Thẩm Tư Tư chớp đôi mắt to giảo hoạt: “Cho nên?”
Trương Tú Hồng gấp đến độ đầu lưỡi thắt : “Làm! Đương nhiên chị ! Dù em cũng thuê , thà để ngoài hưởng lợi chi bằng cho chị , ít nhất chị đảm bảo thể hái cho em những cây tươi mới nhất.”
“Được!” Thẩm Tư Tư cùng cô ăn nhịp với , đó tới chuyện tiền lương… Thẩm Tư Tư nữa lâm trầm mặc.
Hiện giờ thị trường mới mở , còn dám đảm bảo kiếm bao nhiêu tiền, nhưng nếu Trương Tú Hồng nguyện ý việc cùng, cô cũng thể bạc đãi .
“Mỗi tháng lương cứng 10 đồng, mỗi cân thảo d.ư.ợ.c tính thêm tiền hoa hồng, một cân 2 xu, hái bao nhiêu cân thảo d.ư.ợ.c do quyết định, để tránh trường hợp đơn hàng quá ít mà d.ư.ợ.c liệu tồn đọng.” Thẩm Tư Tư đưa mức lương, coi như khá.
Trương Tú Hồng ở nhà mỗi tháng thể 10 đồng lương cứng, hơn nữa thời gian việc cố định, tương đương với thêm.
Thảo d.ư.ợ.c còn tính tiền riêng.
Món nợ tính thế nào Thẩm Tư Tư cũng là chịu thiệt.
Điểm trong lòng Thẩm Tư Tư đương nhiên hiểu rõ, cô thể chỉ thu mua thảo d.ư.ợ.c, tính lương cứng, nhưng… để Trương Tú Hồng chịu thiệt, giảm tính tích cực của .
Trương Tú Hồng điều kiện , hai mắt sáng rực lên: “Một tháng lương cứng 10 đồng, đủ cho cả nhà chị ăn cơm mua thịt , còn tiền tính riêng nữa. Một cân thảo d.ư.ợ.c là 2 xu, mười cân là 2 hào, một trăm cân là 2 đồng đấy! Cũng ít …”
Phải rằng, nhà cô ăn uống cũng tính là tồi, một tháng sinh hoạt phí cũng mới 6, 7 đồng.
10 đồng tiền sinh hoạt phí, vẫn còn dư dả để cô lập quỹ đen, thế thơm ?
Trương Tú Hồng âm thầm ôm n.g.ự.c, may quá, cô suýt chút nữa thì bỏ lỡ một cơ hội kiếm tiền tuyệt vời.
“Em xem… chị đây là vận cứt ch.ó gì thế … Em chỉ cứu chị, còn hòa giải giúp chị với nhà, hiện tại còn cho chị việc , trả lương cho chị. Chị, chị thật gì cho .”
Thẩm Tư Tư mỉm , độ cong nơi khóe mắt , cả thế giới dường như trở nên dịu dàng và tràn ngập ánh sáng.
Cô vỗ vỗ vai Trương Tú Hồng: “Vậy thì cho nhé!”
Thẩm Tư Tư là , dọc đường liền dạy Trương Tú Hồng nhận vài loại thảo d.ư.ợ.c.
Trương Tú Hồng từ nhỏ việc ở nông thôn, thiếu việc tiếp xúc với hoa cỏ dại, nhanh liền nhớ kỹ mấy vị t.h.u.ố.c mà Thẩm Tư Tư dặn dò.
Ở phương diện , cô dường như thiên phú bẩm sinh nào đó.
“Chị hiểu , về rảnh chị sẽ ngoài lượn lờ nhiều hơn, mấy ngọn núi quanh đây ai hiểu rõ hơn chị .”
Bất quá Thẩm Tư Tư vẫn yên tâm.
“Chị là phụ nữ, một núi ?”
Nga
“Nhỡ gặp nguy hiểm…”
Trương Tú Hồng nắm c.h.ặ.t cán lưỡi hái đến mức ngón tay kêu răng rắc: “Chị mới mấy tuổi đầu một lên núi cắt cỏ heo, sớm thành thói quen . Em yên tâm , vô luận là chim bay cá nhảy trong núi là kẻ , gặp chị thì coi như bọn chúng xui xẻo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-214-ly-van-tue-muon-thu.html.]
Đùa thì đùa thôi, nhưng xưa câu "một núi", cô cân nhắc vẫn nên tìm cho Trương Tú Hồng một bạn đồng hành. Tìm ai bây giờ nhỉ?
Trong đầu cô đột nhiên nghĩ tới một thích hợp —— Lý Văn Tuệ!
Sau khi tách khỏi Trương Tú Hồng, Thẩm Tư Tư lập tức thẳng đến nhà Lý Văn Tuệ.
Lý Văn Tuệ hôm nay băm thịt, đang phơi vỏ sủi cảo ở cửa, định gói một chậu sủi cảo dưa chua mang sang cho Thẩm Tư Tư thì thấy cô vội vã .
“Tư Tư, mau tới đây, chị đang gói sủi cảo, lát nữa em lấy một ít về nếm thử xem…”
Thẩm Tư Tư động tác nhanh thoăn thoắt của cô cho hoa cả mắt.
Lý Văn Tuệ thật khéo tay, cái gì cũng .
Nhìn đầu ngón tay trắng nõn như măng non của cô , Thẩm Tư Tư do dự ở cửa, đột nhiên mở miệng . Đôi tay đẽ tinh xảo như mà bắt lên núi cắt thảo d.ư.ợ.c, quá phí phạm ?
Mãi đến khi Lý Văn Tuệ nhiệt tình mời cô , Thẩm Tư Tư mới lấy tinh thần.
“Hôm nay là ngày gì mà sủi cảo thế?” Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu xuống.
Nữu Nữu tò mò cục bột mì thớt, đưa tay bắt lấy, Thẩm Tư Tư ngăn cản.
Lý Văn Tuệ dáng vẻ bướng bỉnh của Nữu Nữu chọc , sủng nịch cầm một cục bột nhỏ nhét tay bé, để bé coi như đất nặn mà chơi.
Cô thất thần Nữu Nữu, chậm rãi trả lời: “Không gì, cũng chẳng ngày trọng đại gì, chỉ là ăn bữa xong, tiếp theo chị và Dũng nhà chị ăn củ cải cải trắng mỗi ngày .”
“Ý chị là ?” Thẩm Tư Tư hỏi.
Lý Văn Tuệ : “Hôm nay quê Dũng tới truyền lời, đại thọ 60 mở tiệc, cả nhà bọn họ chỉ trông cậy Dũng là tiền đồ nhất để lấy tiền thôi.”
“Anh Dũng là con đại hiếu thảo, mấy em trong nhà đều khó khăn liền đồng ý chi phần lớn, sổ tiết kiệm đều cầm hết !”
Nhắc tới chuyện , Lý Văn Tuệ liền thấy nghẹn lòng, nhưng cũng dám nhiều. Rốt cuộc tiền trong nhà đều là do Trình Dũng kiếm , cô mỗi ngày chỉ ở nhà cơm nước giặt giũ, cũng chẳng bản lĩnh gì khác.
Quan trọng nhất là, cô kết hôn nhiều năm mà bụng vẫn động tĩnh gì.
Ở nhà ăn bám kiếm tiền, con cái cũng , Lý Văn Tuệ luôn cảm thấy là gánh nặng, liên lụy Trình Dũng.
Thẩm Tư Tư thấy cô còn lạc quan, ngờ trong lòng chứa nhiều tâm sự như .
“Bụng động tĩnh… khám bác sĩ ?” Thẩm Tư Tư quan tâm hỏi.
“Khám , là t.ử cung lạnh nghiêm trọng, khó thụ thai, cho dù t.h.a.i cũng dễ sảy…” Nói đến chuyện , tim Lý Văn Tuệ đau thắt từng cơn.