Thập Niên 80 Kẻ Đáng Thương Trong Đại Viện Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 28: Chế Nhạo

Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:38:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cá hấp, thịt xào, rau xanh xào, cà tím om, canh chua cay, hai bát cơm.”

 

Trong quán ăn, Cố Dương gọi bốn món một canh.

 

“Mùi vị ở đây tệ, lát nữa em nếm thử xem.”

 

Anh hỏi Tô Kiến Quốc về thói quen ăn uống của Tô Nhan.

 

kiêng món nào, cũng sở thích đặc biệt, nên cố ý gọi cá, thịt, rau, khẩu vị cũng cả thanh đạm và cay nồng.

 

“Trước đây việc ở Nhà Xuất Bản sách ở Kinh Thành, ở đây?”

 

Tô Nhan tùy tiện tìm một chủ đề.

 

Cố Dương rạng rỡ như gió xuân: “Cuối cùng cũng hứng thú với chuyện của ?”

 

Không uổng công dạo cùng cô lâu như .

 

Tô Nhan cho lệ, cô chỉ khi nào sẽ rời .

 

“Dạo về nghỉ phép.”

 

“Nghĩa là vẫn sẽ ?”

Mộng Vân Thường

 

Tô Nhan lập tức nắm trọng điểm.

 

Cố Dương cố tình lờ ý của cô: “Kỳ nghỉ khá dài, nên vẫn thể ở bên em thêm vài ngày.”

 

Tô Nhan đến “vài ngày” thì mặt mày đầy vẻ kháng cự.

 

Giao ước của họ là hẹn hò mỗi tuần một , chẳng còn mấy tuần nữa ?

 

thích yêu xa, nên chúng hợp .”

 

Cố Dương nâng cốc nước lên uống một ngụm, suýt nữa thì phun thẳng ngoài.

 

Cô gái đột nhiên thốt một câu như , ngay cả cũng chút theo kịp tốc độ chuyển đổi suy nghĩ của cô.

 

“Đây là vấn đề, em thể lên Kinh Thành học đại học…”

 

“Anh nghĩ thế thể thi đỗ đại học ?” Tô Nhan hứng thú lớn với việc học đại học.

 

Học văn hóa cũng chỉ một lựa chọn là lên đại học.

 

“Nhan Nhan, thể hết ?” Giọng Cố Dương càng lúc càng dịu dàng: “Nếu em đến Kinh Thành, cũng thể chuyển công tác về đây.”

 

Tô Nhan thật sự chút thụ sủng nhược kinh: “Rốt cuộc ý đồ gì với ?”

 

Bao nhiêu vắt óc suy nghĩ để đến thành phố , bằng lòng từ bỏ vì cô?

 

Trừ khi là kẻ ngốc.

 

Cố Dương chỉ cô.

 

Một bầu khí thể thành lời từ từ lan tỏa giữa hai .

 

Tô Nhan nổi cả da gà, đang lúc nén nữa thì Cố Dương mới : “ hứa với thúc thúc Tô là sẽ chăm sóc em, đương nhiên giữ lời hứa.”

 

Vẫn là vì cái hôn ước c.h.ế.t tiệt .

 

“Anh đúng là đồ cứng đầu, chuyện khác thì thể cố chấp, nhưng tình cảm cần đôi bên cùng nguyện ý. Hơn nữa thật sự hiểu , hủy hôn chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

 

Nếu chuyện cô đang , e là chỉ sợ hãi đến mức tránh kịp.

 

“Em thấy hủy hôn là sớm muộn, thấy chúng kết hôn chỉ là sớm muộn thôi, nên cứ giao cho thời gian .”

 

Rõ ràng Cố Dương tranh luận với cô về chuyện .

 

Thức ăn dọn lên bàn, cũng chủ động kết thúc chủ đề .

 

“Ngay mặt em là cá hấp, bên tay trái là cà tím om…”

 

Tô Nhan đợi xong hết mới cầm đũa lên.

 

Cố Dương cô gắp thức ăn một cách chính xác, ghi nhớ đĩa đầu tiên cô động đũa là đĩa rau xanh xào, đó mới đến cá hấp.

 

“Buổi chiều chúng xem phim ? em thấy, nhưng thể thuyết minh cho em, em cũng thể âm thanh.”

 

Tô Nhan nghĩ ngợi, xem phim đúng là g.i.ế.c thời gian.

 

“Được.”

 

Cố Dương thầm thở phào trong lòng, may mà cô còn một mực từ chối nữa.

 

“Cố Dương, thật sự là ?”

 

Đột nhiên một giọng kinh ngạc truyền từ cửa phòng riêng bên trong.

 

Tô Nhan thờ ơ liếc một nam một nữ bước .

 

Tuổi tác tương đương Cố Dương, hơn nữa cử chỉ của hai mật, hẳn là yêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ke-dang-thuong-trong-dai-vien-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-28-che-nhao.html.]

 

Chỉ điều bây giờ phụ nữ đang dùng một ánh mắt vô cùng si mê Cố Dương.

 

“Kiều Viễn, Đổng Tư, lâu gặp.”

 

Cố Dương đặt đũa xuống, dậy chào hỏi.

 

là lâu gặp, họp lớp hai năm cũng tham gia, các bạn học gặp một thật là khó!”

 

Kiều Viễn toe toét trêu chọc, nhưng giọng điệu mấy phần âm dương quái khí.

 

Cố Dương dường như để tâm: “ cũng hai năm về .”

 

“Biết phát triển ở Kinh Thành, đương nhiên là nhớ đến đám bạn học vô dụng chúng .”

 

“Sao thế , hai năm gần đây việc kinh doanh của thúc thúc Kiều cũng phát triển tệ.”

 

Lời tâng bốc của Cố Dương khiến Kiều Viễn cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vẻ đắc ý mặt càng thể che giấu.

 

“Cố Dương, cô gái nhỏ là ai ?” Đổng Tư, nãy giờ vẫn im lặng, dò xét Tô Nhan với vẻ đầy địch ý: “Không .”

 

Thời học, Cố Dương chính là đối tượng ngưỡng mộ của các nữ sinh trong lớp, Đổng Tư cũng ngoại lệ.

 

Cô thậm chí còn thư tình, nhưng Cố Dương từ chối, tuy nhiên cô vẫn luôn nhớ mãi quên Cố Dương.

 

Cho đến hai năm , nhà Kiều Viễn phất lên, sức lấy lòng cô, cô mới đồng ý ở bên .

 

, mỗi năm họp lớp cô đều để ý đến tình hình của Cố Dương.

 

Bây giờ gặp thế , trái tim cô trong phút chốc bay về phía Cố Dương.

 

Kiều Viễn nhận sự khác thường của cô, lập tức bá đạo choàng tay qua vai cô, tuyên thệ chủ quyền.

 

“Cố Dương, còn , và Đổng Tư đang hẹn hò.”

 

Đổng Tư theo phản xạ thoát , ngờ ôm càng c.h.ặ.t hơn.

 

“Chúc mừng hai .” Cố Dương hứng thú với chuyện của hai họ.

 

“Cố Dương, vẫn giới thiệu vị bên cạnh ?” Ánh mắt Kiều Viễn rơi dải băng đen mặt Tô Nhan, đầy vẻ tò mò.

 

Tô Nhan ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc, chút mất kiên nhẫn.

 

Cố Dương : “Cô là vị hôn thê của .”

 

“Hả?”

 

Kiều Viễn kinh ngạc trợn tròn mắt, còn phát âm thanh khoa trương.

 

Gương mặt xinh của Đổng Tư cũng sa sầm , thể tin nổi.

 

“Phụt! Ha ha ha! Cố Dương, đang đùa với chúng ? Cậu kẻ mù là vị hôn thê của ?” Sau khi hồn, Kiều Viễn vô cùng hưng phấn, kích động đến mức kiểm soát âm lượng.

 

Đáy mắt Cố Dương thoáng qua một tia u ám: “, cô là vị hôn thê của , vấn đề gì ?”

 

Giọng lạnh lùng dường như đang đè nén một cảm xúc nào đó, khiến rét mà run.

 

Đổng Tư khẽ run lên, một cảm giác sợ hãi nhàn nhạt.

 

Quen Cố Dương nhiều năm như , đây là đầu tiên cô thấy lộ vẻ mặt .

 

Hóa một ôn nhuận như ngọc như cũng lúc tức giận như .

 

“Kiều Viễn, đừng nữa.”

 

Cô bất giác lên tiếng ngăn cản Kiều Viễn.

 

Luôn cảm thấy nếu thật sự chọc giận Cố Dương, hậu quả sẽ nghiêm trọng.

 

“Không , đại tài t.ử Cố của chúng bao nhiêu mỹ nhân đều lọt mắt xanh, cuối cùng chọn một kẻ mù! Ha ha, Tư Tư, chẳng lẽ đáng ?”

 

Kiều Viễn ngặt nghẽo, thể dừng .

 

Lòng bàn tay Đổng Tư đổ một lớp mồ hôi lạnh, nào còn dám hùa theo .

 

Tô Nhan ghế một tiếng “kẻ mù”, hai tiếng “kẻ mù”, những tức giận mà ngược còn nở một nụ đầy ẩn ý.

 

Cố Dương cũng gì, mặc cho Kiều Viễn cho .

 

“Xin nhé, em cũng cố ý chế nhạo , thật cũng lắm. Vậy chúng phiền và vị hôn thê ăn cơm nữa.” Kiều Viễn lau giọt nước mắt vì mà chảy ở khóe mắt, ôm Đổng Tư nghênh ngang rời .

 

“Nhan Nhan, ăn xong ? Chúng cũng thôi.”

 

Cố Dương trở về dáng vẻ thường ngày, như thể sự sỉ nhục từng xảy .

 

Tô Nhan thấy để tâm, cô càng để tâm.

 

Cho đến khi hai bước khỏi quán ăn, ngang qua một sạp báo, Cố Dương dường như thờ ơ dừng bước.

 

“Nhan Nhan, đợi ở đây một lát, gọi điện thoại.”

 

 

Loading...