Quân khu Tây Bắc cử đến học tập, Cố Thuận Phong chuyện , chỉ là ngờ họ chiếm mất căn phòng ký túc xá cũ của . chuyện , cũng chẳng thể gì hơn.
Thấy im lặng, sắc mặt chút âm trầm, Thẩm Tư Tư đoán đang lo lắng về chỗ ở của ba con.
“Cố học trưởng... Hay là cứ về ký túc xá ở , và Nữu Nữu thể ngoài thuê phòng cũng .”
“Sao !” Sắc mặt Cố Thuận Phong càng khó coi hơn, dứt khoát ngắt lời: “Có cũng là , hai con cứ ở nhà ngoan ngoãn cho .”
Phùng Yến Chu bên cạnh : “Hai ai cũng cần cả, nhà mới rộng rãi lắm mà...”
Bị nhắc nhở, Cố Thuận Phong lúc mới sực nhớ . Anh thăng chức lên Phó đoàn trưởng, tiêu chuẩn nhà ở còn là căn phòng đơn chật hẹp nữa, mà là một căn hộ độc lập.
“Nhà mới?” Thẩm Tư Tư tò mò hỏi.
Phùng Yến Chu dở dở , chuyện thăng chức mà Cố Thuận Phong còn cho Thẩm Tư Tư , cái miệng đúng là kín như bưng. Anh cố tình úp mở: “Lát nữa tới nơi em sẽ ngay thôi...”
Nga
Chiếc xe jeep chạy một mạch, nhanh tiến khu nhà của quân khu và dừng một chiếc cổng nhỏ. Đó là một cái sân hình chữ nhật quá lớn nhưng đủ dùng, thể trồng thêm hoa cỏ. Ngôi nhà gạch xanh vuông vức, tuy chỉ một tầng nhưng là nhà riêng sân riêng, vô cùng yên tĩnh và rộng rãi.
Nhìn thấy ngôi nhà , Thẩm Tư Tư khỏi ngỡ ngàng. Đãi ngộ của Doanh trưởng mà như ? Cố Thuận Phong cũng ngạc nhiên nhướng mày, đây cũng là đầu tiên thấy căn nhà cấp, cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Phùng Yến Chu xuống xe mở cổng, đó giúp xách đồ đạc trong. Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu, do dự theo . Vừa cửa, cô thấy bên trong tuy trống trải, đồ đạc nhiều, nhưng bù nhà cửa mới, quét dọn sạch sẽ tinh tươm.
“Sau , đây chính là nhà nhỏ của chúng .” Cố Thuận Phong đặt đồ xuống, Thẩm Tư Tư và Nữu Nữu với ánh mắt đầy vui mừng.
Thẩm Tư Tư kìm sự kích động, cô ngước căn nhà rộng rãi. , cuối cùng con cô cũng một mái nhà thực sự...
Phùng Yến Chu bên cạnh cũng thấy sống mũi cay. Vốn dĩ còn lo lắng Cố Thuận Phong một ở trong căn nhà lớn thế sẽ cô đơn, bây giờ thì , vợ con đề huề, giường ấm nệm êm.
“Cái đó, em dâu cứ tự nhiên nhé, và lão Cố chút chuyện cần bàn...” Phùng Yến Chu hiệu bằng mắt, hai đàn ông một một ngoài sân.
Thẩm Tư Tư ôm Nữu Nữu dạo một vòng quanh nhà. Ngôi nhà trông thì lớn nhưng thực tế hai phòng ngủ chính. Cô và Nữu Nữu một phòng, Cố Thuận Phong một phòng, vặn vô cùng.
Nữu Nữu lạ lẫm quanh, đôi mắt to tròn đảo liên tục. Nhà của ba mới thật , tường trắng như tuyết, còn cửa kính sáng choang, giống như căn nhà ở nông thôn tường vách bong tróc, cửa sổ dán giấy, mùa đông gió lùa mùa hè dột nát. Quan trọng nhất là nhà mới đèn điện, cuối cùng cần thắp đèn dầu nữa.
Nữu Nữu hưng phấn chạy lung tung, Thẩm Tư Tư cũng mặc kệ con bé, tự bắt đầu trải giường chiếu. Trong tủ chuẩn sẵn hai bộ chăn đệm mới, cô tạm thời dùng , đợi ngày mai sẽ mua thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-151-nha-moi-trong-dai-vien.html.]
Thẩm Tư Tư xong thì thấy Cố Thuận Phong bước với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Tư Tư, tình huống khẩn cấp, ngày mai ngoài một chuyến, hai ba ngày mới về .”
“Gấp ?” Thẩm Tư Tư thấy còn kịp nghỉ ngơi , lo lắng cơ thể chịu nổi.
Cố Thuận Phong ừ một tiếng, từ trong túi lấy chìa khóa cửa, sổ tiết kiệm cùng một ít phiếu gạo, phiếu vải.
“Đây là tiền trợ cấp tiết kiệm , còn mấy thứ tem phiếu , em cứ cầm lấy. Mấy ngày tới mua gì thì cứ mua, đợi về.”
Nhiệm vụ xuống quá gấp, thực sự đành lòng bỏ hai con cô. Thẩm Tư Tư đến sổ tiết kiệm mà chỉ nhận lấy xấp tem phiếu.
“Anh đối với con em đủ , tiền em thể lấy. , em trả 700 đồng của dượng... Anh mua nhiều sính lễ như , tiền nên cầm lấy mới đúng...”
Cố Thuận Phong khẽ nhíu mày: “Đó là của hồi môn của em. Cố Thuận Phong mà động tiền của vợ thì thể thống gì nữa?” Có khác gì kẻ ăn bám ?
Thái độ vô cùng cứng rắn, nhét thẳng cuốn sổ tiết kiệm tay Thẩm Tư Tư: “Cầm lấy , những thứ đều là của em. Sau tiền lương của cho em, nhà cho em, còn cả nữa... cũng giao cho em hết!”
Tim Thẩm Tư Tư đột nhiên đập loạn một nhịp. Lời mà mờ ám quá ? Anh đang "phó thác" bản cho cô ?
Cô ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt tuấn của đàn ông ánh đèn mờ ảo. Vầng trán cương nghị, ngũ quan sắc sảo, cộng thêm chút râu ria lởm chởm cằm khiến trông phong trần gợi cảm. Cô nhất thời đến ngây .
Dưới ánh đèn, Thẩm Tư Tư ngay trong gang tấc. Một lọn tóc mai rủ xuống khuôn mặt trắng nõn, đôi mày liễu cong cong cùng đôi mắt hạnh trong veo khiến cô trông vô cùng động lòng . Cố Thuận Phong rũ mắt, ánh mắt lướt qua gương mặt cô, dừng một chút nơi đôi môi căng mọng. Ngay đó, vành tai đỏ ửng lên.
“Anh chứ?” Thẩm Tư Tư thấy mặt đỏ lên, làn da màu lúa mạch cũng giấu nổi vẻ lúng túng.
“Không gì, đun nước.” Cố Thuận Phong hoảng hốt xoay , chạy biến sân bổ củi.
Nhìn bóng lưng như ma đuổi của , Thẩm Tư Tư đột nhiên nhận : Anh đang ngại ngùng ? Cô vội vàng lắc đầu, xua tan những ý nghĩ vẩn vơ.
Dưới ánh trăng, Cố Thuận Phong cởi áo khoác, chỉ mặc chiếc áo len đen bó sát, vung rìu bổ củi liên tiếp. Mỗi dùng sức, những khối cơ bắp cuồn cuộn lớp áo hiện rõ. Vai rộng eo thon, tràn đầy nam tính. Chẳng mấy chốc, bếp đỏ lửa, nước trong nồi bắt đầu sôi sùng sục.