Thập niên 80: Ký sự vươn lên của thật thiên kim - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-01-25 05:22:17
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Tiểu Khê gật đầu: “Chỉ một chút thôi, mới luyện hơn một năm.”

 

“Thế mà bảo một chút á, thủ của lợi hại lắm đấy.”

 

Cao Tuệ nãy giờ vẫn còn trong trạng thái hoảng sợ lúc cũng phản ứng : “Lúc bọn Ma Cầu lao tới, tớ với Tam Muội đều sợ đến đờ , ngờ cuối cùng là Tiểu Khê đ.á.n.h cho bọn chúng một trận. Biết thế lúc đó chúng tớ cứ bình thản đó xem bọn chúng đòn là .”

 

“Các tớ kéo liên lụy thôi, Ma Cầu chỉ nhắm tớ. Chuyện hôm nay giống như lời Hàn Nghị , chúng đừng kể ngoài gì. Tránh việc truyền tai cái gì, kéo cả các .” Hạ Tiểu Khê .

 

Những khác đều gật đầu. Trương Thư Lam thấy Cao Tuệ và Hách Tam Muội vẫn còn thất thần, bèn tiếp: “Các cần lo lắng, Ma Cầu lao cải vài năm, chỉ sợ đợi đến lúc chúng nghiệp đại học cũng chắc . Chúng cứ lo học tập thật .”

 

Cao Tuệ và Hách Tam Muội xong thần sắc càng thêm thả lỏng.

 

“Tiểu Khê mời cơm mà là Hàn Nghị trả tiền thế ?” Trần Hồng Quân càm ràm.

 

Đi đường về khu tập thể, Trịnh Thuận Lợi hỏi: “Hàn Nghị, hôm nay vẻ mặt nhiều đấy, nhà bọn Ma Cầu chỉ sợ sẽ ghi thù .”

 

“Cái loại tai họa như Ma Cầu sớm muộn gì cũng đó thôi, Nghị ca đây là trừ hại cho dân. Hơn nữa, Nghị ca mà sợ bọn chúng ghi thù ?” Trần Hồng Quân khinh thường .

 

đương nhiên Ma Cầu là đáng đời, chỉ cảm thấy gia đình như nhà Hàn Nghị các , nhất cử nhất động đều thận trọng, ngộ nhỡ kẻ tâm lợi dụng thì…” Trịnh Thuận Lợi .

 

Hàn Nghị lạnh lùng : “Loại như Ma Cầu mà còn dám động thì cũng đừng hòng tướng quân gì nữa, cứ ở nhà ăn chờ c.h.ế.t cho xong. Hơn nữa nhà Ma Cầu chỉ là con trai, nhà họ sẽ vì một đứa con gây chuyện sinh sự hỏng việc lớn . Chuyện hôm nay đừng với bọn Sở Minh nhé, bọn họ giống hai .”

 

Trịnh Thuận Lợi và Trần Hồng Quân gật đầu, rằng mặc dù Hàn Nghị và bọn Sở Minh thường xuyên cùng đá bóng, nhưng thực tế những đó hề bước lòng , luôn giữ một cách nhất định với họ.

 

Sau đó Trần Hồng Quân thì thầm với Trịnh Thuận Lợi: “Lâu lắm mới thấy Nghị ca dáng vẻ nghiêm túc thế đấy, cũng chút sợ .”

 

“Cậu việc chính sự thì như . Tuy nhiên, thấy hôm nay quản nhiều ? Theo tác phong đây của , cùng lắm là đưa đến đồn công an thôi, chứ đời nào đích đợi ở đó, những tìm Cục trưởng Trịnh mà còn đưa Hạ Tiểu Khê mấy về trường.”

 

“Cái đó , là do bọn Ma Cầu quá xa thôi, Hạ Tiểu Khê mấy là bạn cùng lớp với chúng , còn giành bao nhiêu giải nhất cho lớp trong đại hội thể thao, xem như là nể mặt góp sức cho lớp thì cũng giúp đỡ chứ. Nghị ca cũng giống thôi, là khẩu xà tâm Phật, giống , khẩu Phật tâm xà.”

 

Trịnh Thuận Lợi chọc , chỉ hỏi Trần Hồng Quân: “ tâm xà? Hàn Nghị mà tâm Phật? Hàn Nghị còn đặc biệt bồi thêm một cái đạp gãy xương luôn mà là tâm Phật ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ky-su-vuon-len-cua-that-thien-kim/chuong-97.html.]

Về đến khu tướng lĩnh, bước cửa, Hàn phó quân trưởng đang sofa báo liền sang.

 

“Ồ, hôm nay cụ nhà về nhà sớm thế nhỉ.”

 

Hàn phó quân trưởng liếc Hàn Nghị đó ăn nho: “Anh rửa tay ăn đồ ?”

 

“Hồi ông cụ tống con huấn luyện sinh tồn dã ngoại con hình thành thói quen , vả ngày xưa ông cụ ăn cơm chiến trường thì còn tìm chỗ rửa tay ?”

 

Hàn phó quân trưởng nghẹn lời, : “Cái gì mà tống , ai đó lúc chẳng cầu xin đưa . Thôi, chuyện đó nữa, hôm nay tống con trai Quách Hữu Tài lao cải ?”

 

Hàn Nghị đặt quả nho xuống, dùng khăn lau tay bên cạnh: “Hây, lời cứ như trại lao cải là con mở bằng, con đây là việc tích đức hành thiện. Con ngay hôm nay ông cụ vì chuyện mà đặc biệt về sớm mà.” Cậu liền đem những việc Ma Cầu hôm nay và đây kể một lượt.

 

Mặc dù miệng Hàn phó quân trưởng thường xuyên đấu khẩu với Hàn Nghị, nhưng thực tế trong lòng hài lòng về đứa con trai , ông bình thường trông vẻ lôi thôi lếch thếch nhưng thực việc trình độ, đáng tin cậy.

 

Nghe kể những việc Ma Cầu , ông lập tức nhíu mày, ngờ Ma Cầu quá đáng như : “Con trai Quách Hữu Tài như thế nhỉ? Bình thường gặp nó thấy là một đứa trẻ ngoan mà.”

 

“Ở cái khu tập thể đứa trẻ nào thấy ông cụ mà chẳng tỏ ngoan ngoãn chứ.” Hàn Nghị mấy quan tâm.

 

Hàn phó quân trưởng thở dài một tiếng: “Bản Quách Hữu Tài là chịu khó, dẫn quân, ngờ con trai như . Lần điều chỉnh cấp bậc vốn dĩ còn hy vọng thăng lên một cấp, giờ con trai xảy chuyện , e là hết hy vọng .”

 

“Cho nên mà, những đứa con như con và trai con, ông cụ cứ việc ở đó mà mở cờ trong bụng .” Hàn Nghị dứt lời, đầu lĩnh ngay một cú gõ bằng tờ báo.

 

Trên đường Hạ Tiểu Khê, Trương Thư Lam mấy về ký túc xá, Hách Tam Muội thở phào nhẹ nhõm: “Hôm nay trải qua thật là quá kích thích, tớ giờ vẫn hồn đây.”

 

Cao Tuệ cũng phụ họa: “Tớ cũng . May mà Tiểu Khê võ thuật, đó gặp bọn Hàn Nghị giúp đỡ, nếu chúng lẽ cũng giống như những nữ sinh Ma Cầu bắt nạt lúc .”

 

“Các tớ liên lụy, Ma Cầu chỉ nhắm tớ thôi, chuyện hôm nay cứ như lời Hàn Nghị , chúng đừng kể ngoài. Tránh việc truyền những lời gì, lôi cả các .” Hạ Tiểu Khê .

 

Những khác đều gật đầu. Trương Thư Lam thấy Cao Tuệ và Hách Tam Muội vẫn còn thất thần, bèn tiếp: “Các cần lo lắng, Ma Cầu lao cải vài năm, chỉ sợ đợi đến lúc chúng nghiệp đại học cũng chắc . Chúng chỉ cần học tập thật .”

 

Cao Tuệ và Hách Tam Muội xong thần sắc càng thêm thả lỏng.

 

 

Loading...