Thập niên 80: Ký sự vươn lên của thật thiên kim - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-25 04:56:16
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Hồng Bân vội vàng gật đầu, hỏi dồn: "Con bé lên tàu lúc mấy giờ?"

 

"Chuyến 3 giờ chiều nay. Trời nóng hầm hập, thấy con bé đó mồ hôi nhễ nhại, mặt còn một dấu bàn tay sưng vù lên. Có cãi với lớn bỏ nhà ? , mấy lớn kiểu gì , chuyện gì thì thể xuống bảo , động tay động chân gì. Giờ thì , con bé mất tích luôn ." Người nhân viên lắc đầu ngao ngán.

 

Lý Hồng Bân xong mà lòng như lửa đốt. Giờ cũng chẳng còn chuyến tàu nào sang bờ bên nữa.

 

Về đến nhà, Lý Hồng Bân gọi vài cuộc điện thoại chuẩn ngoài.

 

"Ông đấy?" Tần Lan quan sát nãy giờ, thấy Lý Hồng Bân sắp bước chân khỏi cửa liền chặn ông .

 

"Bà còn hỏi ? Tiểu Khê mất tích hơn nửa ngày trời . Bà lo lắng chút nào ? Có đ.á.n.h con bé ?" Lý Hồng Bân vốn định hỏi tội bà ngay, nhưng lúc ông thực sự nhịn nổi nữa.

 

"Ông tìm thấy nó ? Nó mách lẻo với ông chứ gì?"

 

Lý Hồng Bân câu xong thì thất vọng tràn trề. Ông gạt phắt cánh tay đang chắn mặt của Tần Lan , sải bước rời .

 

Lý Hồng Bân nhờ một quen trong vùng, nhà đó thuyền đ.á.n.h cá, chuẩn đưa ông sang bờ bên .

 

Vừa đến bờ chuẩn lên thuyền, bỗng nhiên ông thấy tiếng ai đó gọi "Ba", là giọng của Tiểu Khê.

 

"Tiểu Khê?" Lý Hồng Bân xúc động đến mức suýt chút nữa ngã lộn từ thuyền xuống.

 

Tiểu Khê vội vàng bước tới, gọi thêm một tiếng ba nữa.

 

Lý Hồng Bân mượn ánh trăng thấy Tiểu Khê, dấu bàn tay mặt vô cùng nổi bật, vẫn còn sưng đỏ. trông con bé vẻ mệt mỏi, tiều tụy lắm.

 

Lý Hồng Bân mà lòng đau thắt , ông cảm ơn hàng xóm dẫn Tiểu Khê về.

 

"Con ? Ba còn đang định sang bờ bên tìm con đấy."

 

Tiểu Khê im lặng một hồi lâu, đó mới : "Ba, con phiền ba . Lần con thế nữa ." Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng tột cùng của Lý Hồng Bân lúc nãy, cô thấy xót xa vô cùng.

 

Chiều nay cô đúng là tàu sang bờ bên , khoảnh khắc đó trong lòng cô chỉ tự kiếm tiền tự nuôi bản , bao giờ sắc mặt của bất kỳ ai nữa.

 

Trên tàu, cạnh cô là một cô bé cùng tuổi và của cô .

 

Cô bé đó kể từ khi lên tàu chỉ mải mê sách, tên sách là Thép thế đấy, Tiểu Khê nhớ trong phòng cũng quyển sách .

 

Cô bé qua là nuông chiều từ nhỏ như Lý Văn Đình. toát lên một khí chất trí thức, khiến mà tự cảm thấy thấp kém. Người cũng dịu dàng, thấy dấu bàn tay mặt Tiểu Khê còn lấy t.h.u.ố.c mỡ đưa cho cô bôi.

 

Cô bé đó bấy giờ mới ngẩng đầu lên khỏi trang sách, phát hiện dấu bàn tay mặt Tiểu Khê: "Cậu là con nhà ai thế? Sao đây thấy bao giờ?" Giọng điệu như một lớn thực thụ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ky-su-vuon-len-cua-that-thien-kim/chuong-18.html.]

Tiểu Khê chỉ chứ đáp lời. Cô cảm nhận lòng của hai con nọ, nhưng cô vẫn quen kể chuyện với lạ. Thuốc mỡ mát lạnh bôi lên mặt thật dễ chịu. Cô cảm ơn của cô bé.

 

Không ngờ cô bé trông vẻ văn tĩnh mở miệng : "Có bắt nạt thì đ.á.n.h . Đừng nghĩ đến chuyện bỏ nhà , đó là cách vô dụng nhất. Người khác vui, thì càng cho vui, còn khiến đó vui hơn nữa, thế mới là bản lĩnh."

 

"Con phát biểu cao kiến gì đấy?" Người đẩy cô bé một cái.

 

Cô bé hứ một tiếng, thêm gì nữa, tiếp tục vùi đầu sách.

 

Lời đó tạo nên một cơn sóng trong lòng Tiểu Khê. Cô cảm thấy cô bé đó dường như đúng, lẽ trong cái nhà , duy nhất lo lắng cho cô chỉ Lý Hồng Bân. Hơn nữa, cô chợt thấy nhớ những quyển sách trong căn phòng đó vô cùng, cô cũng mang thở tri thức đầy như cô bé .

 

Cô bỗng thấy hối hận, lòng dâng lên nỗi sợ hãi, học, liệu sẽ học nữa . Ước mơ đại học của cô liệu bao giờ thực hiện nữa .

 

Đợi đến khi tàu cập bến, đám đông tản , Tiểu Khê thấy một bóng dáng màu xanh lục giữa dòng . Cô chợt nhớ ba , Lý Hồng Bân, một cách tha thiết.

 

Thế là cô cầm lòng mà bắt chuyến tàu muộn nhất trở về đảo.

 

Về đến đảo, cô thơ thẩn bên bờ biển lâu. Cho đến khi cô thấy bóng dáng của Lý Hồng Bân trong đêm tối. Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy nước mắt sắp trào khỏi hốc mắt.

 

"Mẹ con đ.á.n.h con đúng ?" Lý Hồng Bân quan sát kỹ khuôn mặt của Tiểu Khê. Vì chiều nay bôi t.h.u.ố.c nên đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn còn sưng.

 

Chương 20 Tận dụng tài nguyên sẵn để khiến bản mạnh mẽ hơn

Tiểu Khê che mặt, gì.

 

Lý Hồng Bân bước tới mặt Tiểu Khê, dừng và nghiêm túc với cô: "Sau chịu uất ức gì thì cứ với ba, nhưng bỏ nhà nữa, ?"

 

Lúc Tiểu Khê cuối cùng cũng kìm nước mắt mà tuôn rơi, hóa đối diện chắc chắn rằng cô chịu uất ức.

 

Lý Hồng Bân dắt Tiểu Khê xuống tảng đá bên lề đường, ánh trăng sáng tỏ rọi xuống mặt biển, rọi lên đỉnh đầu Tiểu Khê.

 

Đợi Tiểu Khê bình tĩnh , Lý Hồng Bân mới hỏi hôm nay xảy chuyện gì.

 

Tiểu Khê kể đầu đuôi sự việc, cô cũng kể cả câu với Tần Lan. Cuối cùng, cô mở to mắt, với Lý Hồng Bân từng chữ một: "Ba, con đẩy Lý Văn Đình. Con còn chạm nó." Nói xong cô cúi mắt xuống, "Còn chuyện con giặt quần áo cho nó, lúc đó con thực sự giận, tại quần áo của nó mà nó tự giặt."

 

"Những chuyện đó con sai. Con nghĩ đúng đấy, quần áo thì tự giặt, cũng vẫn thế. con cũng chỗ sai."

 

Tiểu Khê ngẩng đầu Lý Hồng Bân, lòng lo lắng yên, nên chuyện với Tần Lan như ?

 

"Cái sai thứ nhất là con nên bỏ bữa. Bỏ đói cơ thể, chịu khổ là chính con. Người khác con giận mà con ăn cơm, chẳng là lấy lầm của khác để trừng phạt chính . Sau nhớ là dù trong bất kỳ cảnh nào cũng ăn uống đầy đủ.

 

Cái sai thứ hai là nên bỏ nhà , con còn nhỏ thế , lỡ ngoài gặp thì ? Nhiệm vụ quan trọng nhất của con bây giờ là học hành cho giỏi, trưởng thành cho , con học cách tận dụng các nguồn lực hiện để khiến bản mạnh mẽ hơn, chỉ khi con mạnh mẽ thì khác mới dám bắt nạt con. Con tự nỗ lực leo lên đỉnh núi, để những kẻ con thích cuối cùng đều ngước con."

 

 

Loading...