Lần , vẫn là khi ba còn tại thế.
Thẩm Tư Tư gương, còn đuôi mắt Cố Thuận Phong dán c.h.ặ.t Thẩm Tư Tư, ánh mắt ánh lên vẻ hưng phấn lạ thường.
Không đợi Thẩm Tư Tư kịp hồn, nháy mắt với nhân viên bán hàng: “Lấy cái , mặc luôn .”
“Cái gì?” Thẩm Tư Tư vội vàng xua tay định cởi , bàn tay to của đè .
“Quần áo em cũ , đừng mặc nữa.”
Thẩm Tư Tư mím môi, đây là chê cô mất mặt ?
cũng , cô sẽ cùng Cố Thuận Phong về khu đại viện quân đội, ăn mặc quá tồi tàn sẽ ảnh hưởng đến .
Vì thế cô chỉ thể gật đầu, cổ họng khô khốc với một tiếng cảm ơn.
Chữ “cảm ơn” còn đang bên miệng, Cố Thuận Phong dời bước, đến quầy thời trang trẻ em.
Nhân viên bán hàng là mắt , cô vội vàng chạy một mạch đến khu thời trang trẻ em.
“Là xem cho con gái ạ! Trông xinh xắn quá…” Cô tủm tỉm Nữu Nữu, mở miệng là một tràng khen ngợi.
Cô bé xinh thì xinh thật, nhưng ốm yếu.
Gương mặt nhỏ xanh xao vàng vọt, tóc tai như cỏ dại, quần áo tuy cũ, còn vài miếng vá, nhưng cái sạch sẽ gọn gàng, cách xa cũng thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm nhẹ.
Cố Thuận Phong gật đầu, nhẹ giọng hỏi Nữu Nữu: “Ngoan, thích cái nào thì với ba ba.”
Hai chữ “ba ba” vô cùng thuận miệng, nhưng khiến Thẩm Tư Tư đỏ mặt.
Mắt Nữu Nữu sáng lên, trẻ con nhiều tâm tư quanh co, trực tiếp chỉ chiếc áo bông màu đỏ phối hồng hoa mai .
Cố Thuận Phong nhẹ giọng hỏi: “Thích ?”
Nữu Nữu mím cái miệng nhỏ, rụt rè về phía Thẩm Tư Tư.
Lần Thẩm Tư Tư từ chối, mà gật đầu đồng ý với Nữu Nữu.
Nữu Nữu đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, bạo dạn chỉ chiếc áo bông màu đỏ.
“Đẹp, Nữu Nữu thích!”
Ngũ quan của Cố Thuận Phong nháy mắt nở rộ ý , dứt khoát vung tay: “Vậy mua! Cũng cho Nữu Nữu luôn.”
Nữu Nữu ôm chầm lấy , vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn ba ba!”
Cố Thuận Phong đến mức thấy khóe miệng , khuôn mặt nay luôn lạnh lùng cứng rắn lộ nụ hiền từ của một cha già.
Anh hề chớp mắt, mua đồ cho hai con họ chút do dự, nhưng chẳng mua gì cho .
Thẩm Tư Tư thấy hết trong mắt, đôi mắt to quét khắp các quầy hàng xung quanh.
Thầm tính toán xem tiền của thể mua cho Cố Thuận Phong thứ gì.
Cố Thuận Phong dường như mua ghiền, sải bước về phía quầy khăn choàng.
Thấy sắp tiêu tiền, Thẩm Tư Tư vội đuổi theo, giành một bước , chỉ hai chiếc khăn choàng màu đỏ một lớn một nhỏ: “Hai cái mua.”
Cố Thuận Phong vui nhướng mày, trong lúc cấp bách cô liền mở miệng : “Coi như… là quà tân hôn tặng !”
Bốn chữ “quà tân hôn” , chính cô cũng thấy e thẹn.
Bọn họ còn báo cáo, đăng ký kết hôn, nhà hai bên cũng gặp mặt, như , sẽ cảm thấy quá tùy tiện chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-mang-con-di-xem-mat-my-nhan-khuynh-dao-dai-vien/chuong-141-deo-khan-choang.html.]
Dù cho nghĩ nhiều, Thẩm Tư Tư cũng căng da đầu giành trả tiền, dùng tiền của mua khăn choàng tặng .
Đây là tôn nghiêm của cô trong cuộc hôn nhân !
Nghe bốn chữ “quà tân hôn”, mắt Cố Thuận Phong lập tức sáng lên, khóe miệng nhịn cong lên.
Bàn tay to đầy vết chai , lặng lẽ vuốt ve chiếc khăn choàng mềm mại, mày mắt lấp lánh niềm vui.
“Đây là đầu tiên em tặng đồ cho …”
Thẩm Tư Tư nghĩ nghĩ, là đầu tiên ? Hình như đúng là !
So với những túi lớn túi nhỏ Cố Thuận Phong mua, món quà của cô thật sự quá nhẹ.
Mong là đừng chê.
Nga
Cô giành trả tiền khăn choàng , đó Cố Thuận Phong mới tiến lên thanh toán.
Chỉ mua mấy thứ thôi mà gần như tiêu hết tiền và phiếu gạo, phiếu vải, phiếu đường… mang theo .
Thẩm Tư Tư đau lòng c.h.ế.t, phiếu và tiền đủ cho cô dùng ở nông thôn cả một năm.
Anh vẻ bình tĩnh, từng tờ từng tờ đếm tiền giấy.
Quả nhiên, đàn ông quán xuyến việc nhà đúng là củi gạo mắm muối quý.
Thẩm Tư Tư cũng từ khi nào, trở nên tính toán chi li như , một xu cũng tiết kiệm.
Chỉ nhớ khi ba còn sống, cô dường như khái niệm gì về tiền bạc, gì đều thể mua.
Chỉ là …
Haiz, hôm nay mua nhiều đồ như , để Cố Thuận Phong tiêu pha quá .
Cô càng nghĩ càng áy náy, bây giờ cô hai bàn tay trắng, thể cho Cố Thuận Phong thứ gì, chỉ hai chiếc khăn choàng màu đỏ trong tay .
Đợi lên thành phố, cô sẽ tìm cách kiếm tiền, đến lúc đó sẽ tặng thứ nhất.
Bởi vì xứng đáng!
Cố Thuận Phong trả tiền xong, một tay xách túi lớn túi nhỏ, tay bế Nữu Nữu.
Anh liếc hai chiếc khăn choàng giống hệt , khuôn mặt lạnh như băng sơn gặp ánh mặt trời, nhanh ch.óng tan chảy.
Anh đến mặt Thẩm Tư Tư, đuôi mắt nhướng lên, cằm ngẩng, để lộ một đoạn cổ màu lúa mạch.
Cổ thon dài mà rắn rỏi, yết hầu nhô lên hình dáng rõ ràng, khiến nhịn hôn lên.
Thẩm Tư Tư lặng lẽ nuốt nước bọt, tim đập nhanh một cách khó hiểu.
Cố Thuận Phong chu môi, hiệu rảnh tay: “Không giúp đeo lên ?”
Cô luống cuống tay chân, hiểu chột mở khăn choàng , quàng bừa lên cổ .
Ngoại trừ Nữu Nữu, cô từng giúp ai đeo khăn choàng, càng đừng là một đàn ông.
Thẩm Tư Tư bất giác tiến gần , hai chỉ cách nửa bàn chân, càng lúc càng gần…
Bây giờ là mùa đông, trong cửa hàng tính là nóng, nhưng Cố Thuận Phong nóng.
Luồng nóng đó hòa cùng thở , đầy tính xâm lược ập về phía cô.