Theo tiếng gào thét phẫn nộ của Trần Tùng Hiền, cánh cửa phòng vốn đang đóng c.h.ặ.t đột ngột mở , khiến giật thẳng . Anh lập tức lên dây cót tinh thần, định bụng sẽ dùng lý lẽ đanh thép để khiển trách tên tiểu nhân !
"Đêm hôm khuya khoắt ồn ào cái gì?"
Chưa kịp để Trần Tùng Hiền mở miệng, Trình Vạn Đình ném cho một cái liếc mắt lạnh lùng, khí thế đầy áp bức: "Đi theo thư phòng."
Trần Tùng Hiền vô thức theo biểu ca thư phòng, nhưng bước trong, chợt bừng tỉnh: Tại ngoan ngoãn lời chứ?
"Trình Vạn Đình!" Trần Tùng Hiền bùng nổ cơn giận, suýt chút nữa là nhảy dựng lên, "Anh cho rõ ràng , ..."
" ." Trình Vạn Đình dứt khoát ngắt lời biểu .
Trần Tùng Hiền sững sờ tại chỗ. Anh thầm nghĩ: Ít cũng ngụy biện vài câu chứ.
Dựa cái gì mà thừa nhận một cách đúng lý hợp tình như !
"Trình Vạn Đình, còn là ? Anh đối xử với biểu của như thế ? Đó là con dâu nuôi từ bé của , lẽ kết hôn với cô là !"
Trình Vạn Đình ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy trong thư phòng. Ánh sáng vàng nhạt bao phủ quanh , hắt lên bờ vai rộng đĩnh bạt, khắc họa rõ nét gương mặt góc cạnh của đàn ông.
Đường xương hàm sắc sảo dường như dịu đôi chút ánh đèn ấm áp, nhưng những lời thốt từ đôi môi mỏng lạnh lùng như băng giá. Chỉ khóe môi ửng đỏ nụ hôn mãnh liệt với vết thương nhỏ là vô cùng ch.ói mắt, thu hút sự chú ý.
"Chẳng chính nhờ giải quyết việc hủy hôn ?" Trình Vạn Đình thản nhiên đối mặt với sự chỉ trích của biểu , đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vết thương do vợ c.ắ.n, hành động chậm rãi nhưng kiên định, " kết hôn với Khả Doanh cũng là giúp thành tâm nguyện, gì mà vui chứ."
Trần Tùng Hiền: "..."
Nhìn chằm chằm vết thương khóe môi biểu ca, mà hiểu cho .
Lúc đang đập cửa bên ngoài, đang cái gì bên trong!
Lửa giận công tâm, Trần Tùng Hiền đột ngột lao tới, vung một cú đ.ấ.m về phía biểu ca. Đàn ông thì dùng cách của đàn ông để trút giận.
Anh sẽ nể tình đây là biểu ca mà nương tay .
Cú đ.ấ.m là đáng nhận!
Thế nhưng...
Nắm đ.ấ.m cứng rắn mang theo bộ sức lực đàn ông nhẹ nhàng chặn giữa trung. Trần Tùng Hiền cảm thấy nắm đ.ấ.m của biểu ca khóa c.h.ặ.t, một lực đẩy truyền tới, loạng choạng lùi hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Thật là khinh quá đáng!
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Hắn lấy tư cách gì mà đ.á.n.h trả chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-huong-giang-dai-my-nhan/chuong-292-ten-tra-cho-cau-vo-thi-khong.html.]
Chẳng lẽ nên cảm thấy chột , áy náy, khúm núm để mặc cho mắng nhiếc, đ.á.n.h đập ?
"Còn động thủ với ?" Trình Vạn Đình vẫn thản nhiên như , mặt mày lạnh nhạt.
"Trình Vạn Đình!" Trần Tùng Hiền cảm thấy sỉ nhục ghê gớm, càng thêm nổi trận lôi đình, gân xanh mặt nổi cuồn cuộn, "Anh tin đem chuyện cho dượng ? Ông chắc chắn sẽ..."
"Dượng của ." Trình Vạn Đình nhẹ nhàng đập tan ảo tưởng cuối cùng của biểu , "Trong lòng ông cảm thấy áy náy, đối với con dâu càng bù đắp, phiền nhọc lòng."
Trần Tùng Hiền sững sờ tại chỗ, lòng đầy phẫn uất: "Anh... ... mới là Trần Tùng Hiền, Tùng Hiền ca là , dựa cái gì mà cướp mất tên của ?!"
"Cậu đúng là Trần Tùng Hiền, cái tên trả cho đấy." Trình Vạn Đình phủi phủi bộ âu phục phẳng phiu, "Từ nay về , là Tùng Hiền ca duy nhất. Phóng viên truyền thông đăng tên lên báo lên TV, cũng sẽ ngăn cản nữa."
Trần Tùng Hiền: "..."
Cái chỉ là cái tên đó thôi ?
"Vậy còn Khả Doanh..."
"Khả Doanh?" Trình Vạn Đình lạnh một tiếng, "Cậu hết đến khác nhớ thương chị dâu , nhất định ép tay ?"
"Khả Doanh là con dâu nuôi từ bé của , giả mạo để kết hôn với cô , còn mặt mũi mà !"
"Vậy thế nào?"
Trần Tùng Hiền biểu ca hỏi vặn thì ngẩn , giây lát lập tức đà lấn tới: "Ly hôn! Người nên kết hôn với Khả Doanh là ."
"Ly hôn?" Đôi mắt phượng của Trình Vạn Đình nheo , ánh lên tia lửa về phía biểu . Đôi giày da bóng loáng nện xuống sàn nhà từng bước vững chãi, áp sát đối phương: "Cậu lặp nữa xem."
Trần Tùng Hiền vốn đang đỉnh cao đạo đức, đột nhiên sự biến sắc của biểu ca cho rùng một cái.
Thân hình cao lớn đĩnh bạt như ngọn núi áp sát, đôi mắt thâm thúy chứa đựng bão tố thẳng , khiến tự chủ mà dời tầm mắt chỗ khác.
Trong phút chốc, Trần Tùng Hiền nghi ngờ rằng nếu còn dám thốt hai chữ "ly hôn", biểu ca sẽ phanh thây mất.
Trình Vạn Đình chỉnh cổ áo chút xộc xệch của biểu , vẻ quan tâm : "Tùng Hiền, ai tranh giành cái tên đó với cả. Chỉ là sai lầm chồng chất, ngay từ đầu chính là phạm . Nếu lúc đó cầu xin , tự ý đưa Khả Doanh đến biệt thự của , thì sẽ chẳng chuyện gì xảy cả. Muốn trách thì hãy trách quyết định ban đầu của .
Lúc cầu xin giúp giải quyết vụ con dâu nuôi từ bé, giúp hủy hôn như thế nào, còn nhớ ? Khi đó giúp một ơn lớn, sẽ ngàn ân vạn tạ . Những gì yêu cầu đều , bây giờ thực sự nên báo đáp cho , đừng gây thêm phiền phức cho nữa, hiểu ? A Trung thúc, tiễn khách."
Người đàn ông đầy uy quyền lệnh tiễn khách. A Trung thúc đang chờ ngoài cửa thư phòng liền kéo tay Trần thiếu gia đưa ngoài: "Trần thiếu, muộn thế , mau về nhà thôi."