Thế là, một tay ôm một đứa trẻ, đối với Giang Nam như thấy, bước nhanh rời .
“Chán thật!”
Giang Nam xoay bóng dáng gia đình đó rời , chợt bên cạnh tiếng , nàng liếc mắt, chỉ thấy Trình Hạo xách l.ồ.ng chim cút, vẻ mặt chán chường.
“Con về nhà ?” Giang Nam ngạc nhiên .
Trình Hạo chỉ cảm thấy cạn lời: “Con vẫn luôn ở đây!” Mẹ nó bỏ qua nó cũng giới hạn chứ, thể “coi như ai”!
Giang Nam chuyên tâm cãi , thật sự chú ý đến nó, vì thế thúc giục: “Vậy mau về .”
Trình Hạo thầm lẩm bẩm một tiếng: “Lòng báo đáp…”
Nó vốn thấy cô nó hùng hổ, tưởng sẽ đ.á.n.h với nó, nên định ở giúp, nếu , nó một chọi ba, chắc là đối thủ, Tiếu Tiếu và Minh Thanh cũng là mấy đứa trẻ mẫu giáo mấy năm xách lên một cái, đẩy là ngã.
Ai ngờ lớn chỉ cãi lời hung ác, căn bản động thủ, nó chuẩn nửa ngày, uổng phí tâm tình!
Giang Nam rõ nó gì, cũng định hỏi, chỉ đẩy nó về phía cổng viện, xoay định , tâm trạng của nàng đều Trình Di Tâm phá hỏng.
Chỉ là Trình Hạo gọi nàng , đổi vẻ mặt hưng phấn hỏi: “Mẹ thật sự định xử lý cô con ?”
Giang Nam cạn lời, đẩy đầu nó về phía khu tập thể cơ quan: “Chuyện lớn, trẻ con đừng hỏi lung tung!” Rồi lập tức rời .
Rời khỏi khu tập thể cơ quan, nàng đến tiệm của Trác Thủ Thành.
Vì hôm nay là cuối tuần, Trác Thủ Thành tự trông cửa hàng, thấy Giang Nam, dậy hỏi: “Triệu Thụy cùng ?”
Nghe nhắc đến Triệu Thụy, tâm trạng Giang Nam lên nhiều, : “Trong nhà bận.”
Trác Thủ Thành , tiếp tục trêu chọc: “Hiếm khi thấy hai hành động riêng lẻ.”
Triệu Thụy sát phạt quyết đoán, sấm rền gió cuốn, duy chỉ với vợ là dính như sam, cũng , hôm nay chỉ thấy Giang Nam, cũng coi như là “kỳ quan”.
Giang Nam buồn : “Chúng hành động riêng lẻ nhiều lắm chứ.” Nàng học, một xa cách là mấy tháng.
Trác Thủ Thành lắc đầu, tranh cãi với nàng về chủ đề , tiện tay đưa một túi hồ sơ cho Giang Nam, : “Phim âm bản để bên trong, nếu hai ảnh kích cỡ khác, thể mang đến tiệm ảnh rửa.”
Giang Nam nhận lấy, lời cảm ơn, lấy ảnh xem.
Ngay từ cái đầu tiên, thấy kinh diễm.
Nàng hiểu về bố cục gì đó, chỉ những tấm ảnh thấy cảm giác: ánh mắt Triệu Thụy cúi đầu nàng, những động tác mật vô tình của hai …
Chụp .
Giang Nam lật xem từng tấm, khóe miệng tự giác lộ nụ , bèn khen Trác Thủ Thành: “Kỹ thuật của thật quá !”
“Đó là đương nhiên!” Trác Thủ Thành chút khiêm tốn, bỏ công phu học hỏi.
Giang Nam cảm nhận sự dụng tâm của , nữa lời cảm ơn, cẩn thận cất ảnh .
Sau đó, nàng nhớ đến cô em út mở cửa hàng, liền hỏi: “Nếu tìm học nhiếp ảnh, cần bao nhiêu tiền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-hai-nguoi-trong-sinh-cung-chon-nghi-huu/chuong-234.html.]
Trác Thủ Thành ngạc nhiên, sờ sờ cằm, suy tư : “Ta thật từng mở dịch vụ , thật sự dễ định giá…”
Giang Nam : “Vậy cứ suy nghĩ .”
Trác Thủ Thành liền hỏi: “Cô học?”
Giang Nam lắc đầu: “Hỏi giúp em gái .”
Nàng xuyên qua mấy năm nay, đại cô đối xử với nàng như con gái ruột, em Lý Húc cũng xem nàng như chị em ruột, nàng kết hôn, cả nhà càng bận rộn trong ngoài, nàng cũng báo đáp họ.
Trác Thủ Thành , sảng khoái : “Vậy chờ cô dẫn đến, xem tư chất, bàn học phí.”
Em gái của Giang Nam chính là em gái của Lý tam nhi, họ quen một thời gian, về tình về lý đều nên giúp đỡ, huống chi đây cũng là một mối ăn, lý do gì để từ chối.
Giang Nam đồng ý, vội lời cảm ơn, hai trò chuyện vài câu, Giang Nam liền trở về nhà.
Chỉ mấy ngày, nàng thành.
Em út là hành động, từ hôn lễ của Giang Nam trở về, chỉ mất mấy ngày khảo sát xong việc chọn mặt bằng, tiền thuê, chi phí trang trí, chỉ đợi xác nhận chi phí đồ trang điểm, quần áo cô dâu chú rể, là thể vay tiền Giang Nam và chị cả, mở cửa hàng bước đầu.
Lại Giang Nam còn giúp cô giải quyết vấn đề nhiếp ảnh khó nhất, hưng phấn đến mức ôm Giang Nam lên xoay hai vòng, hai chị em liền cùng thành xem đồ trang điểm và quần áo.
Hai đến cửa hàng bách hóa , so sánh đồ trang điểm, em út trực tiếp chọn mấy món ưng ý phối thành một bộ, móc tiền mua luôn, Giang Nam thì ghi nhớ những loại đồ trang điểm mà An Thành , định chờ về trường sẽ mua gửi về cho cô.
Sau đó là quần áo, em út vội mua, chỉ xem kiểu dáng, so sánh chất liệu, hai liền khỏi cửa hàng, bắt đầu dạo các tiệm may và các quầy hàng cá thể, cửa hàng quần áo ở An Thành.
Chỉ đến một cửa hàng, gặp quen.
Chỉ thấy Sầm Tĩnh Thu vẻ mặt kiên nhẫn với mấy cô gái trẻ: “Kiểu , chỗ thật sự !”
Mấy cô gái chịu bỏ qua: “ đây là quần áo nhà chị mà.”
Rồi đưa cái mác sớm bung mặt Sầm Tĩnh Thu.
Sầm Tĩnh Thu căn bản xem, hiển nhiên cô lai lịch của bộ quần áo , nhưng nhận, chỉ : “Các cô tìm chủ nhân ban đầu của bộ quần áo hỏi xem, mua từ nhà khác .”
Mấy cô gái thấy bộ dạng của cô , tâm trạng khi mua quần áo cũng còn, còn một cách chắc chắn “vui sướng khi gặp họa”: “Tìm kiểu giống , hoan nghênh các cô đến chọn mua quần áo khác của nhà !”
Mấy xong, đều tức giận, đầu mà .
Sầm Tĩnh Thu ở cửa, một bộ dạng đắc ý hả hê, đảo mắt thấy chị em Giang Nam, sững sờ một lúc : “Mua quần áo ? Vào xem .”
Em út nghĩ đến quan hệ của Giang Nam và Sầm Tĩnh Thu liền thấy hổ, nhỏ giọng với Giang Nam: “Chúng nhà khác .”
Lại Sầm Tĩnh Thu đột nhiên lên tiếng: “Yên tâm, cửa hàng của liên quan đến Trình Di Tâm.”
Lời , rõ ràng là với Giang Nam.
Nàng đột nhiên thấy hiếm lạ, kéo em út cửa hàng: “Đây đều là chuyện từ đời nào , chị còn ngại, em sợ gì, hơn nữa, quần áo nhà cô thật sự thời trang hơn nhà khác.” Dù Sầm Tĩnh Thu cũng tầm vượt thời đại.