Ánh mặt trời xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, đổ xuống những vệt nắng loang lổ.
Xung quanh đều là gam màu tối, duy chỉ khuôn mặt Thẩm Tư Tư một tia sáng bao phủ.
Khoảnh khắc , quên sự ồn ào náo động xung quanh, một loại ôn nhu thể diễn tả bằng lời lặng lẽ đ.á.n.h thức…
Anh lẳng lặng ngắm cô, cảm giác như tia nắng của nhiều năm giờ đây một nữa "chiếu rọi" lên Thẩm Tư Tư.
Cố Thuận Phong nỡ quấy rầy sự yên tĩnh , xoay để một tờ giấy, sân.
Động tác mở cửa của nhẹ, nhưng vẫn cô phát hiện.
Thẩm Tư Tư khoác áo ngoài cửa, với bóng lưng mờ ảo ánh trăng: “Muộn thế còn ?”
Cố Thuận Phong xoay : “Anh về doanh trại… Giường ngủ đủ chỗ.”
Thẩm Tư Tư hé miệng, mở lời bảo ở , nhưng tìm lý do gì.
Rốt cuộc hai bọn họ còn đăng ký kết hôn!
Bởi vì chuyện của cô, Cố Thuận Phong chịu đủ phê bình, còn đắc tội cả cấp lẫn cấp .
Vạn nhất bọn họ cưới xin gì sống chung, loạn quan hệ nam nữ thì .
“Cái … Báo cáo vẫn duyệt ?” Thẩm Tư Tư buột miệng thốt , ngay đó ảo não tự nhéo một cái.
Hỏi như , giống như cô đang sốt ruột gả cho lắm .
Nghe , mày Cố Thuận Phong ép xuống càng thấp.
Phùng Yến Chu phận của Thẩm Tư Tư và đứa bé khó giải quyết.
Anh vốn định biến Nữu Nữu thành con nuôi, nhưng Thẩm Tư Tư là phụ nữ trẻ độc , phù hợp điều kiện nhận nuôi.
Nói là nhặt thì bên dân chính điều tra cha ruột của đứa bé.
nếu khai thật là Thẩm Tư Tư kết hôn con, tuy phạm pháp nhưng cô sẽ chịu sự khiển trách của đạo đức và xã hội, thẩm tra lý lịch chính trị cũng khó thông qua.
Phùng Yến Chu thậm chí nghĩ tới việc giao Nữu Nữu cho ba cô , nhưng ai cũng cha ruột của Nữu Nữu là ai.
Tóm chỉ hai chữ —— khó giải quyết!
Việc cho Phùng Yến Chu sứt đầu mẻ trán, hôm qua một chuyến về thôn Kim Phượng bàn bạc cùng đại đội trưởng, hiện tại vẫn hồi âm…
Quá trình cụ thể đương nhiên Cố Thuận Phong thể , sợ chọc Thẩm Tư Tư thương tâm khổ sở.
Đôi mắt thâm thúy của chăm chú cô: “Cái đó… Lão Phùng đang , em cần lo lắng.”
Tâm tình khẩn trương của Thẩm Tư Tư khoan khoái hơn ít, chỉ là vất vả cho Chính ủy Phùng chạy chạy nhiều .
“Thực … nên là , mà là con em.”
Cô ngượng ngùng mở miệng, khí xung quanh trở nên kỳ quái.
“Em và Nữu Nữu ở đây danh chính ngôn thuận, hại nhà mà thể về, chỉ thể ngủ doanh trại… Thật là xin a!”
Cố Thuận Phong lẳng lặng trong gió lạnh, giọng trầm xuống: “Không cần để ý bọn họ thế nào, thế nào. Em chỉ cần nhớ kỹ, em là vị hôn thê của Cố Thuận Phong , nhà của , em cứ việc ở…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-174.html.]
Dứt lời, sải bước về phía , tới gần Thẩm Tư Tư vài bước, duỗi tay giúp cô cài cúc áo cổ.
Đầu ngón tay thô ráp như gió lướt qua chiếc cổ trơn mềm, nổi lên một tầng phấn hồng.
“Bên ngoài lạnh, mau thôi. Ngày mai đến chơi với em và Nữu Nữu…”
Cố Thuận Phong tận mắt thấy cô cửa, lúc mới yên tâm đóng cổng viện, đạp ánh trăng vội vàng rời .
Khi ngang qua cổng nhà Dương Thu Hà, một đôi mắt tặc lượng dò xét từ khe cửa, ánh mắt như tẩm độc.
“Ta cứ tưởng con hồ ly tinh lợi hại thế nào, hóa ngay cả đàn ông cũng giữ , đêm hôm khuya khoắt phòng gối chiếc…”
Da đầu Dương Thu Hà lúc vẫn còn sưng, chạm cũng dám, đau c.h.ế.t .
Nếu tại con hồ ly tinh đó thì bà cũng chịu rét mướt trúng gió sưng vù đầu thế .
Thẩm Tư Tư , buổi chiều bà mất hết mặt mũi, còn bức bà thư xin .
Bà đủ mất mặt , về nhà còn Lão Trần xử lý một trận.
Dương Thu Hà tức đến ngứa răng: “Cứ chờ đấy, tao với mày xong !”
Vừa mắng xong, bà liền cảm giác trong bóng đêm đôi mắt đáng sợ đang chằm chằm , đến mức sống lưng lạnh toát.
Bà sợ tới mức vội vàng chạy nhà, khóa c.h.ặ.t cửa phòng .
Có lẽ do trúng gió lạnh, trong phòng, Thẩm Tư Tư hắt xì hai cái liền.
Cô lúc chiếc áo bông cũ, khẽ khàng bếp rửa sạch d.ư.ợ.c liệu mới mua về.
Rửa sạch sẽ xong, cô để d.ư.ợ.c liệu lên thớt cho ráo nước, lúc mới yên tâm rửa mặt đ.á.n.h răng ngủ.
Nga
Ngày hôm trời còn sáng, kèn báo thức còn thổi, Thẩm Tư Tư mở mắt.
Cô thoáng qua Nữu Nữu đang ngủ say bên cạnh, rón rón rén dậy.
Sau đó cô trang đầy đủ, quấn khăn quàng cổ cũ thật dày, xách theo cái sọt và liềm chuẩn sẵn, về hướng núi.
Phía khu nhà viện quân khu một vùng đồi núi lớn.
Nơi đó cây cối tính là rậm rạp, nhưng cỏ dại và bụi rậm nhiều, trong đó cũng nhiều d.ư.ợ.c liệu, cho dù là mùa đông thì cánh rừng vẫn thường xanh chứ khô héo.
Thẩm Tư Tư cũng là vô tình phát hiện cánh rừng , tựa như tìm một kho báu.
Cô một tay cầm liềm, một tay vạch tìm hoa cúc dại và các loại d.ư.ợ.c liệu, hăng hái múa may.
Những thứ hoa cỏ dại ai thèm , trong mắt cô đều là những hạt vàng thể đổi tiền.
Cô động tác nhanh nhẹn, chỉ chốc lát liền hái đủ lượng cần dùng, chất đầy non nửa cái sọt.
Thừa dịp trời còn sáng hẳn, Nữu Nữu tỉnh, cô mau ch.óng lẻn về.
Thẩm Tư Tư dám bật đèn pin, đội sắc trời tờ mờ sáng chạy một mạch.
Mắt thấy quẹo qua một khúc cua là đến cửa nhà, khóe mắt cô đột nhiên thoáng thấy một bóng tay cầm cái chai nhỏ, nghiêng ngả lảo đảo về phía núi.