , một từng cải tạo như Tô Hướng Nam nên xuất hiện. Quả nhiên, nhà họ Tô mới phất lên vội vàng ngông cuồng .
Đến cả thái độ cũng hời hợt hơn hẳn lúc nãy.
Tô Tiến Sơn nhỏ vài câu tai Tô Tuần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-47.html.]
Tô Tuần chút ngạc nhiên, cô cứ nghĩ thể vì quan niệm cũng như điều kiện đàm phán khớp dẫn đến hợp tác thất bại.
Lại ngờ rằng, sớm đóng cửa đuổi khách . Đến đàm phán cũng chẳng bàn.
nghĩ , Tô Tuần cũng thấy lạ. Trong quá trình phát triển lịch sử, luôn xuất hiện những loại như . Ai thể đảm bảo một vị lãnh đạo ở vùng nông thôn lạc hậu nhất định là một tinh minh năng nổ chứ?
Tô Tuần dứt khoát cũng mất thời gian của nữa.
Cô chủ động đề cập đến mục đích của chuyến .
"Để thành tâm nguyện xây dựng quê hương của ông nội , dự định sẽ lập một nhà máy sản xuất đồ nhựa ở đây. Một mặt thể giúp địa phương cung cấp một vị trí việc , nâng cao thu nhập kinh tế. Mặt khác, các sản phẩm nhựa sản xuất cũng thể mang sự tiện lợi cho cuộc sống của dân địa phương. Hôm nay đặc biệt qua đây là bàn bạc với các vị về chuyện hợp tác."
Trấn trưởng Vương vốn dĩ lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, nhưng chủ động nhắc tới , cũng né tránh nữa. Ông vẻ khó xử: "Chúng với tư cách là lãnh đạo, tự nhiên cũng hy vọng địa phương phát triển. đối với việc lập nhà máy tư nhân như thế , cảm thấy thích hợp cho lắm. Không thể chấp nhận . Lý do ba điểm..."
Ngay khi trấn trưởng Vương chuẩn đem những lý do soạn sẵn để phân tích từng điểm một, thì Tô Tuần dậy.
"Nếu thích hợp thì coi như hôm nay chúng quấy rầy ."
Trấn trưởng Vương: "..."
Đừng là trấn trưởng Vương, ngay cả phó trấn trưởng Lâm cũng sững sờ. Sao là luôn , còn bàn bạc gì mà.
Ông vội vàng dậy: "Ơ Tô đồng chí, Tô tổng... cô đừng vội mà. Tiến Sơn, vài câu ."
Tô Tiến Sơn đầu : "Lão lãnh đạo, ngài bảo gì đây? Cháu gái hạng mặt dày mày dạn. cũng chẳng mặt mũi nào mà giữ ."
Phó trấn trưởng Lâm lập tức lời nào.
Biết đây, Tô Tiến Sơn còn là cán bộ của tổ chức nữa , chẳng lẽ còn thể yêu cầu ông phục tùng ?
Tô Tiến Sơn dẫn con trai bên ngoài, thực lúc trong lòng ông cũng hoang mang, trái tim cứ thế chìm xuống liên tục.
Ông cảm thấy tương lai tươi từng nghĩ tới đó đều đang rời xa . Ông thậm chí còn cơ hội đòi công bằng cho Hướng Nam. Hôm nay còn định bụng nhân lúc hợp tác thành công, đang vui vẻ, ông sẽ nhắc chuyện của Hướng Nam một chút.
Ai mà chuyện thành thế chứ?
"Bác ạ." Tô Tuần bên ngoài sân ủy ban gọi một tiếng.
Tô Tiến Sơn vội vàng tới: "Cháu gái lớn , chuyện trách bác. Không lo liệu cho thỏa."
Tô Tuần kéo họ sang một bên, hạ thấp giọng : "Chuyện thể trách bác , bác lãnh đạo trấn. Phải trách bọn họ bản vô năng thì . Bác yên tâm , nhà máy vẫn sẽ lập thôi. Ở trấn cho lập thì cháu sẽ tìm lãnh đạo thành phố Đông Châu để bàn bạc." Cô vẫn còn đường lui. Có kỹ thuật tiền chẳng lẽ lập nhà máy?
Nghe thấy lời , Tô Tiến Sơn lập tức cảm thấy trong cái rủi cái may: "Việc , việc ?"
"Hôm qua họ gặp mặt cháu , vì bận chuẩn cho chuyện hôm nay nên cháu đồng ý. Cho nên bác cứ yên tâm , trong lòng cháu tính toán ."