“Là con gái nhà họ Khúc ạ, nhà họ Khúc vẫn hổ như xưa, lúc vị nhà họ Trương xảy chuyện là lập tức hủy hôn ngay.
Giờ phục chức, bắt đầu để con gái vác cái mặt dày bám lấy ."
Anh hai Chu chê bai.
Đối với nhà họ Khúc ông chẳng ưa chút nào, lúc em gái ông và phụ nữ nhà họ Khúc cùng với Trương Ngọc Hoa chơi với khá , nhưng em gái ông mất, Trương Ngọc Hoa dắt con cửa ngay.
Vừa nghĩ đến những chuyện , khuôn mặt đầy sương gió của ông là sự giận dữ.
Hoắc Thần bận rộn mãi đến hơn bảy giờ tối mới về.
Vừa tiệm khuôn mặt đầy nụ , hận thể lập tức xông hậu viện, ôm lấy c-ơ th-ể ấm áp của vợ .
“Ông chủ."
“Ông chủ."
Hoắc Thần bước cửa, nhân viên phục vụ lượt chào một tiếng, gật đầu, tháo găng tay và mũ , định chạy về phía hậu viện.
Bà cụ Chu và ông cụ Chu trong khoảnh khắc thấy diện mạo của Hoắc Thần, lập tức đỏ hoe đôi mắt, nước mắt xuôi theo khóe mắt rơi xuống:
“Giống, giống quá, Nguyệt Liên, cái con bé nhẫn tâm , con đợi bọn chứ!"
Trong khoảnh khắc thấy cháu ngoại, bà cụ Chu thể kìm nén nỗi nhớ con gái nữa, bà nén giọng nức nở.
Còn ông cụ Chu, bao nhiêu năm qua trải qua bao sóng gió, sớm luyện ý chí sắt đ-á, nhưng lúc thấy cháu ngoại khoảnh khắc đó liền sụp đổ, trong não hiện dáng vẻ con gái lúc nhỏ.
Bác cả Chu và bác hai Chu vành mắt đỏ hoe, nỗi nhớ nhung chôn sâu trong lòng lập tức trỗi dậy, nhất thời khí trong tiệm trở nên vô cùng nghẹn ngào.
Hoắc Thần còn xảy chuyện gì, rảo bước chạy đến hậu viện, lên lầu, thấy Từ Oánh đang ngủ giường trong phòng, trong lòng cảm thấy hạnh phúc lạ thường.
Anh sải bước về phía Từ Oánh, một đôi tay yên phận thò trong áo cô.
“Chao ôi, lạnh ch-ết ."
Từ Oánh kêu lên một tiếng kinh hãi, mở mắt thấy là , liền bực bội lườm một cái.
“Anh em bé lạnh ."
“Không , em bé ở trong bụng, sợ."
“Anh lạnh đồ ăn của con , vạn nhất mất sữa thì ."
Từ Oánh nhéo một cái.
Hoắc Thần hì hì, ngượng:
“Đến lúc đó b-ú cho."
“Đi , chỗ khác , càng ngày càng hổ thế."
Từ Oánh nũng nịu lườm một cái .
Hoắc Thần ôm c.h.ặ.t cô thêm một phân:
“Với vợ thì cần hổ, ăn cơm , nấu chút cháo cho em uống nhé."
Từ Oánh định đồng ý, đột nhiên nhớ tới nhà họ Chu, cô vội vàng :
“Anh thấy ông ngoại bà ngoại , họ đều đến cả đấy, còn các bác của nữa."
Hoắc Thần ngẩn một chút, lắc đầu, về là đến hậu viện tìm vợ luôn, thực sự để ý thấy.
Từ Oánh lườm một cái, kéo nhanh ch.óng xuống lầu.
Bác cả Chu thấy Hoắc Thần và Từ Oánh đến, vội vàng gọi bà cụ Chu:
“Mẹ, cháu ngoại xuống kìa."
Hoắc Thần ở cửa bất động, đối với ông bà ngoại xa lạ chẳng gì.
Lúc nhỏ cũng từng ảo tưởng về , họ hàng, bà nội Hoắc tuy là bà nội , đối xử với cũng , nhưng đều bảo đó bà nội ruột của .
Anh là một đứa con hoang ai thèm, lúc đó Hoắc Thần bé tí tẹo, buổi tối cũng trốn trong phòng lén , nghĩ xem bố ở , tại cần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-451.html.]
“Chao ôi, Thần Thần của bà ơi, bao nhiêu năm nay con chịu khổ , đều là bà ngoại , thể tìm con sớm hơn."
Bà cụ Chu run rẩy về phía , một đôi mắt sớm đến sưng húp.
Hoắc Thần bà ánh mắt đầy vẻ phức tạp, điều tra qua , nhà họ Chu mới trở về, họ tìm , mà là khả năng tìm.
Chính vì những điều , mới sẵn lòng gặp nhà họ Chu, còn về cha , nghĩ đến những lời đồn đại đó, liền nén nổi sự chán ghét.
“Bà là bà ngoại của con đây!"
Bà cụ Chu cháu trai giọng run rẩy.
Từ Oánh kéo kéo chồng :
“Bà ngoại lắm đấy ạ."
Hoắc Thần lời vợ, gật đầu:
“Vâng, bà ngoại."
“Ôi!"
Bà cụ Chu vui mừng phát , càng to hơn.
Hoắc Thần cứng đờ tại chỗ, do dự một chút rút khăn giấy từ bàn đưa cho bà cụ Chu.
“Hoắc Thần, lắm trai, vợ con đủ cả , những năm nay con vất vả .
Sau ông ngoại và bà ngoại cùng các bác đều trở về , chuyện gì cần tự gánh vác, chúng đều là nhà của con."
Ông cụ Chu cháu ngoại chân thành .
Mắt Hoắc Thần đỏ lên một chút, về phía ông cụ Chu gọi một tiếng phát từ tận đáy lòng:
“Ông ngoại."
“Ơi!"
Ông cụ Chu sướng khép miệng.
Từ Oánh Hoắc Thần thể tìm nhận , chân thành cảm thấy mừng cho .
Bác cả Chu Hoắc Thần mỉm hỏi:
“Khi nào thì về thăm nhà một chút?"
“Đợi một thời gian nữa ạ."
Hoắc Thần sang Từ Oánh.
Từ Oánh lập tức giải thích:
“Trường chúng cháu tổ chức cuộc thi ngoại ngữ, ba đầu thể Bộ Ngoại giao Ma Đô tiếp tục tham gia vòng thi tiếp theo, chiến thắng thể nhận tư cách phiên dịch viên trong nhà triển lãm ở nước ngoài.
Vừa cháu tham gia cuộc thi, Hoắc Thần cùng cháu."
Chương 370 Phải lấy tất cả của nhà họ Trương
Bác cả Chu gật đầu, cùng bác hai Chu một cái, gọi Hoắc Thần một chỗ.
Có một chuyện đến lúc tính toán sổ sách .
Bác cả Chu Hoắc Thần đầy vẻ mệt mỏi :
“Bố con tìm con chứ?
Gia đình đó là do con gây dựng nên, năm đó con, bố con đào cuộc sống như .
Vậy mà ông đón chị em Trương Ngọc Hoa của con cửa đầy nửa năm khi con mất, đầy nửa năm sinh em trai con, bác và bác hai con nghi ngờ c-ái ch-ết năm đó của con do khó sản.
Còn nguyên nhân khác nữa, bất kể là gì, bác và bác hai con sẽ điều tra rõ ràng.
Con cũng trở về căn nhà đó, lấy tất cả những gì thuộc về , như con mới thể yên lòng."
Hoắc Thần những lời quá kinh ngạc, những chuyện đều kể qua , cho nên mới trở về.
giờ c-ái ch-ết của lẽ còn uẩn khúc khác, trái tim Hoắc Thần dậy sóng kịch liệt, gật đầu coi như đồng ý.