Người cầm đầu mặc bộ đồ lao động màu xám, cằm một nốt ruồi đen to bằng móng tay, là một trung niên, hẳn chính là vị lão Lý đầu .
“Chú Lý!” Kim Sơn quen thuộc chào hỏi.
Lý Trung thấy , tức khắc mặt mày hớn hở: “Tiểu Kim ……”
Ngay đó ánh mắt ông nhanh liền chú ý tới phụ nữ xinh , ăn mặc giản dị sạch sẽ phía .
“Vị , chính là chủ nhân mới !” Thái độ của Lý Trung vô cùng cung kính.
Thẩm Tư Tư gật đầu chào hỏi : “Cái gì chủ nhân với chủ nhân, chúng về đều là đồng nghiệp, các chú các cứ gọi cháu là Thẩm Tư Tư là .”
Nụ của cô sức hút, một chút vẻ bà chủ cũng , nhưng Lý Trung cùng những công nhân khác dám coi khinh cô chút nào. Mọi đều sống mấy chục năm, việc vẫn chuẩn xác.
Cô gái nhỏ mặt , qua thì nhu mì yếu đuối, nhưng trong ánh mắt bình tĩnh, trấn định tự nhiên, chút gợn sóng, còn toát một sự thông tuệ và dẻo dai.
Không quá, đó chính là ánh mắt mà chỉ những nhân vật lớn mới .
“Thẩm……” Lý Trung sửa lời: “Cô chủ Thẩm, tên là Lý Trung, cùng mấy vị đều là công nhân cũ của xưởng ép dầu Trương Ký……”
Lý Trung kiên nhẫn giới thiệu từng cho Thẩm Tư Tư.
Một đàn ông cắt đầu đinh, ba lăm ba sáu tuổi, dáng tráng kiện, họ Hồ, đều gọi là Hổ Tử.
Bên cạnh là một vóc dáng thấp nhưng cơ bắp cuồn cuộn, tóc rẽ ngôi, cũng là trẻ nhất trong nhóm, biệt danh là Cục Đá.
Còn một lớn tuổi hơn chút, hình gầy gò nhưng da thịt săn chắc, rộ lên hô một chút, đều gọi là chú Răng Hàm.
Cuối cùng chính là Lý Trung, còn gọi là lão Lý đầu.
“Vốn dĩ còn mấy công nhân nữa, nhưng lão Trương sang nhượng xưởng xong liền tự tìm đường sống khác, giờ cũng chỉ còn bốn chúng .”
Thẩm Tư Tư gật đầu: “Bốn tạm thời là đủ , đủ chúng thể tuyển thêm. Mọi đều là thợ lành nghề của xưởng, nếu cháu hứa với bác Trương, thì nhất định sẽ đối đãi t.ử tế với các vị.”
“Tiền công của ở xưởng ép dầu chỉ giữ nguyên, mà hơn nữa, mỗi năm dịp cuối năm, cháu còn sẽ trích một phần mười lợi nhuận để chia thưởng cho , coi như là phúc lợi cho nhân viên lâu năm.”
Vừa đến chia thưởng, mắt của cả bốn đều sáng rực lên.
“Chuyện…… Chuyện là thật ?” Lý Trung dám tin tưởng, hoài nghi chính đang mơ.
Thẩm Tư Tư : “Đương nhiên, nhưng cháu cũng điều kiện!”
Mọi điều kiện, lập tức nín thở lắng .
Thẩm Tư Tư cố ý úp mở, thấy sự tò mò của đều khơi lên, cô mới : “Cháu cổ phần ở đây là cổ phần thưởng cho công nhân, các chú ở đây một năm thì chia một năm, nếu nửa đường nghỉ việc, xin , phần cổ phần thể mang .”
“Tiếp theo, trừ bỏ thưởng cuối năm, các chú ở chỗ cháu thời gian càng dài, cháu còn sẽ tăng lương theo từng năm. Cụ thể tăng bao nhiêu, đến lúc đó sẽ bàn, tóm , cháu sẽ bạc đãi .”
Thẩm Tư Tư dứt lời, mấy liền .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-266-tuyen-dung-nhan-tai.html.]
Ngay đó, tiếng vỗ tay vang lên rào rào!
“Hào phóng, cô chủ Thẩm quá hào phóng……” Lý Trung kích động đến rưng rưng nước mắt. Bọn họ giữ bát cơm là lắm , nghĩ tới cư nhiên còn chia thưởng, tăng lương.
Nằm mơ cũng dám nghĩ tới!
Thẩm Tư Tư , ấn tay xuống ý bảo bọn họ nên khiêm tốn một chút.
“Vậy…… Chúng trong chuyện nhé?”
Cô lấy chìa khóa mở cửa, đang định bước qua ngạch cửa thì đột nhiên, phía Kim Sơn liền kéo kéo ống tay áo cô.
“Chị Tư Tư, em……” Cậu ngượng ngùng xoắn xít, thôi.
“Kim Sơn, ? Có chuyện gì ?”
Đôi mắt ngừng về phía bên trong, ngượng ngùng gãi đầu: “Em …… Em một yêu cầu quá đáng, phúc lợi bên chị như , em thể gia nhập ?”
Thẩm Tư Tư còn tưởng chuyện gì, hóa là xin việc.
Thấy cô chỉ , Kim Sơn chút sốt ruột.
“Chị Tư Tư, em tuy rằng cha , nhưng chẳng khác gì trẻ mồ côi. Mấy năm nay tuy em lăn lộn ở Giang Thành, nhưng vẫn cái nghề ngỗng gì định, em vẫn luôn tìm một công việc lâu dài để .”
Thẩm Tư Tư hỏi: “Cậu lăn lộn giang hồ nữa ?”
Kim Sơn nghiêm túc suy tư : “Trước còn trẻ thì còn thể xông pha, nhưng càng lớn tuổi, em càng cảm thấy giống như bèo dạt mây trôi, gốc rễ.”
“Không sợ chị chê , năm nay em cũng 21 , cũng t.ử tế tìm một cô bạn gái, lập gia đình. Nếu cứ công ăn việc , cả ngày lang thang bên ngoài, thì con gái nhà lành nào dám gả cho em chứ?”
Nga
Thẩm Tư Tư vui mừng gật đầu, xem Kim Sơn xác thật trưởng thành.
Nhìn Kim Sơn nhất thời hứng khởi, bất quá Thẩm Tư Tư vẫn lời khó .
“Kim Sơn, chị đây chỉ là buôn bán nhỏ, bản lĩnh lớn như , ở chỗ chị chẳng là nhân tài trọng dụng ?”
Kim Sơn kêu lên "ai da" một tiếng, mũi và mắt mặt nhăn thành một đoàn: “Chị gái của em ơi, chị đừng trêu chọc em nữa, em thì bản lĩnh gì chứ? Bất quá chỉ là cũng quen mặt mà thôi.”
Thẩm Tư Tư , bản lĩnh của Kim Sơn lớn lắm, bằng Cố Thuận Phong cũng sẽ yên tâm để cùng cô thủ tục.
Tiểu Kim quá mức khiêm tốn .
“Cậu thật sự nguyện ý cùng chị gây dựng sự nghiệp?” Thẩm Tư Tư hỏi.
Kim Sơn cực kỳ nghiêm túc gật đầu, ánh mắt kiên định như nhập ngũ: “Em xác định!”
“Dù khổ dù mệt, cho dù vạn nhất phá sản mắc nợ, cũng nguyện ý?”