“Anh chị…… Hai tìm em là gì ạ?”
Thẩm Tư Tư mở miệng : “Chị tới tìm Trần Đình, định hỏi đường em, hiện tại xem cần hỏi nữa, cô chắc là đang ở nhà ăn.”
Thấy cô xoay định , Hoàng Hiểu Quyên vội vàng giữ cô : “Chị ơi, chị Đình ở nhà ăn .”
“Hả?” Thẩm Tư Tư nhướng mày.
Hoàng Hiểu Quyên : “Chị đột nhiên cắt bộ lịch diễn, ầm ĩ một trận lớn trong đoàn, lúc đang ở trong phòng úp mặt tường hối đấy.”
Trần Đình tự xưng là nữ cao âm của đoàn văn công, là trụ cột của đài, đột nhiên biểu diễn, cô sắp tức điên . “Người khác là vì , cứ đoán già đoán non là chị phạm gì, chỉ em , khẳng định là liên quan đến hai .” Hoàng Hiểu Quyên tuy nhát gan nhưng ngốc. Hôm đó khi cô bé đưa thư xong, Trần Đình Đoàn trưởng gọi lên văn phòng, ngày hôm liền đình chỉ biểu diễn.
Nghe tin , Thẩm Tư Tư thầm than, đây chắc là tác phẩm của Cố Thuận Phong và Phùng Yến Chu. Bọn họ tay! Bất quá Trần Đình cũng là đáng đời, đạo đức nghề nghiệp thì xứng sân khấu.
“Vậy em gái, em ký túc xá của Trần Đình ở ?”
Hoàng Hiểu Quyên đang chuẩn chỉ đường liền thấy Trần Đình trang điểm lòe loẹt . Nhìn thấy bọn họ, Trần Đình rõ ràng cũng ngẩn , đôi mắt lộ vẻ ghen ghét và oán độc: “Sao các tới đây?”
Bọn họ tới đây? Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới Thẩm Tư Tư liền đầy ngập lửa giận. Cô hai lời, xông lên nắm lấy Trần Đình giáng cho một cái tát.
"Bốp!"
Cái tát thình lình xảy đ.á.n.h cho đầu óc Trần Đình ong ong, còn hiểu chuyện gì đang xảy , ngay đó gương mặt nóng rát đau đớn. Thẩm Tư Tư như phát điên, vung tay tát liên tiếp mấy cái, đ.á.n.h đến mức Trần Đình còn chút sức lực chống cự. Chờ cô hồn đ.á.n.h trả, Thẩm Tư Tư sớm nhảy lưng, một tay túm c.h.ặ.t mái tóc xoăn chải chuốt tỉ mỉ .
“Tại tới đây, cô ?” Thẩm Tư Tư dùng đầu gối thúc mạnh, Trần Đình liền mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.
“Thẩm Tư Tư, mày phát điên cái gì ……” Trần Đình đè nghiến thể nhúc nhích, chỉ thể gào lên.
Nga
Thẩm Tư Tư ít khi động thủ đ.á.n.h , trừ phi…… nhịn nổi nữa! Lần sự việc liên quan đến Nữu Nữu, Thẩm Tư Tư một chút cũng nhịn . Cũng may Nữu Nữu , nếu Nữu Nữu xảy chuyện gì, cô nhất định sẽ lột da Trần Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-256-va-mat-tran-dinh.html.]
Cố Thuận Phong ở một bên, ngay từ đầu còn trong trạng thái đề phòng, vốn định qua can ngăn phát hiện căn bản đất dụng võ. Động tác của Thẩm Tư Tư nước chảy mây trôi, "rắc rắc" vài cái khống chế Trần Đình. Nhìn dáng vẻ là luyện qua. Cố Thuận Phong rốt cuộc cũng lúc Thẩm Tư Tư thế nào chế phục Trương Tú Hồng và Dương Thu Hà.
Động tĩnh ở cửa nhanh thu hút của đoàn văn công, hai đội bảo vệ xông tới, ngăn cản ánh mắt đầy sát khí của Cố Thuận Phong dọa lui.
“Có chuyện gì ?” Cố Trường Mị đẩy đám đông . Nhìn thấy là Thẩm Tư Tư và Cố Thuận Phong, bà đang định chào hỏi thì Trần Đình liền oa oa kêu lên: “Đoàn trưởng, ngài mau gọi bắt cô , con điên cư nhiên dám đ.á.n.h giữa chốn đông .”
Cố Trường Mị Thẩm Tư Tư đang đè đất, cô gái lớn lên thủy linh, xinh , quần áo chỉnh tề, ngoại trừ sắc mặt chút đỏ bừng thì chẳng khác gì ngày thường. Trái Trần Đình mặt đất đ.á.n.h sưng vù như đầu heo, đầu tóc rối bù, mặt mũi lấm lem bùn đất. Thế nhưng một Thẩm Tư Tư ôn nhu thục nữ như giờ phút đang đè nghiến Trần Đình.
Nhìn thấy Cố Trường Mị tới, Thẩm Tư Tư lúc mới buông tay, dậy khỏi Trần Đình. Cô gọi "cô" Cố Trường Mị đưa mắt hiệu ngăn . Cố Trường Mị duỗi tay kéo Trần Đình từ đất lên, vuốt tóc tai cho cô , gương mặt sưng vù Cố Trường Mị cũng giật nảy .
Tư Tư tay cũng quá mạnh ! Thật đúng là phong phạm của chị dâu bà, của Thuận Phong!
Trần Đình lên lập tức ôm lấy Cố Trường Mị, lóc t.h.ả.m thiết. “Đoàn trưởng, phụ nữ thấy liền động thủ đ.á.n.h , ngài chủ cho a!”
Cố Trường Mị mí mắt nhịn giật giật, ngay đó ánh mắt thâm sâu: “Yên tâm…… khẳng định sẽ chủ cho cô!”
Trần Đình tựa như tìm chỗ dựa, khí thế lập tức trở nên kiêu ngạo. Lúc cô chính là do Cố Trường Mị tuyển , mấy năm nay cũng là Cố Trường Mị mời thầy về bồi dưỡng, Cố Trường Mị giống như trưởng bối của cô , khẳng định sẽ cô xuất đầu! Trần Đình âm thầm nghĩ, ánh mắt tựa như tẩm độc. Thẩm Tư Tư, mày c.h.ế.t chắc !
Cố Trường Mị tuy là cô ruột của Cố Thuận Phong và Thẩm Tư Tư, nhưng đây là ở trong đoàn, bà cũng tiện thiên vị rõ ràng, cho tâm phục khẩu phục. Vì thế bà vẻ mặt nghiêm túc mở miệng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì, hai bên các từng xem nào.”
Trần Đình dẫn đầu mở miệng: “Đoàn trưởng, phụ nữ tên là Thẩm Tư Tư, là em họ , bên cạnh là chồng cô . Hai bọn họ tìm đến tận đoàn, gặp mặt liền phân xanh đỏ đen trắng mà đ.á.n.h .”
Thẩm Tư Tư nhạo một tiếng, Trần Đình cư nhiên còn dám "ác nhân cáo trạng "?! Thẩm Tư Tư bình tĩnh : “Trần Đình, cô xác định là phân xanh đỏ đen trắng?”
Trần Đình che gương mặt nóng rát, trong miệng mơ hồ rõ mà kêu gào: “Nói nhảm, cái …… Hoàng Hiểu Quyên thấy đấy, mới tới cô liền đ.á.n.h , giống như con ch.ó điên .”
Nghe hai chữ "chó điên", Cố Thuận Phong và Cố Trường Mị đồng thời trừng mắt, sợ tới mức cô rụt cổ , những lời còn đều nuốt trở về trong bụng.