Mấy ngày nay Tiểu Khê theo Lý Hồng Bân ăn uống đầy đủ nên mới chút da thịt, nhưng vẫn gầy gò lắm, trán vẫn còn vết thương đóng vảy. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt, chút huyết sắc nào. Thế nhưng khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, khuôn miệng nhỏ nhắn giống hệt Tần Lan.
Đây chẳng là dáng vẻ của bà thời trẻ ?
Lòng Tần Lan bỗng chốc mềm nhũn. Một cô gái trông giống mặt thật sự là một cảm giác kỳ diệu. Trước đây, khi Lý Văn Đình chẳng nét nào giống , là bà thấy tiếc nuối.
Lý Hồng Bân thì đôi mắt tràn đầy ý , ôn tồn Tiểu Khê.
“Mẹ, đây là họ hàng nào quê lên , mặc đồ của con?” Một giọng con gái đột ngột vang lên.
Chương 14 Đây là chị con
Tiểu Khê theo tiếng , chỉ thấy một cô gái mặc váy liền màu hồng, thắt nơ đỏ, ăn mặc như một nàng công chúa đang từ ngoài sân bước . Tuổi tác vẻ xấp xỉ cô, lúc đang cau mày cô.
Đây chính là Lý Văn Đình, em gái ruột của trai .
Lý Văn Đình thấy Tiểu Khê, trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi bất an tên. Cô đến mặt Tần Lan, kéo cánh tay bà nũng: “Mẹ, lấy quần áo của con cho khác mặc mà với con một tiếng, con thích khác mặc đồ của mà.”
Tần Lan vốn yếu lòng sự nũng nịu của Lý Văn Đình, vội : “Bộ con thích , cho bạn mượn mặc một lát thôi.”
Lý Hồng Bân Tiểu Khê cúi gầm mặt xuống, vội ngắt lời Tần Lan: “Đình Đình, vô lễ như thế.”
Lý Văn Đình phần sợ Lý Hồng Bân, cô nũng tác dụng với bố, nên chỉ khẽ hừ một tiếng dám thêm gì nữa.
“Đình Đình, con lên lầu , bố và chuyện với con.” Lý Hồng Bân xong, đưa một chiếc khăn khô cho Tiểu Khê, dịu dàng bảo: “Tiểu Khê, mau lau tóc con, kẻo cảm lạnh đấy.”
Lý Văn Đình bao giờ thấy khía cạnh dịu dàng của Lý Hồng Bân, cô lườm Tiểu Khê một cái. Tiểu Khê thấy qua khóe mắt nhưng cũng để tâm, cầm chiếc khăn khô Lý Hồng Bân đưa, tỉ mỉ lau tóc.
“Hồng Bân, để vài ngày nữa hãy .” Tần Lan khẩn khoản kéo tay Lý Hồng Bân đang định lên lầu.
“Sớm muộn gì cũng .” Thái độ của Lý Hồng Bân kiên quyết, “Đình Đình, con lên .”
Lý Văn Đình lúc mới nhận chuyện bố sắp lẽ là chuyện lớn, cô cô gái lạ mặt cực kỳ giống , trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi hoảng sợ từng . Cô mang theo sự nghi hoặc và hoảng sợ lên lầu.
Tiếp đó, Lý Hồng Bân cũng kéo Tần Lan lên lầu theo.
Tiểu Khê dừng động tác lau tóc, thẫn thờ cầu thang trống trải một hồi. Rất nhanh cô lấy tinh thần, nhà vệ sinh bộ quần áo mang từ quê lên. Cô tổng cộng chỉ một bộ đồ để , một chiếc sơ mi màu xanh nhạt giặt đến bạc màu miếng vá xám và một chiếc quần dài đen.
Thời tiết mặc bộ đồ đó nóng, nhưng Tiểu Khê quen . Cô xếp gọn bộ đồ để ghế sofa phòng khách. Sau đó, cô dùng chậu đựng quần áo bẩn của sân, ép nước giếng để giặt đồ.
Đang giặt đồ thì mấy bé mười một, mười hai tuổi chạy , chúng định lao trong nhà thì đột nhiên phát hiện Tiểu Khê đang giặt đồ bên giếng.
Một bé đôi mắt và hàng lông mày giống Lý Hồng Bân ngẩn Tiểu Khê một lát, nhưng nhanh ch.óng hỏi: “Cô là ai, ở nhà ?”
“Haha, Hoa Tử, đây là nhà mới thuê ?” Một bé khác trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ky-su-vuon-len-cua-that-thien-kim/chuong-11.html.]
Một bé khác khinh khỉnh: “Cậu thấy nào nhỏ tuổi thế , chắc là họ hàng nghèo ở của nhà Hoa T.ử đến .”
Nghe , mấy bé khác đều lộ vẻ hiểu ý. Trong gia đình họ, mỗi dịp hè xuất hiện nhiều họ hàng từ tới, nên họ quá quen .
Tiểu Khê thản nhiên mấy bé , độ nghịch ngợm đúng là chẳng khác gì đám trẻ con trong làng cô đây. Cô cũng chẳng buồn để ý đến chúng, tiếp tục giặt quần áo của .
Mấy bé đó tới xổm bên giếng xem Tiểu Khê giặt đồ.
“Cô là họ hàng gì của nhà , bên bố bên ?” Cậu bé tên Hoa T.ử tò mò hỏi.
Tiểu Khê mặt cảm xúc : “Bên bố .” Cô đây chắc hẳn là Lý Văn Hoa.
Lý Văn Hoa thấy Tiểu Khê giặt đồ thoăn thoắt, bỗng nhiên : “Nể tình chúng là họ hàng, cô giúp một việc ?”
Mấy bé khác dường như lập tức hiểu ý đồ của Lý Văn Hoa, vội vàng : “ đúng, giúp một tay ?”
Tiểu Khê dừng động tác giặt đồ, lẳng lặng bộ quần áo đầy bùn đất Lý Văn Hoa và mấy bé, “Giúp các giặt quần áo ?”
Lý Văn Hoa sững : “Sao cô ?”
Tiểu Khê khẽ : “Chẳng rõ ràng quá ?” Chắc chắn là bẩn quần áo, sợ về nhà mắng, “Giúp các cũng , nhưng các giúp ép nước.”
“Chuyện nhỏ, để , để .” Mấy bé tranh ép nước. Trong chốc lát, ngoài sân trở nên vô cùng náo nhiệt.
Đang chuyện, đột nhiên một bóng từ trong nhà chạy , nhanh ch.óng chạy khỏi sân. Tiểu Khê nhận đó là Lý Văn Đình, ngay đó, Tần Lan cũng đuổi theo ngoài, chạy gọi Đình Đình.
Đám con trai đang ép nước ngoài sân đều ngẩn , quên cả việc giấu bộ quần áo đầy bùn đất mặt lớn. Lý Văn Hoa thậm chí còn há hốc mồm dậy, ngây cổng viện.
Lý Hồng Bân với vẻ mặt phức tạp bước , ông thấy Tiểu Khê đang giặt đồ ngoài sân và bộ quần áo cô, trong lòng nhất thời cảm thấy ngổn ngang khó tả.
“Bố, và chị con ?” Lý Văn Hoa sang hỏi bố.
“Các con đang gì thế?” Lý Hồng Bân trả lời trực tiếp câu hỏi, mà sang hỏi ngược .
“Chú Lý, chúng cháu đang giúp họ hàng nhà chú ép nước ạ.” Một bé nhanh nhảu .
Họ hàng gì chứ? Lý Hồng Bân đang thắc mắc.
Mấy đứa trẻ chạy biến mất dạng, “Chú Lý, tụi cháu về đây ạ.”
Lý Văn Hoa thầm nguyền rủa lũ bạn nghĩa khí trong lòng.