“Cảm ơn , Cố Thuận Phong, còn Phùng chính ủy nữa, phiền quá.”
Phùng Yến Chu vẫy tay, ánh mắt đầy vui mừng. Vốn tưởng lão Cố cục mịch sẽ cô độc cả đời, thế chẳng là điều ?
“He he, chuyện nhỏ thôi mà.”
Cố Thuận Phong nhiều lời như , chỉ tự nhiên mà nhận lấy túi vải nặng trịch từ tay Thẩm Tư Tư, giúp cô mở cửa xe.
“Lên xe .”
Thẩm Tư Tư chui trong xe, tự nhiên giơ tay che trần xe để cô cụng đầu. Rất nhanh, cửa xe đóng , ngăn cách cơn gió lạnh buốt bên ngoài.
Phùng Yến Chu hàn huyên vài câu, đó ánh mắt trầm xuống, giọng nghiêm túc hơn: “Chị dâu, về chuyện hai đăng ký kết hôn, báo cáo với Tư lệnh. Tuy nhiên, cần đợi một thời gian để theo quy trình xét duyệt lý lịch, chị hiểu đấy… Trong thời gian chị cứ yên tâm ở khu gia thuộc .”
Chưa kết hôn ở chung, như thật sự ? Có ảnh hưởng đến tiền đồ của Cố Thuận Phong ? Thẩm Tư Tư mặt đầy lo lắng, tay ôm Nữu Nữu bất giác siết c.h.ặ.t.
Cố Thuận Phong lặng lẽ liếc cô một cái, thấy cô chau mày, còn tưởng cô đang ngại ngùng.
“Mọi cứ yên tâm ở , tối đến ký túc xá quân doanh ngủ, ban ngày qua.”
Phùng Yến Chu đang lái xe suýt nữa thì tức c.h.ế.t. Vừa mới khen lão Cố thông suốt, giờ ngốc nghếch thế . Không ở cùng thì bồi dưỡng tình cảm?
Anh mắt thẳng phía , miệng giả vờ ‘ai nha’ một tiếng đầy tiếc nuối: “Xin nhé lão Cố, hôm nay Quân khu Tây Bắc mấy vị đồng chí đến giao lưu học tập, chỗ ở ký túc xá của … hết sạch !”
Quân khu Tây Bắc cử đến học tập, Cố Thuận Phong chuyện , chỉ là ngờ chiếm mất chỗ của . Chiếm thì cũng chiếm , còn thể gì nữa. Thấy im lặng, sắc mặt trầm xuống, Thẩm Tư Tư đang lo lắng về vấn đề chỗ ở.
“Cố học trưởng… Hay là, về nhà ở , và Nữu Nữu thể ngoài thuê nhà trọ.”
“Sao !” Sắc mặt Cố Thuận Phong càng khó coi hơn, giọng điệu cho phép bàn cãi: “Có cũng là , hai con cứ ở yên trong nhà.”
Phùng Yến Chu phá lên: “Hai ai cũng cần cả, nhà mới rộng rãi lắm…”
Bị nhắc nhở, Cố Thuận Phong lúc mới nhớ , thăng chức Phó đoàn trưởng, nhà ở phân cũng là căn hộ một phòng chật chội nữa, mà là nhà riêng rộng rãi hơn nhiều.
“Nhà mới?” Thẩm Tư Tư tò mò hỏi.
Nga
Phùng Yến Chu dở dở . Chuyện thăng chức lớn như mà Cố Thuận Phong còn cho Thẩm Tư Tư , miệng tên cũng thật kín như hũ nút.
Anh cố ý úp mở: “Lát nữa đến nơi chị sẽ …”
Xe Jeep chạy một mạch, nhanh đến khu gia thuộc của quân khu, dừng một sân nhà độc lập. Sân hình chữ nhật quá lớn nhưng vuông vắn, đủ để trồng hoa rau. Ngôi nhà xây bằng gạch xanh, tuy chỉ một tầng nhưng là nhà riêng biệt lập, gian yên tĩnh và thoáng đãng.
Nhìn thấy ngôi nhà , Thẩm Tư Tư choáng váng. Đãi ngộ của Doanh trưởng đến ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-21-nha-moi-cua-doanh-truong-co.html.]
Cố Thuận Phong cũng ngạc nhiên nhướng mày. Anh cũng là đầu tiên thấy nơi , cảm thấy khá bất ngờ.
Phùng Yến Chu xuống xe mở cổng sân , đó giúp xách đồ . Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu, do dự theo . Vừa cửa liền thấy bên trong trống rỗng, đồ đạc mấy thứ, may mà trong ngoài nhà đều mới, quét dọn sạch sẽ.
“Sau , đây là tổ ấm của chúng .” Cố Thuận Phong đặt đồ xuống, Thẩm Tư Tư và Nữu Nữu, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng.
Thẩm Tư Tư kìm sự kích động trong lòng, ngẩng đầu căn phòng rộng rãi . , cuối cùng cô cũng một mái nhà…
Phùng Yến Chu bên cạnh cũng chút lệ nóng lưng tròng. Vốn còn lo lắng Cố Thuận Phong một ở căn nhà lớn như sẽ cô đơn, bây giờ thì , vợ con đề huề, giường ấm nệm êm.
“Cái , chị dâu, chị cứ tự nhiên nhé, và lão Cố ngoài chút chuyện…” Phùng Yến Chu hiệu cho Cố Thuận Phong, hai một một sân.
Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu dạo một vòng trong nhà. Nhà trông lớn, nhưng thực tế thiết kế chỉ hai phòng ngủ chính. Cô và Nữu Nữu một phòng, Cố Thuận Phong một phòng, vặn.
Nữu Nữu lạ lẫm lắc đầu, ngó nghiêng trái , mắt sắp hoa cả lên. Nhà mới của ba thật , tường trắng như tuyết, còn cửa kính sáng choang, giống nhà họ ở nông thôn tường bong tróc, cửa sổ dán giấy báo cũ, mùa đông lọt gió mùa hè dột mưa. Quan trọng nhất là nhà mới đèn điện, cuối cùng cần thắp đèn dầu tù mù nữa.
Nữu Nữu hưng phấn chạy lung tung khám phá, Thẩm Tư Tư cũng mặc kệ con bé, tự bắt đầu trải giường chiếu. Giường là mới, trong tủ sẵn hai bộ chăn đệm quân dụng, tạm thời dùng , đợi ngày mai cô sẽ mua thêm ít chăn nệm mềm mại hơn.
Thẩm Tư Tư xong, liền thấy Cố Thuận Phong mặt âm trầm .
“Tư Tư, tình huống khẩn cấp, ngày mai ngoài nhiệm vụ một chuyến, hai ba ngày sẽ về.”
“Gấp ?” Thẩm Tư Tư thấy nghỉ ngơi chút nào, lo lắng cơ thể chịu nổi.
Cố Thuận Phong “ừ” một tiếng, từ trong túi áo móc chìa khóa cửa, sổ tiết kiệm, cùng một xấp phiếu gạo, phiếu vải.
“Đây là tiền trợ cấp tiết kiệm , còn những phiếu , em đều cầm lấy. Mấy ngày nay em mua gì thì mua, đợi trở về.”
Nhiệm vụ xuống thật gấp, cũng bỏ hai con cô lúc chân ướt chân ráo thế .
Thẩm Tư Tư xem cũng xem sổ tiết kiệm, chỉ nhận lấy mấy tấm phiếu.
“Anh đối với em đủ , tiền em thể lấy. , em trả 700 đồng của dượng… Anh mua nhiều sính lễ như , tiền đáng lẽ nên cầm…”
Cố Thuận Phong khẽ nhíu mày, giọng nghiêm : “Đó là của hồi môn của em. Cố Thuận Phong nếu động của hồi môn của vợ, thành loại gì?”
Có khác gì kẻ ăn bám váy vợ?
Thái độ của cứng rắn, bàn tay vung lên, nhét sổ tiết kiệm tay Thẩm Tư Tư: “Cầm ! Những thứ đều là của em. Sau tiền trợ cấp của cho em, nhà cho em, còn … cũng giao cho em!”
Thẩm Tư Tư trong lòng đột nhiên nhảy dựng. Lời chút mập mờ, nóng bỏng ?