“Bố Ngô và Ngô thì mặt mày rạng rỡ.”
Mấy em trai của bà càng là mặt mày nịnh nọt Ngô Mỹ Nam:
“Chị, chị đúng là chị ruột của em, chị như chị quá .
Cả đời em mơ cũng ngờ ngày còn thể lên thành phố lớn để ở.”
“Chị, chị thực sự quá, chị yên tâm khi em qua đó chắc chắn sẽ chăm sóc các chị thật .”
Vợ của em trai út Ngô cũng nịnh nọt theo.
Ngô Mỹ Nam khi nào em trai em dâu đối xử như , lập tức tâm trạng bồng bềnh, vui mừng khôn xiết.
“Khách sáo quá, chị là chị của các em, đối xử với các em thì đối xử với ai.”
Đằng xa chị dâu Cả Ngô thấy cảnh sắc mặt đổi đôi chút, chồng :
“Em gái đúng là đồ ngốc, bỏ mặc con cái ruột thịt đối xử , cứ nhất định thiết với mấy đứa con của chú Út.
Em thật sự hiểu nổi trong lòng em gái nghĩ cái gì nữa.”
Nhà đẻ của chị dâu Cả Ngô bác sĩ, cả Ngô cũng bác sĩ, vì ở rể nhà họ Ngô, chỉ mấy ngày Tết mới về giúp đỡ một tay, ngày thường đều sống ở thị trấn.
Anh cả Ngô sắc mặt bình thản:
“Em quản nó gì, nó tự nguyện mà.”
Chị dâu Cả Ngô lắc đầu, đối với Ngô Mỹ Nam một chút cũng đồng cảm, ngược còn chút ghét bỏ.
Hèn chi Chu lão tam nhà họ Chu ly hôn với cô , ai gặp vợ đầu óc tỉnh táo thế mà chẳng chia tay cơ chứ.
Chu Như dạy dỗ một trận, ủy khuất chạy đến một góc trong sân xổm xuống.
Nghĩ đến khí ở nhà họ Từ, những thứ ăn uống, những thứ ở nhà bà ngoại , Chu Như lập tức càng thêm ủy khuất.
Biết sớm vẫn thiên vị con cái nhà bà ngoại, cô nên theo về đây.
Mẹ Ngô đối với cháu ngoại gái thì chẳng nể nang chút nào:
“Ngồi xổm ở đó gì?
Còn mau đây việc.
Cháu mấy đứa em gái cháu đều hiểu chuyện hơn cháu đấy.”
Chu Như xổm ở đó trực tiếp đ-á một cái, cô đầy nước mắt ngẩng đầu lên:
“Thế mấy đứa em trai cháu việc?”
Mẹ Ngô lập tức nổ tung:
“Cháu cũng đó là em trai cháu, em trai cháu là con trai mà.
Đây đều là những việc mà đám con gái nên , thể để đám con trai .
Cháu còn ăn cơm , nếu ăn thì việc, hả, còn mà ăn chắc?”
Chu Như ủy khuất :
“Mẹ, cứ để con chịu khổ theo như ?
Nếu thật sự là , con sẽ về tìm bố con.”
Ngô Mỹ Nam thấy lập tức chút lo lắng, thể để cả hai đứa con đều đưa cho chồng .
Đến lúc đó ai lo dưỡng già cho bà .
Mẹ Ngô chuyện con gái lo lắng, bước đến mặt con gái bắt đầu chia rẽ :
“Mỹ Nam, cái đứa con gái nít thì tác dụng gì.
Tương lai chẳng vẫn kết hôn gả , đến lúc đó cũng chẳng trông cậy gì .
Còn chẳng bằng mấy đứa cháu trai của con , đến lúc đó cả nhà chúng ở bên , cháu trai con sẽ dưỡng già cho con.”
Ngô Mỹ Nam chút do dự, vợ em út Ngô nịnh nọt Ngô Mỹ Nam:
“Chị, lời là đúng đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-605.html.]
Chị đối xử với mấy đứa con của em, trong lòng tụi nhỏ đều rõ, lớn lên chắc chắn sẽ hiếu kính chị thật .
Con gái đến cùng vẫn gả , bằng con trai thể ở bên cạnh trông nom .”
Ngô Mỹ Nam càng càng thấy lý.
Lúc em trai út Ngô đ-á một cái con trai :
“Cô cả đối xử với tụi con như , lớn lên hiếu kính cô cả thật .
Nghe rõ ?”
Mấy đứa trẻ đang xổm đất nghịch bùn, chẳng thèm để ý mà hét lớn:
“Bố, tụi con chắc chắn sẽ hiếu kính cô cả.”
Chu Như cảnh , trong mắt đầy vẻ thù hận, cô Ngô Mỹ Nam giận dữ hỏi:
“Mẹ, trong lòng con với trai con là con ruột của đúng ?
Chỉ nhà đẻ mới là của , chúng con đều là kẻ thù.”
Chương 497 Người nhà họ Lưu tìm Trương Ngọc Hoa
“Chu Như, cháu chuyện với cháu như thế, nếu cháu, cháu với trai cháu thể lớn thế ?
Không ơn thì thôi , còn lời , cháu đau lòng quá mất.”
Em trai út Ngô chia rẽ .
Nói xong liền vội vàng chạy đến mặt chị gái an ủi:
“Chị, chị cũng đừng giận, đứa nhỏ còn nhỏ mà.
Lời cũng chỉ là bừa thôi, chị thể coi chúng là kẻ thù .”
Không lời thì thôi, lời Ngô Mỹ Nam lập tức tức phát điên, một khuôn mặt xanh đỏ đan xen, giận dữ lườm Chu Như:
“Được lắm, cái con ranh , đối xử với con như .
Con thể lời như thế, đau lòng, con cút cho , coi như từng sinh đứa con gái như con.”
Bây giờ cánh mới cứng bắt đầu với bà những lời khó như , đợi bà già , đứa ranh chắc chắn trông cậy gì.
Ngô Mỹ Nam bây giờ dồn hết tâm trí mấy đứa cháu trai nhà .
Nhìn cháu trai bước qua:
“Vẫn là Đại Bảo nhà chúng nhất.
Sau Đại Bảo chính là con trai ruột của cô.”
Mẹ Ngô thấy cảnh đến khép miệng:
“Mỹ Nam, thế mới đúng chứ, đứa con gái nít đáng tin , tương lai chẳng vẫn dựa đứa con trai ở bên cạnh dưỡng già .”
Ngô Mỹ Nam cũng chẳng thèm ngẩng đầu mà gật gật đầu.
Chu Như cảnh hậm hực chạy ngoài, trực tiếp tìm bác tài xế chở cô về.
Đêm giao thừa, cả huyện thành cả thôn làng đều là một bầu khí vui tươi rạng rỡ.
Nhà họ Từ thì càng khỏi , đông náo nhiệt, mấy chục miệng ăn quây quần bên đón Tết.
Mọi năm nhà bố Từ đều về nhà cũ đón Tết, năm nay nhà họ Chu đến, Từ chào hỏi với ở nhà cũ .
Trực tiếp qua đó đón Tết nữa.
Đêm giao thừa, mỗi một thành phố đều là một bầu khí náo nhiệt sôi sục, đêm ba mươi.
Nhà nhà đèn hoa rực rỡ, vui tươi rạng rỡ, nhà họ Từ một bàn lớn đầy thức ăn, mấy chục miệng ăn trực tiếp bày năm chiếc bàn ở trong sân, tụ họp ăn bữa tối.
Cùng với tiếng pháo nổ vang trời, nhà họ Từ cùng vui tươi hớn hở bắt đầu ăn cơm.
Bậc con cháu đều dành cho bậc trưởng bối những lời chúc :
“Chúc ông nội năm mới bình an, sống lâu trăm tuổi.”