Thập Niên 80: Mang Con Đi Xem Mắt, Mỹ Nhân Khuynh Đảo Đại Viện - Chương 255: KẺ ĐỨNG SAU TIN ĐỒN

Cập nhật lúc: 2026-03-04 04:05:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Chiêu Đệ còn lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, Thẩm Tư Tư liền hắng giọng: “Chị nếu thật, sẽ để Cố Thuận Phong tự tới hỏi.”

Nghe đại danh Cố Thuận Phong, Trần Chiêu Đệ liền nghĩ đến ánh mắt dọa , vội vàng mở miệng : “ , còn ?”

Trần Chiêu Đệ khai: “Cái cô Trần Đình ở đoàn văn công, cô chứ?”

Thẩm Tư Tư đến tên Trần Đình liền hiểu rõ chuyện. “Chị và Trần Đình quen ?” Hai đều họ Trần, là bà con thích đấy chứ!

Trần Chiêu Đệ gật đầu: “Hai chúng đều cùng một thôn, ba và ba cô còn chút quan hệ họ hàng. Mấy ngày hôm , chồng điều đến bên nhậm chức Doanh trưởng, liền nhắc với cô một câu, kết quả…… kết quả……”

Mụ ấp úng, Thẩm Tư Tư trừng mắt một cái liền thành thành thật thật khai hết: “Kết quả, cô chuyển đến khu gia thuộc bên liền bảo ngàn vạn đề phòng cô, con nhà cô bệnh truyền nhiễm, đừng để lây sang thằng Tiểu Minh nhà . Sau đó còn nhân tiện với ít chuyện về cô……”

Thẩm Tư Tư tức giận đến mức cơ hồ nổ tung tại chỗ, là cái cô ả Trần Đình ! “ tìm cô !” Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu, cất bước liền hướng phía ngoài cổng quân khu đến.

Cố Thuận Phong thấy thế cũng chút chậm trễ đuổi theo: “Em định đấy?”

Thẩm Tư Tư đem lời Trần Chiêu Đệ cho Cố Thuận Phong. Khuôn mặt tuấn mỹ của chợt trở nên âm lãnh tàn khốc, từ kẽ răng rít mấy chữ: “Xem trừng phạt như vẫn là đủ.”

“Trừng phạt?” Thẩm Tư Tư hỏi.

Cố Thuận Phong lạnh lùng thốt một chữ "Ừ". “Chuyện của cô , Phùng Yến Chu liên hệ với đoàn văn công, cô cũng chịu xử phạt. Không nghĩ tới cô còn từ bỏ ý định……” Hắn bóng đêm dần buông xuống phía , giữa mày ngưng tụ một luồng khí lạnh lẽo.

Thẩm Tư Tư bọn họ việc công tư phân minh để xử lý chuyện Trần Đình, nhưng vẫn Trần Đình trừng phạt thế nào, trong lòng cũng tò mò. Giọng trầm thấp, cứng cỏi của Cố Thuận Phong chậm rãi vang lên bên tai: “Đừng vội, chờ tới đoàn văn công, em sẽ .”

Bọn họ cũng chẳng màng sắc trời tối dần, cùng về phía đoàn văn công. Cũng may đoàn văn công cách đó cũng tính là quá xa, lúc vặn là giờ ăn cơm ở nhà ăn tập thể. Những nữ binh trẻ trung xinh của đoàn văn công đang kết bè kết đội về phía nhà ăn. Chỉ một cô bé nhỏ nhắn đang bên cạnh bồn hoa, lén lút lau nước mắt.

Cố Thuận Phong nheo mắt kỹ, đây chẳng là cô bé hôm nọ đến đưa thư ? Đồng t.ử trầm xuống, hiệu cho Thẩm Tư Tư. Thẩm Tư Tư lập tức chú ý tới, cô bé tóc vàng hoe như rơm rạ, mặt tàn nhang, thoạt mới mười bảy, mười tám tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-255-ke-dung-sau-tin-don.html.]

“Đây là?”

“Là cô bé hôm nọ Trần Đình đưa thư.”

Nga

Thẩm Tư Tư bừng tỉnh đại ngộ, hóa là cô bé , cư nhiên cũng là của đoàn văn công. Bọn họ liếc , ăn ý về phía Hoàng Hiểu Quyên. Thẩm Tư Tư mở miệng : “Cô bé, chị hỏi thăm một .”

Hoàng Hiểu Quyên hoảng loạn lau nước mắt, ngẩng đầu lên liền nhận đôi trai tài gái sắc mặt. Cô bé sửng sốt: “Là…… Là hai ……”

Cố Thuận Phong nhíu mày, khí thế bức : “Cô bé, gặp mặt .”

Hoàng Hiểu Quyên sợ tới mức dậy định bỏ chạy, hình cao lớn của Cố Thuận Phong chặn đường. Cô bé ngã xuống bên bồn hoa, nước mắt cố gắng rơi xuống lã chã. “Đừng bắt , cái gì cũng ……”

Hôm đó cô bé Trần Đình đưa thư, khi trở về liền luôn tâm thần yên, cứ cảm thấy như chuyện . Quả nhiên, Trần Đình ủ rũ cụp đuôi trở về ký túc xá, ngày hôm đình chỉ biểu diễn. Trần Đình lên sân khấu, tiết mục của Hoàng Hiểu Quyên cũng hủy bỏ. Cô bé sợ hãi cực độ, Trần Đình phạm gì, cả ngày đều nơm nớp lo sợ, sợ tổ chức sẽ tìm chuyện.

Kết quả tổ chức tìm cô bé, ngược dẫn hai nhân vật chính tới đây. Thẩm Tư Tư cũng sững sờ tại chỗ, cô còn kịp câu thứ hai , nha đầu sợ đến mức , cứ như chim cút nhỏ . Cô về phía Cố Thuận Phong, đàn ông phảng phất như một tảng băng di động, cả toát một luồng áp bách mạnh mẽ khiến thể bỏ qua: “Anh đừng hung dữ như , dọa sợ .”

Cố Thuận Phong sờ sờ cằm, hung dữ lắm ? Đó là do Tư Tư thấy qua bộ dáng thực sự hung dữ lên thôi. Nghe Thẩm Tư Tư , thu liễm khí tràng nhưng vẫn lạnh lùng đến thấu xương.

Thẩm Tư Tư chắn Cố Thuận Phong, ôn nhu : “Cô bé, em đừng ……”

Bị cô an ủi như , Hoàng Hiểu Quyên càng to hơn: “Chị ơi, xin , em, em chị Đình rốt cuộc gì, em chỉ là chạy vặt đưa thư thôi, em thật sự cái gì cũng ……” Cô bé ngừng cúi đầu xin : “Nhà em nghèo, vất vả lắm mới thi đậu đoàn văn công, em thể mất công việc , cầu xin hai , ngàn vạn đừng mách lãnh đạo của em……”

Nha đầu giống như chim sợ cành cong, Thẩm Tư Tư còn hỏi gì cô bé khai sạch sành sanh. “Được , chúng nếu bắt em, em còn thể đây yên ?” Thẩm Tư Tư liếc cô bé một cái, ngữ khí đột nhiên lạnh xuống: “Được , em nếu còn nữa, kinh động đến lãnh đạo của các em thì lúc đó chị sẽ khách khí .”

“Đừng đừng đừng, em nữa……” Nước mắt Hoàng Hiểu Quyên tức khắc nghẹn trở , sợ hãi xung quanh, thấy đều nhà ăn, giờ ai cô bé mới yên tâm lau khô nước mắt.

 

 

Loading...