Vậy như , Cố Thuận Phong cưới cô, đưa sính lễ kếch xù, đó đưa các cô đến Giang Thành, từng bước một đều là kế hoạch của . Thẩm Tư Tư hỏi Phùng Yến Chu, Phùng Yến Chu ấp úng, dám lên tiếng.
“Chuyện , em vẫn nên đợi lão Cố tỉnh tự hỏi !” Phùng Yến Chu ánh mắt sắc bén của Thẩm Tư Tư chiếu khiến cả tự nhiên, cảm thấy như đống lửa, đống than, thật sự là một khắc cũng ở nổi nữa. Sợ cô hỏi thêm chuyện gì, lỡ như cái miệng của hỏng chuyện hôn sự của , lão Cố chẳng sẽ xách d.a.o đến gặp !
Phùng Yến Chu bộ ho một tiếng: “Cái đó, em dâu , đột nhiên nhớ trong quân doanh còn cuộc họp, đây...”
Anh như chạy trốn cất bước định , như nhớ điều gì, cúi đầu, ghé sát tai Cố Thuận Phong nhẹ nhàng một câu: “Lão Cố, mà tỉnh , sẽ giao nhật ký của cho Thẩm Tư Tư.”
Nghe , nhãn cầu của Cố Thuận Phong nhanh ch.óng chuyển động hai , ngón tay cũng co trong chốc lát, giống như con thú nhốt trong l.ồ.ng đang liều mạng giãy giụa thoát khỏi nhà tù khổng lồ .
Thẩm Tư Tư kích động đến mức túm c.h.ặ.t lấy Phùng Yến Chu: “Anh gì với ?”
Phùng Yến Chu lặng lẽ với cô: “ , mà tỉnh , vợ sắp chạy mất !”
Mặt Thẩm Tư Tư “bá” một tiếng đỏ bừng, cô ngay trong miệng Phùng chính ủy chẳng lời nào ho. Tuy nhiên, phương pháp của quả thật hiệu quả, ít nhất cho đến hiện tại, phản ứng lớn nhất của Cố Thuận Phong chính là .
Bị Phùng Yến Chu ảnh hưởng, cô suy nghĩ một hồi, quyết định thử xem . Nếu cô lời ý cả đêm mà Cố Thuận Phong cũng phản ứng gì lớn, thì... đường tắt !
Thẩm Tư Tư hắng giọng, nghiêm túc với Cố Thuận Phong: “Cố Thuận Phong, mau tỉnh , nếu tỉnh , em sẽ ly hôn với , mang theo Nữu Nữu trở về.”
Vành tai Cố Thuận Phong rõ ràng giật giật, nhưng vẫn thể tỉnh . Thẩm Tư Tư cảm thấy biện pháp hiệu quả, thế là rèn sắt khi còn nóng: “Xem Lâm huyện vẫn còn quá gần, vẫn thể tìm em, em sẽ mang Nữu Nữu đến một nơi mà tìm thấy! Cố Thuận Phong, !”
Thẩm Tư Tư nghẹn ngào gọi , thế nhưng Cố Thuận Phong bất kỳ phản ứng nào. Cô chút sốt ruột, cảm giác giống như rõ ràng kỳ tích đang ở ngay mắt nhưng luôn một bàn tay vô hình nào đó cản trở. Thẩm Tư Tư ghé mép giường với nhiều, lời tiếng đều cả , thế nhưng Cố Thuận Phong như một nữa rơi hôn mê.
Thấy thời gian dần trôi qua, Thẩm Tư Tư thời gian còn cho họ nhiều. Nếu buổi chiều chuyên gia từ Kinh thành đến mà Cố Thuận Phong vẫn tỉnh, bác sĩ Dương chắc chắn sẽ cho Cố Thuận Phong phẫu thuật. Thẩm Tư Tư cũng quá nóng vội, cuối cùng đem bí mật đè nén đáy lòng lặng lẽ cho .
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-291-bi-mat-cua-tham-tu-tu.html.]
“Cố Thuận Phong, thật ... em vẫn còn là một cô gái trong trắng. Nữu Nữu con gái ruột của em. Chuyện em thề sẽ bao giờ cho khác , nhưng giống, khác, là nhất của em, là chồng của em. Nếu lập tức tỉnh , em sẽ kể cho bộ câu chuyện từ đầu đến cuối!”
Đây là bí mật chôn giấu sâu nhất trong lòng Thẩm Tư Tư, giờ đây cô nguyện vì Cố Thuận Phong mà phá lệ, cho dù chịu trừng phạt cô cũng cam tâm tình nguyện. Cô nắm lấy tay Cố Thuận Phong, đột nhiên cảm nhận một luồng sức mạnh giãy giụa, giống như sức sống mãnh liệt từ trong cơ thể Cố Thuận Phong truyền đến lòng bàn tay cô.
Cô thể cảm nhận Cố Thuận Phong đang nỗ lực để tỉnh , nỗ lực bí mật của cô, tất cả thứ của cô...
Cố Thuận Phong đang ở trong một vùng bóng tối, thế giới m.ô.n.g lung, giống như một sinh vật phù du cảm giác, tư tưởng, trôi nổi trong đại dương đen kịt. Cho đến khi giọng mềm mại trong trẻo xuất hiện trong thế giới của . Giống như một tia sáng chiếu rọi bộ thế giới... Anh nhớ giọng , thấy nó liền lòng tràn đầy vui sướng, nhịn đến gần.
Thế nhưng dù nỗ lực thế nào, cũng thể phá vỡ bóng tối . Anh thể từng câu của cô gái, tâm trạng cũng theo lời của cô mà vui buồn hỉ nộ. Cho đến cuối cùng, khi cô bí mật của , Cố Thuận Phong cũng lấy sức lực từ , trong nháy mắt đột phá bóng tối.
“Cố Thuận Phong!” Thẩm Tư Tư kinh hãi kêu lên, nước mắt tuôn trào.
Cố Thuận Phong nheo mắt xung quanh môi trường xa lạ, ánh mắt dừng khuôn mặt mừng đến phát của Thẩm Tư Tư. Anh hé miệng, vô cùng khó nhọc mới thốt hai chữ: “Đừng... ...”
Thẩm Tư Tư cả đều rối bời, liều mạng gật đầu. Sau đó cô nhanh ch.óng ấn Cố Thuận Phong xuống: “Anh đừng chuyện, em gọi bác sĩ...”
Cô đầu liền thấy bác sĩ Dương Chí Cả đang cung kính dẫn một bác sĩ trung niên khác mặc áo blouse trắng, phía còn một đàn ông trung niên cường tráng, mấy đẩy cửa bước . Nhìn thấy đôi mắt mở to của Cố Thuận Phong, bác sĩ Dương sợ đến mức c.h.ế.t trân tại chỗ.
Thật sự là... tỉnh ?
“Bác sĩ, đang định tìm ông đây, Cố Thuận Phong tỉnh , phiền ông xem giúp !”
Dương Chí Cả và vị bác sĩ áo blouse trắng dám chậm trễ, lập tức tiến lên kiểm tra cho . Cố Thuận Phong vẫn hồi phục, tạm thời cũng gì, chỉ là đôi mắt từ đầu đến cuối đều chằm chằm Thẩm Tư Tư.