Khi Thẩm Tư Tư và Cố Thuận Phong tay trong tay xuất hiện, khắp lượt khách khứa, tiếng trầm trồ lập tức vang lên.
Thật là một đôi kim đồng ngọc nữ!
Sau khi đón cô về nhà, Cố Thuận Phong quân phục. Bộ âu phục mặc khiến cả tự nhiên, vẫn là quân trang hợp với hơn.
Cố Thuận Phong dáng đĩnh bạt, quân trang tôn lên vẻ tư táp sảng. Thẩm Tư Tư thì tựa như mỹ nhân bước từ trong tranh, bộ váy đỏ đem vẻ nhu mì của cô phô bày đến vô cùng nhuần nhuyễn.
Trong sự vây quanh của , bọn họ về phía bàn chủ tiệc.
Với tư cách là chủ hôn, Tư lệnh Tống cao hứng nâng ly: “Hôm nay là ngày đại hỷ của đồng chí Cố Thuận Phong và thanh niên trí thức Thẩm Tư Tư. Hai trẻ tuổi đều là những đứa trẻ ưu tú. Cố Thuận Phong ở quân khu biểu hiện xuất sắc, là một quân nhân đảm đương, dũng khí; Thẩm Tư Tư cũng là một cô gái , ôn nhu cương nghị. Ở đây, chúc hai cháu tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc!”
Nói xong, ông ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Nga
Mọi sôi nổi hưởng ứng. Cố Thuận Phong và Thẩm Tư Tư cũng vội vàng dậy, lời cảm ơn với Tư lệnh Tống và các vị lãnh đạo.
Cố Trường Hà ngày thường cũng là lãnh đạo, họp hành ba tiếng đồng hồ với cấp cũng cần bản thảo, nhưng hôm nay, nghẹn lời, một câu cũng nên lời.
Ông nghẹn ngào hồi lâu, rốt cuộc khàn khàn mở miệng: “Thuận Phong, cha, chúc các con tân hôn vui vẻ! Con đường tương lai, dù xảy chuyện gì, cũng nương tựa lẫn , gắn bó với …”
“Cảm ơn… Ba!” Cố Thuận Phong ngượng ngùng uống với ông một ly, đó tiếp tục kính rượu.
Rượu quá ba tuần, món ăn quá ngũ vị.
Thẩm Tư Tư cũng nhớ Cố Thuận Phong uống bao nhiêu, tóm chờ khi khách khứa tan , bọn họ trở trong phòng, Cố Thuận Phong say mèm.
Nhìn hôm nay vui, uống ít rượu. Đặc biệt là Tào Hoa và Ôn Vanh, từng một luân phiên uống với , cứ như cố ý chuốc say .
Thẩm Tư Tư bưng tới một chậu nước ấm, giúp lau khuôn mặt nồng nặc mùi rượu. Vừa dậy, cổ tay đột nhiên một bàn tay to lớn nắm lấy.
“Tư Tư… Anh say…” Cố Thuận Phong sắc mặt đỏ bừng, đáy mắt tràn đầy men say, cảm giác chút mơ hồ rõ.
Anh ánh mắt mê ly Thẩm Tư Tư: “Đẹp, quá… Cố Thuận Phong cưới một tiên nữ …”
“Bớt trêu chọc em , mau xuống.”
Anh thuận thế lăn một vòng, Thẩm Tư Tư loạng choạng ngã nhào l.ồ.ng n.g.ự.c .
Cố Thuận Phong xa cong môi, cánh môi như như cọ qua má Thẩm Tư Tư: “Vợ … Là em tự nhào lòng đấy nhé, đừng trách khách khí…”
“Cố Thuận Phong, gì?”
“Làm gì ư?” Anh khẽ nhíu mày, khuôn mặt điển trai ngậm một tia xa khó phát hiện: “Đương nhiên là… động phòng hoa chúc…”
“Anh say …” Thẩm Tư Tư theo bản năng trốn, vớt trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-335.html.]
“Vợ, em chạy thoát …” Đuôi lông mày khóe mắt Cố Thuận Phong tràn đầy ý , ngậm lấy cánh môi cô, tinh tế nghiền nát…
Ngày hôm khi Thẩm Tư Tư tỉnh , Cố Thuận Phong đang gương mặc áo sơ mi, lười biếng cài cúc áo.
Nghe động tĩnh, đầu . Đôi mắt hoa đào câu nhân cơ hồ dìm cô c.h.ế.t đuối trong đó.
Cố Thuận Phong cúi , cánh tay chống ở bên gối, chậm rãi tới gần: “Tỉnh … Vợ?”
Gần gũi đối diện với gương mặt trai đến kinh , cùng giọng nồng đậm tình cảm tan, mặt Thẩm Tư Tư “bá” một cái, một nữa đỏ thấu.
Thấy bộ dạng thẹn thùng của cô, khóe miệng Cố Thuận Phong tự chủ mà cong lên: “Xấu hổ ? Tối hôm qua em như thế …”
Thẩm Tư Tư đưa tay bịt miệng : “Đừng nữa…”
Cố Thuận Phong xa, cánh môi khẽ nhếch, nhẹ nhàng c.ắ.n ngón tay cô. Dọa cho cô gái giật một cái, ưm một tiếng.
Cố Thuận Phong thật sự quá xa, hư hỏng c.h.ế.t !
Sau khi kết hôn, cuộc sống ngọt ngào như đường mật. Thẩm Tư Tư sự “tưới tắm” của , sắc mặt ngày càng hồng nhuận, dáng cũng dần trở nên đẫy đà hơn. Quần áo đều chật, nội y càng là tăng thêm một cỡ.
Mà những thứ , đều là “công lao” của Cố Thuận Phong…
Tháng ba mùa xuân, thời tiết ấm dần lên.
Bụng của Lý Văn Tuệ lớn nhanh như thổi, quần áo đều sắp che nổi nữa. Thẩm Tư Tư chị nghén dữ dội, nôn từ sáng đến tối, bèn chuyên môn nhờ Ôn Vanh mang chút quả khô từ Cảng Thành về để Lý Văn Tuệ ăn cho đỡ ngán.
Lý Văn Tuệ bụng Thẩm Tư Tư mà phát sầu: “Theo lý thuyết, Cố Đoàn trưởng nhà em đêm nào cũng như con trâu già cày cấy ngừng nghỉ, cái bụng vẫn động tĩnh gì thế?”
Thẩm Tư Tư cũng theo bản năng sờ sờ bụng : “Em mới kết hôn bao lâu , còn sớm mà, vội.”
“Em đừng giống chị, kết hôn mấy năm mới bầu, bao nhiêu lời tiếng .” Lý Văn Tuệ là từng trải, chị khuyên Thẩm Tư Tư nên để tâm một chút. Nếu thì nhân lúc còn sớm đưa Cố Thuận Phong bệnh viện, hai vợ chồng cùng kiểm tra. Đừng để đến lúc đó giống chị chịu khổ chịu tội.
“Được , em . Chị cứ lo cho bản ! Nhớ bảo trọng sức khỏe.” Thẩm Tư Tư xong liền định xưởng ép dầu một chuyến.
Vừa mới dậy, ngửi thấy một mùi dầu mỡ nồng nặc, hình như nhà ai đang xào đồ ăn cay. Thẩm Tư Tư đột nhiên cảm thấy buồn nôn, che miệng vịn tường nôn khan một trận.
Lý Văn Tuệ một bên, ánh mắt đầy thâm ý.
“Tư Tư, em là… chứ?”
Thẩm Tư Tư ngẫm nghĩ, mới kết hôn hơn một tháng, thể nhanh như chứ!
Thấy cô ngây thơ chần chờ, Lý Văn Tuệ nhỏ giọng hỏi: “Em bao lâu tới tháng?”