Cố Thuận Phong lẳng lặng Thẩm Tư Tư , khóe miệng tự giác mà chậm rãi nhếch lên. Hốc mắt ướt, lúc trừ bỏ cảm động, càng nhiều hơn là một loại vui mừng sâu sắc. Anh vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Tư Tư. Những ngón tay ấm áp mà hữu lực phảng phất truyền hết sức mạnh của cho cô.
“Được, bà xã...”
“Bà xã, chúng kết hôn !” Giọng Cố Thuận Phong kiên định tràn ngập chờ mong.
Nga
“Được, chúng kết hôn...”
Hôn sự của Thẩm Tư Tư và Cố Thuận Phong ấn định ngày Tết Nguyên Tiêu đoàn viên và vui mừng. Theo phong tục truyền thống, khi tổ chức nghi thức kết hôn, Thẩm Tư Tư thể gặp mặt nhà trai, vì thế cô tạm thời chuyển đến ở nhà cô Cố Trường Mị, lẳng lặng chờ đợi ngày hôn lễ...
Sáng sớm hôm nay, trời mới hửng sáng, Hứa Hồng Anh bắt đầu bận rộn sai bảo hai chị em Cố Vãn Ngâm và Cố Thanh Thiển. Bà tất bật chỉ huy: “Hai đứa chúng mày, bảo chồng chúng mày nhanh ch.óng trang hoàng đại viện và nhà cửa cho thật . Rồi chuẩn sẵn hạt dưa, kẹo lạc, nước để tiếp khách, lát nữa khách khứa đến .”
Cố Vãn Ngâm , lập tức tỉnh cả ngủ, chủ động xin nhận nhiệm vụ trang trí nhà cửa. Cô hùng dũng oai vệ dẫn chồng , hai lời liền bắt đầu vùi đầu , khí thế hừng hực như lột xác cho căn nhà . Cố Thanh Thiển tỏ vẻ khinh thường, trong lòng tràn đầy sự tình nguyện.
Cô lầm bầm: “Mẹ thật đúng là thiên vị. Chị xem, lúc hai chị em lấy chồng, gì phô trương thế ? Khi đó cho mấy cái chăn bông là thể diện lắm .”
Cố Vãn Ngâm xong, nhịn trừng mắt em gái một cái: “Thôi , mà lắm bực tức thế? Mau việc , lát nữa khách đến bây giờ.”
Cố Thanh Thiển tuy trong lòng phục nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Cô bất lực đầu , đứa em trai ngốc nghếch của . Chỉ thấy đang ngây ngô với khí, tràn đầy sự mong chờ và hạnh phúc đối với hôn lễ sắp tới. Cố Thanh Thiển thở dài trong lòng, tức khắc buông xuống so đo: “Thôi kệ, chỉ cần Thuận Phong hạnh phúc là !”
Cố Thuận Phong sáng nay ngủ dậy sớm bộ quân phục uy nghiêm thường ngày, khoác lên bộ âu phục thẳng thớm, bảnh bao. Anh gương, trong gương tinh thần phấn chấn, tuấn bất phàm. Đặc biệt là bộ âu phục , giống như may đo riêng cho , mỹ ôm sát từng đường nét cơ thể. Những đường cắt thẳng tắp kéo dài từ bờ vai xuống mắt cá chân, phác họa dáng vốn đĩnh bạt của càng thêm cao lớn.
Ngay cả mái tóc cũng chải chuốt tỉ mỉ chút cẩu thả. Tất cả thứ đều đang âm thầm kể sự coi trọng của chú rể đối với hôn lễ . Đôi mắt Cố Thuận Phong sáng ngời thần, bên trong lấp lánh ánh sáng của sự hưng phấn và mong chờ. Anh nóng lòng tưởng tượng dáng vẻ xinh của Thẩm Tư Tư trong bộ váy cưới màu đỏ chậm rãi bước về phía .
Anh chỉnh cà vạt, hít sâu một . Hôm nay, sẽ cùng Tư Tư bước lễ đường sự chúc phúc và chứng kiến của , từ nay về bầu bạn cả đời. Cảm giác thật kỳ diệu... Cô gái từng khiến yêu ngay từ cái đầu tiên thời niên thiếu, giờ đây trở thành đầu ối tay ấp, là bảo vật trong tay, là thịt trong tim . Loại cảm giác hạnh phúc từ ngữ nào thể diễn tả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-332-ngay-dai-hy.html.]
Anh xoay phòng khách, trong nhà trang hoàng tràn ngập khí vui mừng. Những dải lụa đỏ rực rỡ treo đầy phòng, tường dán chữ “Hỷ” thật lớn, bàn bày đầy các loại kẹo bánh, trong khí tràn ngập hương vị hạnh phúc và ngọt ngào. Nhìn tất cả những điều , khóe miệng Cố Thuận Phong tự chủ mà nhếch lên. Mắt thấy sắp đến giờ đón dâu mà đám phù rể của Phùng Yến Chu vẫn xuất hiện, khỏi chút sốt ruột.
Thời khắc mấu chốt, đám sẽ rớt dây xích chứ! Cố Thuận Phong cửa, con đường nhỏ cổng, trong lòng tràn đầy nôn nóng. Ngay khi dắt chiếc xe đạp Đại Giang , định trực tiếp đạp xe tìm Thẩm Tư Tư thì bên ngoài truyền đến một trận tiếng chuông "leng keng" náo nhiệt ồn ào.
Dẫn đầu là Phùng Yến Chu, phía là mấy chục lính trẻ tuổi mặc quân phục màu xanh lục, chân đạp xe đạp Đại Giang, tạo thành một đội ngũ vô cùng hoành tráng, mênh m.ô.n.g cuồn cuộn tiến về phía .
“Lão Cố!” Phùng Yến Chu lớn: “Anh em tới đây!”
Cố Thuận Phong cảnh tượng mắt, phảng phất như thấy cuộc di cư lớn của động vật thảo nguyên Châu Phi.
“Làm cái trò gì thế...” Cố Thuận Phong thấp giọng hỏi.
Phùng Yến Chu hất tóc: “Làm gì ? Cùng đón dâu chứ gì...”
Cố Thuận Phong nhớ rõ gọi nhiều như , trận thế cũng quá lớn . Chắc chắn là tên Phùng Yến Chu giở trò quỷ, là thích phô trương nhất. Thấy sắc mặt vui, Phùng Yến Chu mở miệng : “Cậu cũng đừng trách lo chuyện bao đồng, đón dâu chú trọng nhất là cái náo nhiệt.”
Người đều tới , Cố Thuận Phong còn thể đuổi ? Anh bất đắc dĩ trừng mắt Phùng Yến Chu một cái, gì thêm, sải bước lên chiếc xe đạp Đại Giang mới mua của . Chẳng qua, đầu xe của buộc một bông hoa đỏ thắm bắt mắt.
“Vậy vất vả cho các em, cùng đón cô dâu mới...”
Phùng Yến Chu hiệu bằng mắt với phía , hiểu ý gật đầu, xếp hàng theo Cố Thuận Phong đạp xe đón dâu! Hôm nay là rằm tháng Giêng, đường phố trang hoàng hỉ khí dương dương, cảnh sắc ven đường cũng tăng thêm vài phần khí vui mừng.