Thập Niên 80: Người Thân Ở Hải Ngoại Của Pháo Hôi Văn Niên Đại Đã Về Rồi - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-01-17 15:34:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có những chuỗi hạt phỉ thúy xanh biếc lấp lánh, những chiếc vòng tay phỉ thúy trong suốt đến phát sáng, đều là hàng cao cấp. Còn cả mặt dây chuyền và nhẫn.
Cô chọn đồ chỉ một đặc điểm: châu quang bảo khí. Đeo nhất định nổi bật, từ chối sự khiêm tốn.
"Mấy thứ lấy hết cho ."
Nhân viên phục vụ vội vàng giúp cô đóng gói, cô bận xuể, nhân viên ở quầy đồ cổ bên cạnh cũng sang giúp một tay.
Những việc lén lút liếc Tô Tuần. là mở mang tầm mắt, còn mua trang sức mà cứ như mua rau cải trắng thế .
Đừng mỗi ngày xem đồ cổ đông, nhưng xem thì nhiều, mua thì ít. Hơn nữa thường mua một món đồ, họ đều xem nửa ngày, còn tìm giám định, thưởng thức. Thường là xem kỹ trong nhiều ngày, cảm thấy chắc chắn mới đặt hàng.
Dù cũng là đồ vật trị giá mấy nghìn, mấy vạn.
Ngay cả một bạn nước ngoài đến Hoa Quốc du lịch, cũng tay là tiêu mấy nghìn mấy vạn ngay .
Những thường mang tâm lý đến để "nhặt nhạnh" đồ rẻ. Đừng những món đồ cổ niêm yết giá khá đắt, nhưng lượng giao dịch thành công cao.
Đâu giống vị mắt chứ, mắt thèm chớp một cái chọn đồ trị giá mấy vạn tệ.
Tô Tuần tình hình , cô thấy đồ cổ đắt như , nhiều xem như thế, cứ ngỡ việc chốt đơn mấy vạn ở đây là chuyện bình thường.
Cô còn cảm thấy mua ít. Dù đồ cô mua đều là "vật mỹ giá rẻ". Vì mặt cô cũng biểu cảm gì đặc biệt, điều càng khiến cô trông giống thiếu tiền. Ngay cả quản lý cửa hàng Hữu Nghị cũng đích tới, tự sắp xếp nhân viên giúp mở hóa đơn, đóng gói và cấp giấy chứng nhận.
Rất nhanh, Tô Tuần chọn xong. Nhìn trang sức còn trong hộp, cô xao động. nghĩ , trang sức quý ở chất lượng chứ lượng, cần thiết tốn tiền oan, thế là cô thôi.
Thực tế, nguyên nhân cuối cùng vẫn là túi tiền đang thắt c.h.ặ.t.
Chẳng mấy chốc, chiếc túi căng phồng của Chu Mục trống rỗng. Đổi là một xấp giấy chứng nhận và đống trang sức tay.
Chỉ xót xa mất vài giây, tiêu ba vạn mà mua nhiều trang sức thế , Tô Tuần cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Bảo quản , bán còn kiếm một khoản lớn.
Dáng vẻ tiêu tiền xong còn vui vẻ của cô khiến quản lý cửa hàng Hữu Nghị đích tới đưa một tấm danh . Đối phương họ Tăng, quản lý Tăng.
Tô Tuần cũng trao đổi với ông một tấm danh , danh của cô tự nhiên là dùng tên công ty đầu tư mà hệ thống mở tại nước Mỹ —— Tổng giám đốc Tập đoàn đầu tư WRX.
Công ty ở nước ngoài cực kỳ kín tiếng, nhưng những trong nghề đều thực lực của nó thực sự hùng hậu. Dù cũng là công ty "nhà ", nên hiện tại Tô Tuần mang dùng một chút, hề đỏ mặt.
Nhìn thấy hai chữ "đầu tư", quản lý Tăng biến sắc, hỏi: "Hóa là Tô tổng, Tô tổng đến Hoa Quốc chúng để đầu tư ?"
Tô Tuần : "Tìm , cũng tiện đầu tư. Hiện tại đầu tư một nhà máy ở quê nhà Đông Châu."
Điều lập tức khiến tim quản lý Tăng đập nhanh hơn. Đây là đồng bào về nước thực lực thực sự nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-nguoi-than-o-hai-ngoai-cua-phao-hoi-van-nien-dai-da-ve-roi/chuong-111.html.]
Mặc dù Hải Thành thiếu kiểu , nhưng ai chê nhiều chứ? Hơn nữa đầu tư một công ty , chứng tỏ ý định về phương diện .
Quản lý Tăng lập tức sắp xếp xe chuyên dụng cho Tô Tuần, tiễn cô. Còn bày tỏ nếu cơ hội mời Tô Tuần dùng bữa.
Tô Tuần và Chu Mục lên xe chuyên dụng. Lúc thần sắc Chu Mục càng thêm tập trung, luôn cảnh giác môi trường xung quanh. Có ở đây, Tô Tuần liền thả lỏng, ngắm phong cảnh bên ngoài, với hệ thống ghét: "Xem kìa, ngoài, phận là do tự tạo ."
Hệ thống ghét: "Ký chủ, phận của cô là do đưa cho."
Tô Tuần : "Anh đưa tiền cho ? Tiền của đều là tự vất vả kiếm . Rõ ràng là nhiệm vụ của hai chúng , nhưng lúc nào cũng chỉ nỗ lực, thỉnh thoảng nghĩ , thấy đau lòng cho lắm. Đặc biệt là lúc nãy mua đồ, để duy trì thiết lập nhân vật, để nghi ngờ, tiêu bao nhiêu tiền mua một đống đá vụn. Anh xem khó chịu ?"
Hệ thống ghét: " thành nhiệm vụ cũng cần mua đồ."
Tô Tuần : "Cho nên cũng đòi tiền , đều dùng tiền của để mua mà. Tuy nhiên đây cũng là vì sắp xếp phận khớp với tình hình thực tế của , cũng chút trách nhiệm ?"
Hệ thống ghét theo lệ cũ dùng chương trình của tính toán một chút. Sau đó đưa kết luận là, liên quan đến nó 80%.
Lúc đầu quả thực nó cân nhắc nhiều đến .
" thể đưa thêm tiền cho cô ." Hệ thống ghét thành thật .
Tô Tuần thở dài: " mà, thể khó chứ? cũng bù đắp cho một chút, đúng ? Chúng dù cũng là cộng sự, là bạn bè."
Hệ thống ghét: "Cô cần bù đắp gì?"
"Cũng yêu cầu gì khác, chỉ là gặp một , ấn tượng của đối phương đối với như thế nào, thể cho giá trị chán ghét của đối phương dành cho là bao nhiêu ? Anh nghĩ xem, nếu đối phương vốn dĩ ghét , chỉ cần tùy tiện dùng chút biện pháp, chẳng sẽ thuận tiện hơn để kiếm giá trị chán ghét ?"
Hệ thống ghét lập tức phủ quyết: "Không , nỗi khổ tâm của chủ nhân là quá nhiều yêu thích, ai ghét chủ nhân cả. Nếu gian lận cho cô, dữ liệu thu sẽ chính xác."
Tô Tuần: ...
May mà còn phương án dự phòng.
"Vậy... thế , gặp nhân vật chính nào đó, nhắc nhở một tiếng. Anh cũng đấy, ở thế giới cô độc nơi nương tựa, lỡ chẳng may đắc tội với thì . Nếu đắc tội với đại nữ chủ đại nam chủ, thì nguy hiểm lắm. Anh nhắc , để khiêm tốn một chút."
Vì yêu cầu phía nền, nên khi so sánh, yêu cầu thấy tiện lợi. Thế là hệ thống ghét hớn hở đồng ý. "Có thể."
Đạt mục đích, tâm trạng Tô Tuần cực kỳ. Mấy vạn tệ tiêu hề lỗ.
Đồ cầm trong tay, còn nhân cơ hội khai phá thêm một chức năng của hệ thống.
Cô là vì tránh né đại nữ chủ đại nam chủ gì , cô là vì xem thể đầu tư mạo hiểm .
Không cách nào đầu tư cho các ông trùm ở thế giới thực, thì đầu tư cho các ông trùm ở thế giới cũng mà.
Sau cô thể biến câu chuyện mà hệ thống thêu dệt cho Tô Tiến Sơn trở thành sự thật.