Trần Đình chút nào , vẫn chịu buông tha: “Quá đáng? Có cái gì mà quá đáng, loại như Thẩm Tư Tư sớm thối rữa ở ruộng rau nông thôn ! thì khác, là nữ cao âm của đoàn, ngay cả Thủ trưởng đều khen hát bài 《Hồng Mai Tán》 là tuyệt nhất. chính là bộ mặt của đoàn, ngài cũng mang cái tiếng gì chứ!”
“Chuyện Thẩm Tư Tư căn bản chứng cứ. Chỉ cần đ.á.n.h c.h.ế.t nhận, nắm lấy cô động thủ đ.á.n.h là thể lật ngược tình thế. Nếu thể bức cô mặt quỳ xuống nhận sai, thì cho dù cô trở về bậy bạ gì cũng chẳng ai tin!”
Trần Đình mưu tính xong xuôi thứ, chỉ còn chờ lãnh đạo chống lưng cho . Bằng , cô thật sự sợ Cố Thuận Phong đang bên cạnh Thẩm Tư Tư. Người đàn ông mặt đầy sương lạnh, tựa như một con sói đói đang rình mồi. Nếu lãnh đạo mặt, chuyện sẽ khác.
“Được, , ……” Cố Trường Mị liền ba chữ "", dùng sức hất tay cô : “Trần Đình Trần Đình, thật nghĩ tới cô là loại . Năm đó tuyển cô coi như là mù mắt!”
Bà dứt lời, Trần Đình liền ngẩn , sắc mặt nghẹn đến mức đỏ bừng: “Ngài… ngài là ý gì?”
Cố Trường Mị thất vọng đến cực điểm, định tiếp tục vòng vo nữa: “Lần chuyện vũ nhục quân nhân còn xong, cô tung tin đồn nhảm, suýt chút nữa hại c.h.ế.t đứa bé, còn cùng cô hợp mưu bóp méo sự thật, bức quỳ xuống xin . Loại vô phẩm vô đức như cô thích hợp ở đoàn văn công chúng nữa.”
Trần Đình phảng phất như sét đ.á.n.h, nửa ngày cũng hồn.
Nga
“Đoàn trưởng Cố, ngài cái gì? Ngài định đuổi ?”
Cố Trường Mị trịnh trọng gật đầu: “Cô thu dọn đồ đạc !”
“Không, dựa cái gì?” Trần Đình chỉ Thẩm Tư Tư và Cố Thuận Phong: “Đoàn trưởng Cố, khuỷu tay ngài gập ngoài? Rõ ràng mới là nữ cao âm đắc ý nhất của ngài, là trụ cột của đoàn. Hôm nay còn đ.á.n.h, ngài những trách bọn họ còn bắt nghỉ việc……”
Cố Trường Mị cũng tức giận đến mức chịu nổi, lệ khí bộc phát: “Thôi , cô nên thấy may mắn vì bọn họ động thủ trong đoàn. May mà cái phận Đoàn trưởng trói buộc nên mới thể hảo hảo chuyện với cô. Tư Tư nếu khỏi cửa , cho cô , đ.á.n.h còn tàn nhẫn hơn con bé nhiều!”
Lời , chỉ Trần Đình dọa choáng váng, chung quanh cũng đầy mặt kinh ngạc. Đoàn trưởng Cố luôn luôn ôn hòa ưu nhã, hôm nay đổi thái độ , hung dữ hơn cả bà chằn lửa.
Bà cái gì…… Bà đ.á.n.h ?
Thấy khó hiểu, Cố Trường Mị chậm rãi đến giữa Cố Thuận Phong và Thẩm Tư Tư, một tay kéo một : “ và Cố Thuận Phong đều họ Cố, các còn hiểu ?”
Mọi ánh mắt tức khắc đồng loạt về phía bọn họ. Đừng chứ, Cố Thuận Phong xác thật vài phần giống Cố Trường Mị, ngũ quan lập thể, mặt mày tuấn lãng. Trước Đoàn trưởng Cố đứa cháu trai lính ở Giang Thành, vẫn luôn từng gặp mặt, ngờ là !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-260-co-ut-ra-tay-tru-cot-cung-phai-cut.html.]
Mọi bừng tỉnh đại ngộ.
Trần Đình ngây , trong lòng khiếp sợ thua gì một vụ nổ lớn.
“Các …… Các ……”
Cố Trường Mị thẳng lưng, thoải mái hào phóng giới thiệu: “Đây là cháu trai , Cố Thuận Phong, Phó đoàn trưởng Đoàn 1 Dã chiến khu Tây Nam. Còn bên cạnh vị là cháu dâu mới cưới của !”
Bà bao che khuyết điểm, che chắn Thẩm Tư Tư ở phía : “Trần Đình, cô dám đem những lời với , từ đầu chí cuối một cho ?”
Gương mặt đối diện xanh đỏ đan xen, giống như vẽ tuồng.
Thẩm Tư Tư thấy các bà lầm bầm lầu bầu, cái gì. Xem khẳng định lời ý gì, nếu Trần Đình sẽ bộ dáng "ăn mướp đắng" như .
Trần Đình sợ tới mức lảo đảo vài bước, suýt chút nữa thì ngã mặt đất: “Đoàn trưởng…… Đoàn trưởng…… Xin , …… thật bọn họ là của ngài. Đây chẳng là lũ lụt trôi miếu Long Vương, một nhà nhận một nhà ?”
Cố Trường Mị bao nhiêu nhẫn nhịn, tại giờ khắc bùng nổ. Bà quát lớn: “Cút xéo , ai là một nhà với cái loại não phẳng như cô……”
Não phẳng? Thẩm Tư Tư vẫn là đầu tiên cách thú vị như . Bất quá, thật đúng là chính xác. Trần Đình chính là não! Vừa ngu ác bi ai!
Trần Đình nghĩ tới sự tình sẽ xuất hiện một cái hiểu lầm lớn như . Nghĩ đến những lời thì thầm bên tai Cố Trường Mị, cô hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống. Hiện giờ âm mưu quỷ kế đều Cố Trường Mị nắm thóp, cô cuống cuồng: “Đoàn trưởng Cố, xin , sai , ngài cho thêm một cơ hội !”
Cố Trường Mị cũng cô một cái: “Vừa cho cô cơ hội, bảo cô cứ thế mà bỏ qua, là chính cô sống c.h.ế.t buông, còn phối hợp với cô oan uổng cho đồng chí Thẩm Tư Tư, bức con bé quỳ xuống cho cô. Hiện tại thì , thỏa mãn tâm ý của cô, việc chỉ ầm ĩ, còn cho thật lớn, để xem xem Trần Đình cô là cái loại tâm địa thối nát gì.”
Cố Trường Mị năng mạch lạc, mấy câu vạch trần rõ ngọn ngành.
Thẩm Tư Tư tức khắc khí huyết dâng trào, cái cô Trần Đình thật đúng là bản tính khó dời.