Vẫn là bát lớn ăn mới sướng!
Anh đang chuẩn xoay , bỗng nhiên hít hít mũi, ngửi trong bếp mùi t.h.u.ố.c bắc. Lần về nhà ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c, hỏi Thẩm Tư Tư dám mở miệng. Anh bã t.h.u.ố.c trong sọt rác, đây là t.h.u.ố.c của Nữu Nữu, là của Tư Tư? Chẳng lẽ Tư Tư bệnh?
Đang nghĩ ngợi, dư quang thấy hai cái thùng đựng dầu lớn. Lần Tư Tư cũng là đặc biệt tìm dầu đậu nành, mới mấy ngày công phu dầu trong nhà hết? Còn mua hẳn hai thùng lớn? Ngón tay nắm c.h.ặ.t, nhấc chân ngoài.
Trên bàn cơm, trừ bỏ Nữu Nữu, đều động đũa. Nữu Nữu là thật sự đói meo, trong tay cầm một khúc xương ống to, gặm đến miệng bóng nhẫy. Hứa Hồng Anh một bên, lấy bánh tráng cuốn thịt lợn xào tương bánh cuốn cho Nữu Nữu ăn.
“Mau .” Thẩm Tư Tư chú ý tới cái bát tô trong tay . Cố Thuận Phong đúng là ăn khỏe thật... Lại một chút cũng béo, nửa phần mỡ thừa đều .
Nghĩ đến mỡ thừa, trong đầu cô liền đúng lúc mà hiện bộ dáng Cố Thuận Phong cưa gỗ. Dáng , cơ bắp , vòng eo thon chắc ... Thật hăng hái!
Cố Thuận Phong thất thần xuống, do dự mãi vẫn là hỏi miệng: “Tư Tư, em thấy trong thoải mái ?”
Ngón tay đang gắp thịt của Thẩm Tư Tư đột nhiên run lên: “Không thoải mái? Em chỗ nào thoải mái a...”
Nga
“Vậy chỗ t.h.u.ố.c ...” Ánh mắt Cố Thuận Phong liếc về phía nhà bếp.
Thẩm Tư Tư bừng tỉnh đại ngộ, hầy, chuyện nháo... còn hiểu lầm. “Thuốc của em, cũng của Nữu Nữu, là thảo d.ư.ợ.c chuyên dùng để dầu t.h.u.ố.c.”
“Dầu t.h.u.ố.c?” Mắt Cố Thuận Phong đột nhiên mở to, giống như phát hiện lục địa mới: “Em dầu t.h.u.ố.c?!”
“Vâng!” Thẩm Tư Tư vốn định đợi chút thành tựu mới cho Cố Thuận Phong, hiện giờ xem là giấu . Nếu máy hát mở , cô dứt khoát đem chuyện buôn bán dầu t.h.u.ố.c, cùng với chuyện xưởng ép dầu đều hết.
Cố Thuận Phong cùng Hứa Hồng Anh đều kinh ngạc đến ngây . Không nghĩ tới Thẩm Tư Tư mới thành phố bao lâu liền bắt đầu buôn bán, còn tồi, đơn đặt hàng đều hơn một trăm lọ.
“Em tính thế , vì cầu ông bà nọ để mua dầu, còn lo lắng về chất lượng và giá cả, chi bằng em mua cái xưởng ép dầu . Xưởng ép dầu đó diện tích lớn, bảy tám chục mét vuông. Chúng thể dùng máy móc để ép dầu ăn, dầu ép theo phương pháp cổ truyền. Dầu t.h.u.ố.c đơn đặt hàng thì ưu tiên dầu t.h.u.ố.c, nếu đơn thì thể bán lẻ dầu ăn.”
“Cho nên, em chiếc xe đẩy chính là vì cái xưởng ép dầu?” Cố Thuận Phong hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-221-su-ung-ho-cua-gia-dinh.html.]
“ , ông cụ em học nghề của ông , nhờ giúp đỡ, một di chuyển cái cối đá ép dầu . ông cho phép dùng công cụ hỗ trợ !” Đôi mắt Thẩm Tư Tư mở to, trong mắt lấp lánh những tia sáng vụn vặt.
“Chỉ con là lanh lợi!” Hứa Hồng Anh .
“ là dùng chút mẹo vặt.” Ý mặt Thẩm Tư Tư thoáng qua, đột nhiên trở nên chút cảm thán: “Thực em thể cảm nhận , ông cụ chỉ là thử thái độ của em. Rốt cuộc, ông đối với cái xưởng ép dầu , đối với tay nghề gia truyền và bạn già đều tình cảm sâu đậm.”
Đôi mắt vốn thâm sâu của Cố Thuận Phong tối sầm trong chốc lát: “Anh cũng mấy ngày nay em đều bận rộn những việc ...”
Giọng điệu mang theo sự trách cứ, tự trách quan tâm đến Tư Tư. Lần cùng cô bến tàu, còn tưởng rằng Thẩm Tư Tư tiết kiệm, nỡ dùng dầu , trong lòng còn thầm thì một hồi. Nếu lúc mở miệng hỏi một câu, cô sẽ một đối mặt với tất cả. Đôi khi quá để ý một , trở nên quá mức cẩn trọng. Cố Thuận Phong hiểu, giờ phút thấm thía vô cùng.
“Tư Tư, về mặc kệ xảy chuyện gì đều cho , ?” Cố Thuận Phong im lặng một lát, đôi mắt hoa đào câu nhân rũ xuống, cực lực che giấu cảm xúc kích động. Lời đến cuối, tiếp tục cường ngạnh mở miệng: “Không từ chối .”
Thẩm Tư Tư khúc khích, cô vốn định giấu , chỉ là lo lắng thôi. Cô nhẹ nhàng thở : “Được!”
Đáy mắt Cố Thuận Phong phản chiếu nụ trong trẻo của Thẩm Tư Tư. Không nghĩ tới Tư Tư kiên cường hơn tưởng tượng nhiều, nhưng cô rõ ràng cần cố tỏ mạnh mẽ như . “Về những việc nặng nhọc cứ giao cho .”
“Con với con quả nhiên là hai con, chuyện y hệt ...” Hứa Hồng Anh đang chuyên tâm đút cho Nữu Nữu ăn, thấy bé thích ăn bánh cuốn thịt, tay bà liền ngơi nghỉ.
“Có điều Tư Tư , con xác định mua cái xưởng ép dầu đó ?” Hứa Hồng Anh lộ vẻ lo lắng. “Con là con gái con lứa, ngoài vứt đầu lộ mặt, còn qua với đám ở bến tàu, con sợ đàm tiếu ?”
Hứa Hồng Anh cũng là vì cho cô. Nhà thiếu ăn thiếu mặc, cho dù tiền trợ cấp của Cố Thuận Phong đủ thì còn tiền lương hưu của ông Cố nhà bà, tóm cuộc sống sẽ quá tệ. Nếu Thẩm Tư Tư , bọn họ cũng thể sắp xếp cho một công việc thể diện.
Thẩm Tư Tư quyết tâm hộ cá thể. Thời buổi , tuy rằng gió xuân cải cách mở cửa thổi tới, nhưng hộ cá thể ít nhiều vẫn sẽ chỉ trỏ. Thẩm Tư Tư chịu đủ điều tiếng , bà những đó khua môi múa mép.
Sự lo lắng của Hứa Hồng Anh, Thẩm Tư Tư sớm suy xét qua.