Trình Vạn Đình cong môi: “Ừ, là lỗ, cho nên em định bồi thường cho thế nào?”
Lâm Khả Doanh thấy bộ dáng cả của , trong lòng thừa đàn ông thâm sâu khó lường nhất định còn hậu chiêu!
Cô thực sự từng thấy Trình Vạn Đình chịu thiệt bao giờ.
“ mới bồi thường! Lại bảo báo thù nha ~” Lâm Khả Doanh dậy nhanh ch.óng chạy , hếch cái mũi nhỏ về phía nam chính, “Canh để bàn tự uống , đây!”
Lâm Khả Doanh chạy một mạch ngoài, ngón tay mảnh khảnh chạm tay nắm cửa thì phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập của đàn ông, cùng lúc đó, ngoài cửa cũng vọng một tiếng gọi thanh thúy —— “Biểu ca!”
Cánh cửa mới Lâm Khả Doanh kéo một nửa liền “Rầm” một tiếng đè .
Trước mắt Lâm Khả Doanh, ván cửa là một bàn tay to lớn, những ngón tay khớp xương rõ ràng đang gắt gao đè c.h.ặ.t cánh cửa. Cô xoay , vị hôn phu đang ngay lưng , thần sắc lãnh lệ.
Tiếng đập cửa thình thịch vang lên: “Biểu ca, mở cửa, là em, tìm việc gấp!”
Lâm Khả Doanh đối với cấu trúc gia đình của vị hôn phu cũng quen thuộc, đúng hơn là cô - một “hàng giả” - căn bản nhớ rõ những mối quan hệ trong gia đình hào môn mà nguyên đáng lẽ .
Lúc cảm giác chột trỗi dậy, cô sốt ruột vặn tay nắm cửa để nhanh ch.óng rời .
Nếu đàn ông ngoài cửa cũng quen nguyên , nhất cô vẫn nên chuồn lẹ là thượng sách! Nói nhiều sai nhiều!
Ngoài cửa liên tục truyền đến tiếng gọi “Biểu ca”, Lâm Khả Doanh túm tay nắm cửa kéo mãi , là do vị hôn phu đang dùng sức ấn c.h.ặ.t ván cửa, khiến cách nào lay chuyển.
“Đại thiếu gia, về đây, bỏ tay .” Lâm Khả Doanh xoay cáo biệt vị hôn phu, “Nói nữa, bên ngoài hình như là em họ tới, cũng tiện quấy rầy các .”
“Em họ?” Trình Vạn Đình thể xuyên qua tấm kính lớn của văn phòng thấy bóng mờ mờ bên ngoài. Từng tiếng “Biểu ca” vang lên bên tai, cùng với tiếng đập cửa như gõ dây thần kinh của Trình Vạn Đình.
“Ừ. Hắn chắc là tìm việc gấp.” Lâm Khả Doanh ẩn ẩn cảm thấy bầu khí hiện tại chút quái dị, vị hôn phu dường như đang lan tỏa một loại cảm xúc khó phân biệt, nhưng cô nghĩ mãi .
“Không vội.” Trình Vạn Đình chậm rãi cúi , áp sát Lâm Khả Doanh, “Chuyện của chúng quan trọng hơn.”
“Chúng chuyện gì……” Lâm Khả Doanh còn đang nghi hoặc, đột nhiên đàn ông cúi đầu hôn xuống. Theo lực đạo cúi của , thể cô ép cánh cửa, dán c.h.ặ.t lấy .
Phía là nụ hôn hung ác nóng bỏng của vị hôn phu, như đem cô nuốt chửng bụng, tùy ý càn quét giữa môi và lưỡi.
Phía là ván cửa cứng rắn, mỗi khi em họ của vị hôn phu gõ cửa bên ngoài đều gây chấn động, kèm theo từng tiếng “Biểu ca” vang lên.
Lâm Khả Doanh cảm giác hổ và căng thẳng to lớn bao trùm, trúc trắc vị hôn phu dẫn dắt, kích thích giống như dòng điện chạy dọc , khiến mặt đỏ tai hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-huong-giang-dai-my-nhan/chuong-92-nu-hon-sau-canh-cua.html.]
Bị hôn đến mức hô hấp khó khăn, đầu óc choáng váng, Lâm Khả Doanh vô thức đẩy đẩy n.g.ự.c đàn ông, sắp chịu nổi tình cảnh nữa.
Tuy cửa lớn đóng c.h.ặ.t, nhưng cách một bức tường còn lạ, là em họ của vị hôn phu, cô……
“Ưm…… Bên ngoài !” Lâm Khả Doanh thở hổn hển oán trách đàn ông, ngữ khí của tàn nhẫn.
Trình Vạn Đình ánh mắt hung ác chằm chằm bóng ngoài cửa, nhưng lời là dành cho phụ nữ trong lòng n.g.ự.c: “Nói cho , em thích là ai?”
Toàn mềm nhũn, ngay cả khí cũng cướp đoạt, phụ nữ giờ phút nào còn tinh lực phân biệt “” trong miệng vị hôn phu là ai, chỉ lọt nửa câu .
Lâm Khả Doanh phản xạ điều kiện trả lời: “Đương nhiên là .”
Đồng thời, ngoài cửa vang lên một tiếng —— “Biểu ca, mở cửa nào.”
Trần Tùng Hiền .
Đi một cách mấy an tường.
Dương Minh Huy đưa Lâm tiểu thư đến văn phòng Đại thiếu gia xong liền rời , ai ngờ xuống lầu xử lý công việc một lát, thiếu gia Trần Tùng Hiền thế mà cải trang giả dạng lẻn .
Ban đầu lo lắng Trần thiếu gia đột ngột đến Hoàn Vũ sẽ đụng mặt Lâm tiểu thư, Dương Minh Huy cẩn tuân phân phó của Đại thiếu gia, cố ý dặn dò bảo vệ thả . Cố tình Trần thiếu gia là kẻ cam lòng, thế mà dán râu, đội mũ, ngụy trang trộn .
Còn liên tiếp gõ cửa văn phòng Đại thiếu gia, gọi “Biểu ca” ầm ĩ.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Khi Dương Minh Huy lôi kéo tiễn , còn Trần thiếu gia c.h.ế.t hỏi một câu: “Dương ca, biểu ca giấu phụ nữ nào đó hả!”
Bát quái như Trần Tùng Hiền, chuyện như thể kích động!
Chuyện đúng là mặt trời mọc đằng Tây, trời mưa d.a.o găm. Biểu ca thế mà phụ nữ!
“Trần thiếu!” Khóe miệng Dương Minh Huy giật giật, suýt nữa c.ắ.n lưỡi . Nhìn kẻ sống c.h.ế.t mắt, thầm thở dài trong lòng, “Đại thiếu gia gì phụ nữ nào! Ngài cũng mà, Đại thiếu gia một lòng chỉ lo ăn.”
“ hôm nay chạng vạng rõ ràng một phụ nữ văn phòng biểu ca, còn là một cô gái trẻ .” Trần Tùng Hiền cố gắng tìm nguyên nhân cho sự đổi gần đây của biểu ca.
Hắn thể lờ mờ nhận biểu ca dường như điều gì đó bất mãn với , nhưng nghĩ nát óc cũng .
Muốn thỉnh thoảng vì scandal tình ái báo chí lá cải đưa tin, biểu ca đa phần là gỡ bỏ tin tức, lời gõ đầu vài câu, cùng lắm là trừng phạt nhẹ, nhưng thì khác.