Thập niên 80: Ký sự vươn lên của thật thiên kim - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-01-25 04:56:20
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Học cách may quần áo, thể tự mua vải may đồ cho , cô bao giờ vì một bộ quần áo mà sắc mặt khác nữa. Quần áo cô tự tay thì ai quyền đổi là đổi.

 

Thế là Tôn Anh lấy một miếng vải vụn cắt , cầm tay chỉ việc dạy Tiểu Khê cách dùng máy khâu.

 

Tiểu Khê học nhanh, chẳng mấy chốc cách đưa những đường chỉ đơn giản.

 

Tôn Anh để Tiểu Khê lấy vải vụn dùng đến tập tập , còn bà thì xuống bếp nấu cơm trưa.

 

Đợi Tôn Anh nấu cơm xong xem Tiểu Khê, cô bé tự dùng vải vụn may một chiếc ví nhỏ.

 

Tôn Anh ngớt lời khen ngợi: "Cái sự thông minh của con đúng là giống hệt ba con, học một mười." Chẳng giống Tiểu Tần chút nào. Tính cách cũng giống chú Lý, chăm chỉ, nghiêm túc hiểu chuyện. Có mỗi cái mặt là giống Tiểu Tần thôi.

 

là khéo sinh, bao nhiêu ưu điểm của hai đều gom hết lên .

 

Tiểu Khê ở nhà họ Trần vui vẻ, nhưng Tần Lan thì vui chút nào. Tối hôm đó bà cãi với Lý Hồng Bân, giận Lý Hồng Bân giữ thể diện cho bà . Có ruột là bà ở đây mà nhờ chị dâu hàng xóm giúp con gái mua vải may đồ, chẳng khác nào huỵch tẹt là bà gì.

 

" bảo bà mua quần áo cho Tiểu Khê, quần áo mua về bà đưa cho Đình Đình. Tiểu Khê đến đây vẫn mặc bộ quần áo vá chằng vá đụp hằng ngày, bà thấy ?"

 

"Chẳng vẫn mua cho nó một bộ đấy ? Là tự nó mặc, cứ suốt ngày mặc cái bộ rách nát , thấy nó là cố ý thì . Với đúng là đưa cái váy mới đó cho Đình Đình, nhưng Đình Đình cũng bảo đem quần áo của con bé đổi cho Tiểu Khê , là tự nó chịu đấy chứ."

 

Lý Hồng Bân lạnh lùng liếc một cái bỏ .

 

Liên tiếp mấy ngày, Tiểu Khê đều theo Tôn Anh học cắt may, giúp Tôn Anh những việc vặt. Đến giờ cơm là về nhà ăn, Tôn Anh mấy giữ Tiểu Khê ở ăn cơm nhưng cô nhất quyết chịu.

 

Hôm nay về đến nhà, vặn Tần Lan cũng nấu xong bữa trưa, Tiểu Khê bèn rửa tay giúp bưng thức ăn . Lý Văn Đình và Lý Văn Hoa cũng nhanh ch.óng mặt.

 

Tần Lan chút vui Tiểu Khê: "Con đúng là canh giờ thật đấy, đến nơi là cái ăn ngay, còn đang định bảo con giúp rửa rau nấu cơm đây ."

 

Tiểu Khê đang xếp bát đũa thì khựng , cô chỉ Lý Văn Đình và Lý Văn Hoa Tần Lan hỏi: "Mẹ đang con hai ?"

 

Tần Lan lập tức hiểu ý của Tiểu Khê, nhíu mày : "Con so bì với tụi nó gì, Đình Đình từ nhỏ đến lớn bao giờ việc nhà , Văn Hoa là con trai, con chẳng đây quen việc nhà ?"

 

Tiểu Khê chẳng thèm , thản nhiên đáp: "Con bảo mẫu ở khu tập thể một tháng hai mươi đồng, mỗi tháng trả con hai mươi đồng tiền lương, con sẽ bảo mẫu cho ."

 

Tần Lan tức điên lên, nếu bà thực sự thì khoan hãy đến việc trong khu tập thể thối mũi, bảo bà ngược đãi con gái, mà ngay cả ông chồng Lý Hồng Bân e là cãi một trận long trời lở đất với bà mất.

 

run run chỉ tay Tiểu Khê: "Bảo con tí việc nhà mà con tính toán chi li với như , con dáng con gái hả."

 

Tiểu Khê đến cái mí mắt cũng chẳng thèm động đậy: "Con đương nhiên tính toán chứ, coi con như bảo mẫu thì tại con đòi tiền bảo mẫu từ ."

 

Chương 23 Việc mà chẳng lòng ai

Tần Lan Tiểu Khê chọc tức đến mức nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ky-su-vuon-len-cua-that-thien-kim/chuong-22.html.]

 

Lý Văn Đình vỗ vỗ lưng Tần Lan, an ủi: "Mẹ ơi, đừng chấp nhặt với loại lý lẽ đó, đừng để tức đến phát ốm. Có việc gì cần cứ để con giúp ." Nói kéo Tần Lan xuống, bưng bát cơm Tiểu Khê xới xong đặt mặt Tần Lan: "Mẹ ăn cơm cho nguôi giận."

 

Lý Văn Đình càng như , Tần Lan càng thêm ghét Tiểu Khê, càng thấy Lý Văn Đình do nuôi lớn vẫn hiểu chuyện hơn.

 

Tiểu Khê thản nhiên xuống, bưng bát cơm lên gắp một miếng cà tím xào ớt, với Lý Văn Đình: "Hãy nhớ lấy lời cô nhé, việc của cô thì cô giúp mà , tuyệt đối đừng bảo là nổi đấy."

 

Mặt Lý Văn Đình cứng đờ , cô chỉ ngoài miệng dỗ dành Tần Lan thôi, chứ đời nào cô việc.

 

Tiểu Khê bắt đầu ăn cơm, dáng vẻ nhàn nhã tự tại của cô khiến Tần Lan và Lý Văn Đình tức nổ phổi.

 

Lý Văn Hoa ngoài quan sát nãy giờ dám lên tiếng, trong lòng thầm giơ ngón tay cái tán thưởng chị hai Tiểu Khê, sức chiến đấu của chị đúng là quá đỉnh. Cậu lẳng lặng xuống ăn cơm, dám gây một tiếng động nhỏ nào vì sợ cuốn cuộc chiến.

 

Sau đó, Lý Văn Đình với Lý Văn Hoa: "Em xem, bảo chị việc gì là chị lôi hai đứa so sánh. Sau hễ chị việc gì chắc chắn cũng sẽ kéo cả chúng cho xem."

 

Lý Văn Hoa Lý Văn Đình đáp: "Kéo thì kéo thôi. Tốt nhất là trả lương luôn, thế thì chúng còn cùng kiếm thêm ít tiền tiêu vặt."

 

Lý Văn Đình tức tối mắng: "Em ngốc , là đầu óc vấn đề thế, đang lôi chúng bia đỡ đạn đấy."

 

"Chính chị mới là coi em như bia đỡ đạn thì , em mà lời chị mới là đầu óc vấn đề đấy." Lý Văn Hoa lầm bầm một câu chạy biến.

 

Buổi tối, ngay khi Lý Hồng Bân về đến nhà, Tần Lan chạy mách tội: "... còn đòi tiền lương nữa, thể những lời như chứ, con gái con lứa gì mà chỉ tiền, thực dụng như thế nhà nào mà rước cho nổi. là lớn lên ở nông thôn, thật là tầm thường, nhỏ mọn."

 

Đôi tay đang vắt khăn của Lý Hồng Bân khựng , ông Tần Lan hỏi: "Bà bảo Tiểu Khê việc, tại bảo hai đứa cùng? Tiểu Khê việc nhà mười mấy năm trời , bộ bà thấy con bé đủ ?"

 

Tần Lan hối hận vì nên kể chuyện với Lý Hồng Bân. Cái ông Lý Hồng Bân đúng là thiên vị Tiểu Khê một cách thái quá .

 

Tối đến, Lý Hồng Bân gõ cửa phòng Tiểu Khê, lúc cô đang sách: "Ba ạ, chuyện gì thế ba?"

 

Lý Hồng Bân lấy ba tờ mười đồng đưa cho Tiểu Khê, : "Muốn mua gì thì cứ mua, đủ thì bảo ba."

 

Tiểu Khê tiền lớn vội vàng lắc đầu: "Ba ơi, con cần dùng tiền ạ." Kể từ khi cô thông suốt chuyện, tâm hồn cô trở nên vô cùng thoải mái. Ở đây ngoài việc thỉnh thoảng cãi với Tần Lan và Lý Văn Đình thì ăn ngon, ở , việc nhà, sách để , thực sự cần tiêu tiền, huống hồ bản cô cũng còn vài đồng lận lưng.

 

"Đình Đình và Văn Hoa từ nhỏ đến lớn đều tiền tiêu vặt, đây là tiền tiêu vặt ba cho con." Lý Hồng Bân đống sách bàn tiếp: "Khai giảng con thể mua thêm sách vở, b.út mực các thứ. Lúc nào chẳng lúc cần dùng đến tiền."

 

Tiểu Khê mới nhận lấy.

 

Sau đó, Tần Lan thường xuyên bắt Tiểu Khê việc nhà nữa, cô thấy thật tự tại. Cô dành phần lớn thời gian việc sách và học may quần áo.

 

Tất nhiên khi ở nhà họ Trần, Tiểu Khê thường nhanh tay nhanh mắt giúp Tôn Anh quét nhà, lau bàn. Mấy tối nay Tôn Anh đều cảm thán với Sư đoàn trưởng Trần rằng con gái đúng là thật.

 

 

Loading...