Bà vẫn đưa cho Giang Nam: "Vậy giúp bỏ két sắt của các con ." Để cùng với hai cái đó.
Giang Nam nhận lấy : "Bảo Triệu Thụy cũng mua cho cái két sắt để trong phòng ."
Bằng tìm đồ vật còn hỏi bọn họ một , cũng tiện.
Mẹ Triệu lắc đầu: "Mẹ bao nhiêu đồ vật cần khóa , đừng phí tiền đó! Nói đến Triệu Thụy..." Mẹ Triệu lịch tường, "Đi mấy ngày , cũng khi nào về."
Giang Nam cũng theo, trả lời: "Sắp ạ."
Mẹ Triệu lắc đầu: "Cái máy móc dùng đỡ tốn sức, nhưng cứ đổi mới, tốn tiền thật."
Lúc , Giang Nam chỉ chuyện.
Bởi vì Triệu Thụy vì đổi mới máy thu ngân mà , mà là một cửa hàng xảy trộm cắp, cửa hàng trưởng liên kết với thu ngân qua máy, nâng giá hàng thu tiền lung tung, một cụ ông tố cáo đến tòa soạn báo. Trác Thủ Thành nhận tin tức, gọi điện thoại thông báo Triệu Thụy bảo về xử lý.
Sau đó Giang Nam giúp Triệu cất vòng tay két sắt, tắm rửa xong liền giúp Triệu nấu cơm. Hai cùng ăn cơm, xem xong phim truyền hình, mỗi về phòng nghỉ ngơi.
Triệu Thụy chuyến hơn ba tháng.
Sự việc cũng khó giải quyết, giao cho cảnh sát điều tra là . Chỉ là tuyển dụng cửa hàng trưởng và nhân viên mới, huấn luyện nghiệp vụ tốn một ít thời gian, một ít khách hàng thu phí lung tung tìm tới cửa, đành ở xử lý sạch sẽ cái đuôi mới trở về.
Những ngày tiếp theo cứ như ngày thường, bình lặng nhàm chán. Vợ chồng hai luôn thể tìm chuyện thú vị, hoặc là đưa Triệu cùng , hoặc là trải qua thế giới hai , vui vẻ vô cùng.
Cho đến năm 96, Triệu khỏe mạnh sống qua kiếp nạn đời , Triệu Thụy hiếm khi kích động đến đỏ hoe mắt.
Sau đó, liền đến phiên Giang Nam khẩn trương, bởi vì bao lâu nữa là đến ngày Triệu Thụy t.a.i n.ạ.n xe cộ.
Giang Nam bảo Triệu Thụy tận lực đừng cửa, bất luận chuyện gì giao cho cô .
Triệu Thụy hưởng thụ sự săn sóc của Giang Nam, cũng theo mệnh lệnh của cô, để cô yên tâm.
Cho đến ngày t.a.i n.ạ.n xe cộ đó, bình an vô sự vượt qua và cùng Giang Nam giường, chuẩn giấc ngủ. Giang Nam căng c.h.ặ.t thần kinh mới thả lỏng , chúc một tiếng "Ngủ ngon", mộng .
Chỉ là giấc mộng quá mức chân thật?
Triệu Thụy mở mắt , thẳng về phía di ảnh của bàn thờ, hồi lâu mới dời ánh mắt về phía căn biệt thự quen thuộc xa hoa trống trải , cùng với Triệu Xuyên Trạch đang đá ngã lăn mặt đất, lóc t.h.ả.m thiết gọi là "Ba"...
Đây là ngày đuổi Triệu Xuyên Trạch khỏi nhà?
Triệu Thụy híp mắt, cũng mặc kệ chân thật giả dối, lập tức xoay về phía điện thoại bên sô pha, cầm lấy ống liền cho Lý Húc, bảo đưa luật sư tới nhà một chuyến, lập di chúc!
Khi Lý Húc tới, chỉ thấy phòng khách bừa bãi, Triệu Thụy ngay ngắn, cùng với Triệu Xuyên Trạch mặt thương.
Khi ngang qua Triệu Xuyên Trạch, Lý Húc tức giận "hừ" một tiếng, mà luật sư phía thì mắt mũi mũi tim, mí mắt cũng nhấc lên một chút, phảng phất đối với việc nhà khách hàng chút nào tò mò.
"Anh Thụy, tự nhiên nghĩ đến lập di chúc?" Lý Húc bất ngờ , đây trù ẻo ?
Mà câu tiếp theo của Triệu Thụy thành công sặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-hai-nguoi-trong-sinh-cung-chon-nghi-huu/chuong-308.html.]
"Sợ sống qua ngày mai."
"Khụ khụ khụ!" Lý Húc ho đến dừng .
Bên luật sư mời xuống cũng thể thấy mà mở to mắt.
"Bắt đầu ."
Lý Húc và luật sư chỉ thúc giục.
Luật sư , từ trong cặp công văn lấy b.út ghi âm và giấy b.út, về phía Triệu Thụy.
Triệu Thụy liền mở miệng, khi giới thiệu bản theo quy trình, : "Di chúc của đơn giản. Một, khi qua đời, bộ cổ phần công ty tên vô điều kiện tặng cho ông Lý Húc..."
"Anh Thụy!" Lý Húc mới xong câu đầu tiên liền nhịn cắt ngang.
Triệu Thụy chỉ giơ tay ngăn : "Đừng ảnh hưởng . Hai, vô điều kiện tặng cho chị họ của Lý Húc —— bà Giang Nam 500 vạn tiền mặt; Ba, trừ bỏ hai hạng mục , các tài sản khác tên , bao gồm bất động sản, châu báu, đồ sưu tập, tiền mặt, tiền tiết kiệm, cổ phiếu, trái phiếu... tất cả đều vô điều kiện hiến tặng cho quốc gia."
Triệu Thụy xong, về phía luật sư: "Nghe rõ ?"
Luật sư thoáng qua máy ghi âm đang chạy, thấy hết thảy bình thường mới : "Rõ ràng."
Triệu Thụy liền : "Vậy phiền toái mau ch.óng soạn thảo di chúc, mặt khác, liệt kê danh sách các giấy tờ và tài liệu chứng minh cần thiết cho , sẽ mau ch.óng chuẩn . Nếu gì bất ngờ xảy , thứ hai tuần chúng công chứng."
Luật sư gật gật đầu, đó bắt đầu cúi đầu liệt kê danh sách cho Triệu Thụy.
Mà Triệu Thụy thì ngẩng đầu về phía Triệu Xuyên Trạch đang xa xa: "Nghe thấy ? Tài sản của tao, mày phần. Những thứ cho mày, tao liền thu hồi, từ hôm nay trở , chúng còn là cha con, cút!"
Triệu Xuyên Trạch chỉ tinh thần hoảng hốt thể tin tưởng Triệu Thụy.
Mà đúng lúc , chuông cửa vang lên.
Dì giúp việc trong bếp vội bước nhanh , về phía Triệu Thụy: "Tiên sinh?" Muốn mở cửa ?
Triệu Thụy gật đầu, dì giúp việc bước nhanh , nhanh thấy tiếng giày cao gót "cộp cộp cộp" liên tiếp.
Sau đó liền thấy tới gần, lo lắng gọi một tiếng "Xuyên Trạch", về phía ba trong phòng khách, từng cái xưng hô "chú".
Người tới đúng là Lục Tiếu Tiếu.
Cô bất động thanh sắc quan sát Triệu Thụy, bỗng nhiên phát hiện Triệu Thụy cũng đang xem xét cô, Lục Tiếu Tiếu sợ tới mức đồng t.ử co rụt .
Cô đưa vòng tay cho Triệu Xuyên Trạch hai năm, tìm Triệu Xuyên Trạch bóng gió, xác thật tặng vòng tay cho bà nội, mà bà nội cũng như đời luyến tiếc đeo, giấu ở trong nhà, nhưng việc gì xảy !
Lục Tiếu Tiếu tuyệt vọng, vốn tưởng rằng ở thế giới nghèo khổ cả đời, ngờ quanh co lòng vòng, cô mở mắt thế nhưng về tới đời ! Khi cô phát hiện ở khách sạn tổ chức tang lễ cho chồng, liền lập tức xem ngày, là ngày đầu tiên cha chồng t.a.i n.ạ.n xe cộ.