Sau đó, hỏi vị giáo viên dạy Văn : "Thầy cần ? Đối với lớn học tập cũng hiệu quả, hiện giờ đang tích cực thu hút đầu tư nước ngoài, một ngày nào đó đường gặp nước ngoài, thầy còn thể lên bắt chuyện vài câu đấy."
Giáo viên dạy Văn vội lắc đầu, thôi, thầy nghiệp nhiều năm , thèm rước cái khổ .
Xem náo nhiệt xong, băng đĩa cũng tìm hiểu xong, các giáo viên bắt đầu tản , còn vị giáo viên ban nãy vẫn luôn im lặng thì tiến lên vài bước, nghiêm giọng với chủ sạp: "Anh đây là đầu cơ trục lợi!"
Nụ mặt chủ sạp cứng đờ: "Đồng chí , thầy bừa nhé, bản là thanh niên tri thức về thành phố, đơn vị công tác, hiện tại tự tìm kế sinh nhai, đồ sạp của giá cả bình thường, hề lừa gạt nhân dân lao động!"
Vị giáo viên tiếng Anh lạnh lùng hừ một tiếng: "Băng trắng của bán hai tệ rưỡi, ghi tiếng một cái, tay bán ba tệ rưỡi, còn bảo đầu cơ trục lợi?"
Chủ sạp xong thấy cạn lời, cũng nhận đây là gặp kẻ kiếm chuyện , thế là hướng về phía tất cả những ngang qua hét to vẫy tay, gọi gần, mới : "Đồng chí , nếu trong cuốn băng ghi âm tiếng bậy bạ thì tội danh nhận!
đây là ? Trong là kiến thức, là tâm huyết suốt hai tiếng đồng hồ của một giáo viên tiếng Anh, những thứ đó đều là vô giá! Xin hỏi trong các vị ở đây giáo viên tiếng Anh nào ? Có ai thể bình luận công bằng, khách quan, xem giáo viên giảng thế nào ? Còn mấy bạn học nhỏ ý định mua hàng , các em thấy những nội dung ích ?"
Mấy bạn nữ , cúi đầu, họ nhận đó là giáo viên tiếng Anh của lớp khác.
Còn vị giáo viên tiếng Anh còn chỉ cảm thấy đồng nghiệp thật khó hiểu, giảng trình độ chẳng lẽ họ ? Chỉ riêng giọng phát âm chuẩn xác đó của thôi đáng giá hơn một tệ !
thầy vẫn giữ thể diện cho đồng nghiệp, tiếp lời chủ sạp.
Hiện trường nhất thời trở nên im lặng, chỉ còn tiếng giáo viên nữ trong máy ghi âm đang dẫn từ vựng.
"Ồ, phát âm thật !"
Đột nhiên, một cụ già lên tiếng, phá vỡ bầu khí ngượng ngùng tại hiện trường.
Lại cụ tò mò hỏi: "Đây là giáo viên ở ?"
Chủ sạp đáp: "Sinh viên Đại học F, khi thi đỗ đại học là giáo viên tiếng Anh ạ."
Cụ già than: "Hóa là sinh viên đại học ." Trình độ giảng dạy đúng là .
Sau đó, cụ già hỏi giá bán thế nào, những nội dung gì, khi tìm hiểu xong, liền mua ba cuốn đầu của học kỳ một lớp 7, cộng thêm cuốn đầu tiên của học kỳ hai lớp 10.
Chủ sạp thấy cách mua của cụ khá lạ lùng, miệng tò mò hỏi, tay thoăn thoắt lấy những cuốn băng tương ứng đưa cho cụ già.
Cụ già mỉm , đưa cuốn lớp 10 cho mấy bạn nữ, đồng thời : "Các cháu cầm về thử xem, hai ngày cho bác phản hồi về hiệu quả nhé."
Mấy bạn nữ thụ sủng nhược kinh, vội vàng dùng hai tay nhận lấy, lắp bắp : "Cảm... cảm ơn hiệu trưởng ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-khong-lam-chi-dau-kho-menh-trong-phim-nien-dai/chuong-180.html.]
Chủ sạp ngạc nhiên cụ già: "Cụ là hiệu trưởng ?"
Cụ già : "Không giống ?"
Chủ sạp lắc đầu: "Dạ , chỉ là đến đây mấy , đầu tiên thấy cụ."
Lại thấy cụ hiệu trưởng lật xem những cuốn băng tay, : "Con nhà cụ học lớp 7 ạ?"
Cụ hiệu trưởng lắc đầu: "Lớp 5."
Chủ sạp , hả hê : "Học sớm một chút cũng , lên cấp hai sẽ nhẹ nhàng hơn, cụ thấy đúng ?"
Cụ hiệu trưởng gật đầu: "Nghịch quá, tìm chút việc cho nó ."
Chủ sạp nhận tiền cụ hiệu trưởng đưa, càng tươi hơn.
Còn vị giáo viên tiếng Anh kiếm chuyện lúc nãy sớm im lặng tiếng trong màn "giải vây" của hiệu trưởng.
Chủ sạp thấy cụ hiệu trưởng sắp , vội : "Cụ mà thấy băng dùng thì đến nhé!" Mới ba cuốn, học kỳ một lớp 7 vẫn đủ bộ !
Cụ hiệu trưởng mỉm đồng ý, về nhà. Các thầy cô giáo và học sinh xem náo nhiệt chào hỏi hiệu trưởng xong cũng tản .
Chủ sạp sờ tiền mười ba tệ rưỡi trong tay, lòng vui phơi phới, Tất Nham Phong đúng, món hời kiếm bộn, hôm nay bốn cuốn bán đều là do chính tự chép, tính giá vốn của băng cái, mỗi cuốn băng vốn dĩ hơn hai tệ, Tất Nham Phong để lợi nhuận cho họ là hơn một tệ tám, chỉ riêng đơn hàng kiếm hơn sáu tệ.
Chỉ là sức mua của học sinh thấp cũng là sự thật, tạp chí còn thể nghiến răng mua một cuốn, nhưng băng đĩa thì thực sự xong, khả năng tiêu thụ là ít.
Thế là, chủ sạp bắt đầu chuyển sang chiến lược, tiên bật máy ghi âm ở cổng trường để học sinh đều bài giảng tiếng Anh quảng cáo "Ban Mã" thị trường, đó đeo máy ghi âm và băng đĩa đến các khu dân cư và ngõ hẻm lân cận để bày hàng, lấy danh nghĩa là cụ hiệu trưởng cũng mua cho con nhà để thu hút ít phụ coi trọng tiếng Anh và những phụ con cái ham học quấy rầy, nhờ mà bán thêm vài cuốn.
Không chỉ , các đại lý khác cũng thao tác như , trường học, ngõ hẻm, khu nhà máy, cũng thấy bóng dáng họ, cũng thấy giọng của Giang Nam và Ngô Tuệ.
Còn các sạp báo thì nhàn nhã hơn, vốn dĩ phụ xem quảng cáo đến hỏi tình hình, chị gái và mấy khác lượt dán thông tin băng đĩa về hàng ở nơi dễ thấy, liền tìm đến mua.
Lại về cụ hiệu trưởng , hai ngày gặp mấy bạn nữ đến trả băng đĩa trong văn phòng, chỉ thấy họ khen ngợi ngớt lời về cuốn băng ghi âm giảng giải tỉ mỉ . Sau khi học sinh về, cụ tổ chức cho các giáo viên tổ tiếng Anh thử.
Các giáo viên cũng khen nhiều chê ít, , cụ hiệu trưởng liền cho mua hết băng ghi âm của bốn học kỳ cấp ba về, để các giáo viên tiếng Anh chắt lọc tinh hoa từ nội dung ghi âm, bổ sung những chỗ thiếu sót, cải tiến giáo án của trường, nhất định nâng cao thành tích cho học sinh.
Cụ còn đặc biệt bảo một giáo viên trẻ chép riêng phần Giang Nam dẫn từ vựng, đợi lúc sáng thì dùng máy ghi âm của trạm phát thanh để dẫn .