Ở mặt bố và em xem như nở mày nở mặt, hơn nữa ánh mắt vợ ông ông hôm qua đổi hẳn.
Khiến lòng tự trọng của đàn ông như ông khích lệ lớn, và thầm thề trong lòng nhất định nỗ lực kiếm tiền.
Đừng tưởng ông , trong thôn sang năm ít xây nhà, ông đương nhiên cũng thể tụt hậu.
Vợ ông đúng, con gái cũng , nếu con gái bản lĩnh như cháu gái thì cũng chẳng kém gì con trai.
Đến lúc đó nhà xây xong, một trong con gái ông tìm một rể ở rể là .
“Được ."
Từ Oánh vội gật đầu, chú Ba trở nên cầu tiến như cô cũng mừng, chỉ cần nỗ lực kiếm tiền, ngày tháng chắc chắn sẽ , thím Ba cũng sẽ hưởng phúc theo.
Từ Oánh lấy đồ ăn sáng chuẩn sẵn từ trong túi , hai ly cháo ngũ cốc, mấy quả trứng kho , bánh bao thịt lớn, bánh trứng, đương nhiên thể thiếu món hàng chủ lực là vịt kho và đồ chiên.
Những món ăn mang , hương thơm tỏa khắp toa tàu.
Mọi xung quanh lượt đầu hai , ai nấy đều nuốt nước miếng, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Dưới ánh nóng bỏng đó, chú Ba Từ cầm cháo và bánh bao bàn lên ăn ngốn nghiến.
Vừa ăn cảm thán:
“Oánh Oánh, cháu bản lĩnh thế, món gì tay cháu cũng ngon tuyệt cú mèo."
“Ngon thì chú ăn nhiều , nhớ ăn cái vị ngon nhé, chú thấy những trong toa , trong đó khách hàng của chúng đấy."
Từ Oánh rạng rỡ.
Chú Ba Từ quả nhiên sực tỉnh, đúng , tàu hỏa kẻ , đủ tầng lớp, dân thường , quan chức lớn đương nhiên cũng .
“Ái chà, chú khát , lấy chút nước uống, Oánh Oánh, cháu ở đây trông đồ nhé, chú lấy nước đây."
Chú Ba Từ xong dậy, xách một túi đồ chiên và vịt kho chạy về phía toa giường .
Những ở đó đều là tiền, mà tiền thì thiếu nhất là tiền, nhưng ga tàu cũng quy định, vé thì toa giường .
Chú Ba Từ bèn ngay cửa, mở túi đồ kho và đồ chiên , cầm túi quạt gió điên cuồng về phía toa giường , tuy tác dụng lớn nhưng thu hút khách nào khách nấy.
Cũng là chú Ba Từ gặp may, đúng lúc một đàn ông định , ngửi thấy mùi đồ tay chú Ba, mặt đầy vẻ kinh ngạc:
“Cậu em , đồ gì ngon thế, thơm ?"
Chú Ba Từ thấy khách đến, lập tức tươi rạng rỡ, vội vàng thẳng dậy khỏi cánh cửa đang dựa, sức khen ngợi sự thơm ngon của sản phẩm nhà , đương nhiên cũng quên nhắc đến quê hương.
“Ái chà, đại ca, mũi thính thật đấy, đây là đặc sản địa phương của chúng em, vịt kho và đồ chiên, món ngon lắm ạ.
Nhìn là là nơi khác, cái , nếm thử xem ngon , ở nơi khác mua , chỉ xưởng thực phẩm địa phương chúng em mới thôi."
Chú Ba Từ bốc một miếng đưa cho , miếng vịt kho mang , đưa tới mặt , hương thơm càng thêm nồng nàn, vốn là sành ăn, giờ ngửi thấy hương thơm nức mũi.
Thật sự nhịn mà nuốt nước miếng, kịp mở miệng định ăn thì đột nhiên một cô gái tới, vỗ vai đàn ông, gắt lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-theo-kho-sieu-thi-ga-cho-ke-hung-du-nhat-thon/chuong-264.html.]
“Anh Ái Quân, đồ của ai cũng ăn thế.
Vạn nhất trong đó thu-ốc mê thì tính , cần mạng nữa ."
Cô gái mặt đầy vẻ giận dữ, kiểu như chỉ hận sắt thành thép.
Trương Ái Quân , lập tức bừng tỉnh, suýt chút nữa vì miếng ăn mà mờ mắt.
Anh ái ngại chú Ba Từ, ngượng ngùng:
“Xin nhé, món ăn ."
Chú Ba Từ thấy khách sắp tuột mất, lập tức chẳng còn thiện cảm với cô gái , tuy trông cũng xinh nhưng bằng con mắt định kiến thế chứ.
Ông trông giống kẻ lắm , còn hạ thu-ốc , ông buôn .
“Cô em , đây là lòng , cô thể tùy tiện gán tội cho , đây đều là đồ ăn sạch sẽ, thể độc ."
Chú Ba Từ để chứng minh sự trong sạch, trực tiếp c.ắ.n một miếng vịt kho.
Cô gái vẫn tin, mặt đầy vẻ cảnh giác:
“Đây là thịt đấy, bây giờ cuộc sống của dân dễ dàng, thịt càng rẻ, mang những thứ cho Ái Quân ăn, là ý đồ gì?"
Chương 215 Sản xuất đạt chuẩn
Chú Ba Từ thấy cô gái , trực tiếp lấy thẻ công tác của :
“ là nhân viên bán hàng của xưởng thực phẩm huyện Vũ, là tỉnh ngoài bàn chuyện hợp tác, chẳng qua là để nhiều hơn ăn đặc sản của huyện chúng thôi, ý đồ gì khác."
Cô gái , đôi lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t , mặt đầy vẻ đề phòng Trương Ái Quân, đó nhanh ch.óng tới mặt Trương Ái Quân, nhỏ to thầm thì:
“Em bảo ý mà.
Chắc chắn là chúng đơn vị công tác nên mới xấn xổ tới ăn."
Trương Ái Quân lắc đầu:
“Tố Cầm, em là sai , chúng là của trung tâm thương mại, chẳng nên mở rộng kinh doanh cho trung tâm thương mại ?
Vạn nhất món vịt kho và đồ chiên là hàng , nếu mang về trung tâm thương mại chúng chẳng sẽ bán chạy .
Hơn nữa món trông mới lạ, mang về chừng ở đó đều thích, sắp Tết đến nơi , mang thứ về cũng mang thành tích cho trung tâm thương mại đấy."
Lưu Tố Cầm mặt đầy vẻ ghét bỏ, cách ăn mặc của chú Ba Từ thì thấy giống điều kiện , cái nơi nhỏ bé như huyện Vũ, ai thể sản xuất thứ gì chứ.
Nghèo nàn rách nát thế , so với tỉnh thành của bọn họ?
“Anh Ái Quân, thật là hồ đồ , chúng dù lên hàng mới cho trung tâm thương mại thì cũng nên là cái nơi huyện Vũ rách nát , ở huyện bọn họ xem, ai nấy đều là vẻ nghèo hèn, thể sản xuất thứ gì .
Chỉ sợ đến vệ sinh cũng đạt chuẩn chứ, lúc đó ăn hỏng bụng thì ."
Lọng Lưu Tố Cầm tuy nhỏ nhưng tàu hỏa đầy khách, chen , một cùng huyện thấy lập tức vui.