sắp ch-ết đói đây , chị mau về nấu cơm cho ăn ."
Mụ mối Tôn mặt mày khổ sở, trông già bảy tám tuổi.
Từ Thắng Tài thấy mụ mối Tôn trông quen mắt, đây chẳng là thời gian đến nhà họ mối cho em trai thứ ba .
Bà là chị gái của ông dượng thứ hai cũ của , ở huyện lỵ.
“Thiếu Văn, chậm thôi."
Mụ mối Tôn Trần Thiếu Văn hổn hển chạy tới, hiện giờ trong lòng bà là hối hận.
Ban đầu Trần Thiếu Văn là một thanh niên trẻ tuổi theo đuổi bà .
Mụ mối Tôn trong lòng vui sướng vô cùng, còn tưởng là vẫn còn nét duyên thầm, vốn thấy diện mạo Trần Thiếu Văn cũng tệ, bà nghĩ đơn mấy chục năm nên cũng nảy sinh ý định.
Ai ngờ lúc đầu thằng nhóc lời bà răm rắp, kết hôn xong thì biến thành một khác hẳn, ham ăn lười , tiêu tiền như nước.
Ngày nào cũng chẳng gì, hễ hỏi là thằng nhóc nổi cáu.
Mụ mối Tôn cảm thấy là rước về một thằng con trai.
Bà mệt mỏi đuổi theo tới nơi thì thấy Từ Thắng Tài ở bên cạnh, tim bà thót lên một cái, còn tưởng thằng nhóc đến tìm bà tính sổ, sắc mặt biến đổi liên tục, nhấc chân định chạy.
Trần Thiếu Văn mụ mối Tôn hì hì:
“Chị Tôn, chị quen đứa cháu của ?"
“Đây là cháu ?
Anh họ hàng với nhà họ Từ?"
Mụ mối Tôn kích động hỏi, nếu thực sự như thì chẳng bà bắt liên lạc với nhà họ Từ .
Trần Thiếu Văn hì hì :
“Chị cho 50 đồng sẽ cho chị ."
Mụ mối Tôn lập tức gật đầu, móc mỉa trong túi mãi mới lấy 50 đồng, Trần Thiếu Văn giật phắt tiền trong tay, mắt sáng rực :
“Đây là cháu của vợ cũ , thì cũng xấp xỉ là cháu của ."
Mụ mối Tôn nhất thời ngây , cháu của vợ cũ Trần Thiếu Văn.
Mụ mối Tôn thể bà mối thì tinh khôn bao nhiêu, lúc lập tức nhận điều đúng.
Trần Thiếu Văn, nhà họ Từ.
Tên Trần Thiếu Văn thích bà , rõ ràng là nhà họ Từ tìm đến để hại bà mà.
Mụ mối Tôn tức đến đỏ mắt:
“Trần Thiếu Văn, cho rõ ràng , rốt cuộc là vì cái gì mà theo đuổi .
Anh ở bên là do nhà họ Từ bảo ."
Trần Thiếu Văn ngờ bà già thông minh như , hì hì :
“Cũng hẳn, là chính tìm vợ, ai ngờ Từ Thắng Vũ giới thiệu chị cho .
Tuy già thì già thật nhưng chị tiền mà."
Mụ mối Tôn tức đến phát run, bà ngay mà, con bé Từ Oánh đó dễ chọc , mụ già họ Lưu ch-ết tiệt đều là do mụ hại bà .
Chương 549 Mụ mối Tôn đ-ánh ch-ết
Mụ mối Tôn tức giận giậm chân, lao thẳng về phía nhà Lưu lão thái:
“Con mụ họ Lưu , mụ cút đây cho .
g-iết mụ, đều là do cái đồ tai họa như mụ hại thằng đểu lừa."
Mụ mối Tôn hét .
Người trong đại viện thấy cảnh ai nấy đều mặt mày kỳ quái, mụ mối Tôn thì họ đều rõ, đó là một lợi hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-668.html.]
Có cái miệng khéo léo, bất kể là hôn sự gì, tay bà là chắc như đinh đóng cột.
Căn bản là chuyện gì thành.
Nay mụ mối Tôn gào thét thằng đểu lừa, nhất thời hóng một vụ dưa lớn.
Mụ mối Tôn tuy miệng lưỡi lợi hại nhưng tuổi tác nhỏ , hơn 50 tuổi mà còn thằng đểu lừa.
Chuyện đúng là một trò .
“Mụ mối Tôn, mụ bảo mụ thằng đểu lừa, lẽ là cái thanh niên chứ.
Trời đất ơi, mụ mối Tôn, còn tưởng đó là cháu mụ đấy, mụ ngu thế hả?
Người trẻ măng thế tìm một mụ già nửa đời như mụ.
Đất lấp đến nửa , mụ nghĩ cái gì thế ."
Lưu lão thái c.ắ.n hạt dưa, thong dong .
Vừa nghĩ đến chuyện mụ mối Tôn một thanh niên lừa là bà nhịn che miệng ha hả.
Từ Thu Diệp và Từ Thắng Tài lúc cũng về đến nhà, thấy những lời cũng giống như đang chuyện .
Ông dượng thứ hai cũ của đúng là dám thật, mụ mối Tôn già chát đầy nếp nhăn như thế mà ông cũng nếm cho nổi.
Càng nghĩ Từ Thắng Tài càng thấy lợm giọng.
Mụ mối Tôn ngờ Lưu lão thái mà còn nhạo , nhất thời tức đến bốc hỏa, mắt đỏ ngầu lườm Lưu lão thái, trực tiếp lao tới:
“ đ-ánh ch-ết cái đồ tiện nhân nhà mụ.
Đồ già sắp ch-ết , là cho một nghìn đồng, tiền ."
Bà sang Từ Thắng Tài:
“Con trai nhà họ Từ, cái đồ già là hạng lành gì .
Mụ con gái mụ quyến rũ em ba của , cưỡng ép gả cho em ba đấy."
Lưu lão thái nhất thời sắc mặt đại biến, bao nhiêu ở đây mà mụ mối Tôn chuyện , thế chẳng hỏng thanh danh của con gái bà .
Bà Lưu lão thái (mụ mối Tôn) đang lao tới, tay cũng hề nương nhẹ.
“Cái đồ mụ điên , đ-ánh ch-ết mụ, để mụ ở đây hươu vượn .
Cái đồ hổ nhà mụ, mụ cũng xem bao nhiêu tuổi , mà còn một thanh niên quyến rũ.
thấy mụ cũng là loại hổ, mụ thiếu thốn đến mức đó cơ , thấy thanh niên đó chắc cũng xấp xỉ tuổi con trai mụ mà mụ cũng tay ..."
Hai túm tụm xâu xé , lời còn khó hơn .
Mụ mối Tôn chỉ một , con trai và con dâu của Lưu lão thái thấy động động liền chạy theo.
Nhằm mụ mối Tôn mà đ-ánh tới tấp.
Trần Thiếu Văn ngoài cửa lớn của đại viện mà mắt giật liên hồi, thế chẳng đau ch-ết .
Cũng liệu đ-ánh ch-ết bà già .
Vừa nghĩ đến chuyện bà già khả năng đ-ánh ch-ết, Trần Thiếu Văn nhất thời bình tĩnh nổi.
Bà già mà đ-ánh ch-ết thì lấy tiền mà đ-ánh bạc?
Nhìn cả nhà Lưu lão thái, vội vội vàng vàng chạy về nhà:
“Xảy chuyện lớn , sắp đ-ánh ch-ết ."
Mụ mối Tôn chỉ một đứa con trai, đứa con từ nhỏ cũng chiều hư.
Nghe đ-ánh, trong mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn, đ-ánh ch-ết càng .
Đỡ để tiền của gã cha dượng mới đến phá sạch, thà rằng đ-ánh ch-ết tài sản đều để cho .