Thập niên 80: Mỹ nhân như mật - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:17:56
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh đối xử với cô , ân cần chu đáo, nhưng thực tế cô chẳng là gì cả.

 

Sự chăm sóc đặc biệt của đối với cô trong mắt ngoài khó tránh khỏi khiến họ nghĩ ngợi lung tung.

 

"Em cần gì cứ việc ."

 

"Vâng, ."

 

"Ngày sẽ đưa em đến trường, lúc đó sẽ cho em một lời giải thích thỏa đáng."

 

"Hả?" Cố Thanh ngạc nhiên: "Anh điều tra ?

 

Người đó là ai?"

 

"Đến lúc đó em sẽ , hiện giờ còn cần thêm một bằng chứng." Khi về chuyện , vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.

 

"Được ." Cố Thanh chút thất vọng, nhưng mặt một Tiêu Thắng Thiên đầy uy quyền, cô dám hỏi dồn, chỉ ướm lời: " thể hỏi...

 

đó là bạn học của ?"

 

"Phải." Tiêu Thắng Thiên bình thản đáp: "Em đừng quá căng thẳng, sẽ xử lý thỏa.

 

Lúc đó em chỉ cần xuất hiện là , công bằng thuộc về em, nhất định sẽ đòi cho em."

 

"Được." Cố Thanh , đôi mắt ánh lên niềm hy vọng.

 

Tiêu Thắng Thiên rời .

 

Khi tay đặt lên nắm cửa, bỗng dừng ngoái đầu cô.

 

Anh chăm chú quan sát cô.

 

Bộ đồ ngủ bằng lụa màu sữa là thứ sai chuẩn sẵn từ , giờ mặc cô, trông làn da cô mịn màng như váng sữa, mềm mại và mượt mà.

 

Cô quả thật còn trẻ nữa, nhưng dáng vẫn thanh mảnh, dịu dàng y hệt như thuở mười bảy, mười tám.

 

Anh từng nghĩ rằng, trong căn biệt thự lạnh lẽo đến hoang vu , ngày xuất hiện hình bóng của cô.

 

Cứ như một giấc mơ .

 

"Có chuyện gì thế?" Ánh mắt quá đỗi nồng nhiệt khiến gương mặt Cố Thanh nóng lên.

 

"Em nghỉ ngơi một lát ." Anh trầm giọng : "Đợi chuẩn xong, sẽ sai lên gọi em xuống dùng bữa."

 

"Vâng." Cô khẽ đáp, giọng dịu dàng, an phận.

 

Sau khi tiễn , Cố Thanh thẩn thờ trong căn phòng.

 

Căn phòng giống như một cung điện khiến cô thấy thật khó tin, cô cảm giác như đang sống trong một giấc mộng.

 

quanh một lượt bước đến một tấm gương lớn.

 

Soi trong gương, bộ đồ ngủ bằng lụa ôm sát lấy cơ thể, tôn lên từng đường cong cô.

 

Cô đưa tay lên sờ nhẹ mặt .

 

Lần đầu tiên, cô thấy thực vẫn già lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-my-nhan-nhu-mat/chuong-7.html.]

 

Cuộc đời đối với cô phần tàn nhẫn, nhưng thời gian đối đãi với cô khá dịu dàng.

 

Làn da vẫn hồng hào căng tràn sức sống, vóc dáng của từng sinh nở vẫn chẳng khác gì một thiếu nữ.

 

Cô ôm mặt nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi chợt thấy thẹn thùng.

 

đang mơ tưởng điều gì, đang khao khát điều gì nữa.

 

Cô tự nhủ, thật là lượng sức.

 

Nằm dài chiếc giường lớn êm ái, cô mở điện thoại lên thì thấy nhóm chat QQ bùng nổ.

 

Hồ Thúy Hoa: "Cố Thanh, đến thủ đô ?

 

Đến chẳng báo một tiếng?"

 

Cố Tú Vân: "Cậu chân ướt chân ráo đến nơi lạ lẫm, chắc cả tàu điện ngầm cũng từng nhỉ?

 

Tiếc là hôm nay bận quá, thì đón ."

 

Cố Hồng Anh: "Cậu ở thế?

 

Đừng tiết kiệm quá, cứ chọn chỗ nào mà ở, đừng tiếc tiền.

 

Nhà hôm nay bà giúp việc khéo về quê, chỗ ở đấy, nên qua nhà mà ở."

 

Hồ Thúy Hoa: "Nói cũng , tiếc là Ngài Z nhà thích lạ đến nhà, thì cũng đón ."

 

Cố Tú Vân: "Cố Thanh bao giờ đến thủ đô, nghĩ cũng thấy tiếc thật.

 

Năm đó nếu đỗ đại học thì mấy."

 

Cố Hồng Anh: " thế, hồi đó còn bảo cùng leo Vạn Lý Trường Thành nữa chứ, Cố Thanh trượt nhỉ?"

 

Nằm chiếc giường sang trọng, những dòng tin nhắn trong nhóm, hiểu Cố Thanh đột nhiên chẳng gì nữa.

 

cho họ đang ở nhà Tiêu Thắng Thiên, vì chuyện đó sẽ gây những lời bàn tán xôn xao.

 

Hơn nữa, giờ đây tâm lý cô cũng trở nên nhạy cảm.

 

Cứ thấy một bạn học nữ nào, cô kìm mà nghi ngờ liệu đối phương mạo danh .

 

Điều đó khiến cô thể chuyện bình thường với họ nữa.

 

, cô chỉ nhắn vài câu qua loa cho xong chuyện.

 

Tắt điện thoại, cô xuống giường, mở vali hành lý của .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Lục lọi hồi lâu, cuối cùng cô cũng tìm thấy tấm ảnh đó — tấm ảnh nghiệp cấp ba của cô.

 

Tấm ảnh ngả vàng, nhưng vẫn thể nhận dáng vẻ của cô gái mười tám tuổi năm nào với đôi lông mày lá liễu, mắt phượng, nụ thấp thoáng lúm đồng tiền nông khóe miệng, thanh tú và tinh tế.

 

Cố Thanh im lặng tấm ảnh.

 

Cô chợt nhớ về năm mười tám tuổi, đó cô thi trượt đại học, khi nhốt trong nhà hơn một tháng mới chịu bước ngoài, gặp một thiếu niên chắn đường cô lối nhỏ giữa rừng.

 

 

 

Loading...