“Đun 5 phút, chúng dùng muôi thủng vớt bã gia vị trong nước dùng , đương nhiên cũng thể vớt, nhưng Từ Oánh thích ăn mấy thứ đó nên vớt sạch .”
Sau khi vớt hết bã gia vị, cho măng sợi, nấm hương thái lát đun 2 phút cho chín tới thì vớt cho tô lớn chuẩn sẵn.
Chúng thả lát cá ướp nồi, ban đầu để lửa nhỏ dùng đũa nhẹ nhàng tản cá , đó để lửa lớn đun vài phút.
Sau khi lát cá chín, tắt bếp vớt cá cho tô đựng rau phụ, đổ nước dùng luôn, đó chúng rắc lên 5 gam bột tiêu, 5 gam bột ớt, đồng thời rắc cả tỏi băm lên.
Tiếp đó bắc nồi khác đun nóng một ít dầu, dội lên lớp bột ớt, theo tiếng “xèo xèo" của dầu nóng vang lên, món cá nhúng cũng coi như thành.
Kèm theo từng đợt hương thơm tỏa khiến bắt đầu thi nuốt nước miếng.
Món cá của Cố Phúc Anh cũng xong, so với Từ Oánh thì kém một chút, cô món ăn , xúc động đến nỗi viền mắt đỏ hoe.
Cố Phúc Anh cầm đũa lên, nhịn mà gắp một miếng cá cho miệng, miệng thấy thơm và cay, dù cô cũng cảm thấy khá ngon.
“Để nếm thử!"
Võ Thanh Tùng bước tới, đầy vẻ tò mò.
Gắp một miếng ăn thử, tuy ngon như mong đợi nhưng cũng tệ, hiếm hoi buông một lời khen:
“Được đấy, ngon!"
Cố Phúc Anh hừ lạnh một tiếng, cái đó là chắc chắn , cô gắp một miếng đưa cho Cố Phúc Châu bên cạnh:
“Chị họ, chị nếm thử xem ngon ."
Dưới ánh mắt mong đợi của Cố Phúc Anh, Cố Phúc Châu c.ắ.n một miếng, cay thơm, vị tươi ngon của thịt cá tức thì bùng nổ trong khoang miệng, cô gật đầu đầy kinh ngạc:
“Ngon quá."
Cố Phúc Anh tưởng thành công, hì hì với Từ Oánh, nhanh ch.óng chạy qua, gắp một miếng cá Từ Oánh cho miệng, chỉ mới một miếng.
Mắt Cố Phúc Anh đỏ lên, uất ức Từ Oánh:
“Tại các bước em đều giống hệt , mà món của ngon thế , còn của em thì bình thường như ."
Từ Oánh bộ dạng đáng thương của cô cho bật , giải thích:
“Bởi vì nghề mà.
Làm nghề gì thì chắc chắn giỏi nghề đó , vả cô đây từng nấu ăn, mới bắt đầu thì chắc chắn từ từ thôi.
Nếu cô chỉ mới nấu một bữa mà ngon hơn , thì chẳng bao nhiêu lâu nay học nấu ăn là vô ích ."
Cố Phúc Anh chu môi:
“ chẳng cũng mới học nấu ăn ?"
Từ Oánh lắc đầu:
“ mới bắt đầu chính thức nấu ăn từ năm ngoái, nhưng khi bếp, nấu nướng hàng ngày , lúc đó học mười mấy năm đấy.
Nhìn mười mấy năm thì chẳng khác gì học mười mấy năm ?"
Cố Phúc Anh lập tức lời của Từ Oánh an ủi, cũng đúng, đầu cô nấu ăn mà thế cũng là khá .
Nhìn món cá nhúng , Cố Phúc Anh định lát nữa mang về cho cha nếm thử, đây là đầu tiên cô nấu ăn mà.
So với món cá do Từ Oánh và Cố Phúc Anh , thích món của Từ Oánh hơn.
Cố Phúc Anh thấy thi ăn món Từ Oánh , khỏi chút thất vọng.
Ngược , Võ Thanh Tùng mặt Cố Phúc Anh, gắp một miếng ăn khen ngợi:
“Tuy kỹ thuật dùng d.a.o của cô lắm, nhưng vị cá cũng khá đấy."
“Vậy so với thì , ai ngon hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-294.html.]
Cố Phúc Anh đầy mong đợi.
Võ Thanh Tùng nghĩ một lúc:
“Hình như là ."
Chương 240 Gà nướng đất sét
Cố Phúc Anh tức khắc nản lòng, quả nhiên cô vẫn .
may mà Cố Phúc Anh thuộc tuýp vô tâm vô tính, nỗi buồn đến nhanh mà cũng nhanh.
Chẳng mấy chốc cô món gà nướng đất sét của Từ Oánh thu hút.
Chỉ thấy Từ Oánh cầm con gà rừng lên rửa sạch bằng nước lạnh.
Nhét những nguyên liệu chuẩn sẵn phần bụng gà, đó xoa đều muối ăn và một lượng nước tương lên da gà.
Tiếp đó là phần quan trọng nhất, cô lấy mấy cái lá lớn, trực tiếp dùng lá bọc con gà rừng , đó trát đầy bùn lên lớp lá.
“Oánh Oánh, cái còn ăn ?
Cậu định nấu bùn ."
Cố Phúc Anh đầy chấn kinh, vẻ mặt phức tạp mặt thể dùng ngôn từ nào diễn tả nữa.
“Làm gì , chúng đem nướng mà."
Từ Oánh tương tự, bọc thêm một con gà nữa bằng bùn.
Sau khi chuẩn xong, Từ Oánh mang dây thép đến, tìm mấy cành cây.
Ở cái hố lớn đào, cô cắm những cành cây xuống, đó buộc dây thép cành cây, đặt con gà bọc bùn lên dây thép.
Tiếp đó châm lửa trong hố, bắt đầu quá trình nướng, nửa tiếng đồng hồ là .
Cùng với tiếng lửa cháy tách tách, lớp bùn dần nứt , mùi thơm của thịt gà bên trong nương theo khí tản trong gió.
Mùi thơm nức mũi khiến nhịn mà nuốt nước miếng.
“Oánh Oánh, ăn ?"
Cố Phúc Anh thèm đến mức yên, kéo kéo tay áo Từ Oánh hỏi.
Trên lửa chỉ nướng gà mà còn nướng cá, hai loại mùi thơm quyện khiến cầm lòng mà chảy nước miếng.
“Cá nướng chắc là , cô nếm thử , gà nướng đất sét thì đợi thêm lát nữa."
Từ Oánh chuẩn xong nguyên liệu để xào thịt thỏ, cùng lúc dầu nóng bốc lên.
Một đống gia vị cho nồi, mùi thơm tức thì lan tỏa, tiếp đó thịt thỏ cho nồi, một mùi thịt đậm đà lan tỏa trong khí.
Những mặt tại đó ai nấy đều kích thích vị giác, từng một nuốt nước miếng ngừng:
“Oánh Oánh, cô xem cô đang yên đang lành ở tiệm cơm quốc doanh nữa, chúng thèm món cô nấu ch-ết ."
Từ Oánh mỉm :
“Chẳng đang ăn đây !"
Nực , nấu ăn hại da phụ nữ lắm nhé, cô thích nấu ăn thật, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng mới bếp thôi, nếu cả đời ngày nào cũng canh bếp lò thì cô chịu nổi.
Chẳng qua là vì điểm thiện cảm, đợi đến khi điểm thiện cảm đủ, gian mở khóa , nhiệm vụ thành, tiền kiếm đủ , cô sẽ nghỉ hưu thôi.
“Gà nướng đất sét đấy, lấy xuống thôi, chậm một chút kẻo bỏng."
Từ Oánh nhắc nhở.
Cố Phúc Anh thấy , bao nhiêu vẻ oán hận lúc nãy đều tan biến hết sạch.