Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:38:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi Cố Phúc Anh dẫn cô , liền bắt đầu hỏi xem cô cần gì.”

 

Từ Oánh mấy cái bình giữ nhiệt, nhất là thêm cái đèn pin.

 

Sắp sang thu , thời tiết bắt đầu trở âm u, nếu cái bình nước nóng thì trong nhà cũng nước nóng để uống, đèn pin là thứ Từ Oánh bắt buộc cần.

 

Dưới nông thôn ít nơi vẫn điện, công xã Ngọc Sơn thì còn đỡ, điện nhưng các hộ gia đình cơ bản là nỡ dùng.

 

Trong sân nhà họ Từ càng đèn, vệ sinh buổi tối suýt nữa thì rơi xuống hố xí.

 

Hố xí bây giờ thô sơ, bể phốt cứ thế lộ bên ngoài, Từ Oánh cứ nghĩ đến cảnh hôm đó suýt ngã thấy rùng .

 

“Phúc Anh, cửa hàng cung ứng bình giữ nhiệt và đèn pin ?"

 

Từ Oánh vẻ mặt quẫn bách, chủ yếu là cô phiếu công nghiệp.

 

“Đèn pin thì một cái, bình giữ nhiệt thì chắc, em cùng chị xem ."

 

Cố Phúc Anh nắm lấy tay Từ Oánh, bộ dạng như chị em ruột thịt.

 

Các nhân viên khác trong cửa hàng thấy Cố Phúc Anh đều tươi chào hỏi.

 

Từ Oánh thầm đoán Cố Phúc Anh chắc hẳn trong nhà quan hệ gì đó.

 

Cố Phúc Anh dẫn cô kho phía :

 

“Chị Trương, còn đèn pin và bình giữ nhiệt , loại cần phiếu ."

 

Câu , nhân viên kho lập tức hiểu ngay chuyện gì, dẫn hai lục lọi một hồi phía , thành công tìm một cái bình giữ nhiệt và một cái đèn pin.

 

Cố Phúc Anh còn lo Từ Oánh đủ tiền, định rút tiền thanh toán luôn.

 

Từ Oánh thể để cô trả tiền , vội vàng ngăn rút tiền :

 

“Em tiền mà."

 

Cố Phúc Anh bấy giờ mới thôi, cô ngỏ ý mời Từ Oánh về nhà ăn cơm để cảm ơn ơn cứu mạng.

 

Từ Oánh còn việc nên từ chối:

 

“Để ạ, rảnh em sẽ đến nhà chị khách, nếu chị rảnh cũng thể đến nhà em chơi."

 

Cố Phúc Anh thấy cô quả thực việc nên thất vọng đồng ý.

 

Từ Oánh khỏi cửa hàng cung ứng, đạp xe đến nơi , trực tiếp ném bình giữ nhiệt và đèn pin gian.

 

Tiếp đó đạp xe đến các xưởng xung quanh.

 

Trên đường còn gặp gã đàn ông bắt nạt Cố Phúc Anh, gã thấy Từ Oánh như chuột thấy mèo, vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Chương 35 Đến xưởng dệt tìm việc

 

“Bác ơi, đang bận ạ?"

 

Từ Oánh đến cửa xưởng dệt lớn nhất huyện, liền bắt chuyện với bác bảo vệ.

 

Cô từ trong gian lấy một nắm lớn kẹo sữa, đưa cho bác bảo vệ.

 

Bác vốn dĩ còn tiếp chuyện Từ Oánh, thấy cô đưa kẹo sữa tới, lập tức đổi sắc mặt:

 

“Ây chà, thứ quý giá thế , dám nhận của cô."

 

Bác nhưng tay hề dừng , nụ mặt càng dứt.

 

“Bác cứ quá, thứ gì quý giá , bác mang về cho bọn trẻ ăn lấy thảo."

 

Từ Oánh hào phóng .

 

Bác bảo vệ thấy cô rộng rãi như , đoán chừng chắc chắn là con cái nhà lãnh đạo nào đó, lập tức trò chuyện rôm rả với cô.

 

Chẳng mấy chốc, hai thiết như hai ông cháu.

 

Từ Oánh từ miệng bác bảo vệ hỏi xưởng dệt đúng là sắp tuyển công nhân, nhưng đều là tuyển công nhân phổ thông, công việc văn phòng nào cả.

 

Hậu cần càng cần bàn tới, cần .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-45.html.]

 

Từ Oánh xong chút thất vọng, cô còn đang định trộn bếp cơm, xưởng dệt đông như , lúc đó điểm thiện cảm chẳng tăng vù vù .

 

cô cũng nản lòng, xưởng dệt thì còn các xưởng khác.

 

Từ Oánh thấy tin tức gì hữu ích liền định rời , cô còn khỏi cửa.

 

Liền thấy mấy đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn .

 

Trong đó mấy mặc đồng phục xưởng dệt, đối với đàn ông phía thì vô cùng cung kính.

 

“Vậy đến xem sản phẩm của các , hy vọng đến quý xưởng thể khiến hài lòng."

 

Người đàn ông ánh mắt đầy vẻ mỉa mai.

 

Sau khi ông , mấy lãnh đạo xưởng dệt vẻ mặt sầu não:

 

“Vải của chúng đạt đến yêu cầu của họ , mà còn cứ bới lông tìm vết, thấy ông rõ ràng là cố tình kiếm chuyện."

 

“Chủ nhiệm Trần, là chúng ngóng sở thích của ông một chút, đ-ánh tâm lý..."

 

Cấp bên cạnh hiến kế.

 

Người đàn ông trung niên gọi là chủ nhiệm Trần, xoa xoa cái đầu hói láng của , nhanh ch.óng đồng ý:

 

“Được, Tiểu Trần, chuyện giao cho lo liệu."

 

Tiểu Trần gật đầu, kịp hành động, trai trẻ bên cạnh liền :

 

“Chủ nhiệm Trần, vị chủ nhiệm Tôn đó là một yêu ẩm thực.

 

Ngày thường thích ăn những món ngon, đầu bếp Cát ở tiệm cơm quốc doanh tay nghề giỏi, nếu thể mời đầu bếp Cát xuống bếp chiêu đãi chủ nhiệm Tôn một bữa, thiết nghĩ chủ nhiệm Tôn sẽ sớm đổi ý thôi."

 

Chủ nhiệm Trần , mắt sáng lên, nhưng nhanh ch.óng ông nhíu mày, đầu bếp Cát tay nghề giỏi thật nhưng lão già đó tính tình quái gở, ngoài giờ việc thường nấu ăn.

 

Nếu đến tiệm cơm quốc doanh, nơi lộn xộn như mà bàn chuyện hợp tác cho :

 

“Ai trong các mời đầu bếp Cát đây!"

 

Mấy , đều cúi đầu lên tiếng.

 

Từ Oánh ha hả bước tới:

 

“Là chủ nhiệm Trần ạ, cháu thấy chú tuổi lớn đến chủ nhiệm , giỏi quá !"

 

Chủ nhiệm Trần ngày thường vốn là thích chưng diện, ban đầu đối với tiếng của Từ Oánh còn khá chê bai, giờ thấy lời liền vô cùng kinh ngạc:

 

“Cháu thấy bao nhiêu tuổi?"

 

“Khoảng ba mươi ạ?"

 

Từ Oánh vẻ nghi hoặc hỏi.

 

Mấy đàn ông bên cạnh mắt trợn ngược như quả trứng gà, con bé mắt mũi thật chút nào.

 

Khóe miệng chủ nhiệm Trần nhếch lên thật cao, trong lòng sướng râm ran:

 

“Làm gì mà trẻ thế, năm nay hơn bốn mươi , con bé chuẩn ."

 

Từ Oánh vẻ mặt kinh ngạc:

 

“Hả?

 

Chú hơn bốn mươi cơ ạ, cháu chẳng giống chút nào, trách cháu mắt kém quá."

 

Từ Oánh đến đoạn cuối vẻ mặt đầy chấn động.

 

Chủ nhiệm Trần lúc càng vui hơn, xoa xoa cái đầu hói, ây da, dáng vẻ của ông giảm sút so với năm xưa nha, nếu thì con bé thể nhầm tuổi của !

 

Từ Oánh nhanh ch.óng tiếp:

 

“Chủ nhiệm Trần, cháu các chú tuyển đầu bếp?

 

Cháu đầu bếp Cát là nổi tiếng tính khí quái gở, e là sẽ dễ dàng giúp đỡ nhỉ?"

 

 

Loading...