dù nữa, hai đứa trẻ mơ màng hồ đồ lên xe, đó đốt pháo tưng bừng trở về, đều mang vẻ mặt hưng phấn.
Người hiểu chuyện thấy hai đứa con trai vui mừng như cuộc tái hôn của cha , đều thấy lạ lùng.
Nghi thức cô dâu cửa xong, chính là yến tiệc.
Triệu Thụy và Giang Nam cùng Triệu mẫu tiếp khách, khi kính rượu xong, liền cùng Lý Húc, Trác Thủ Thành một bàn, bắt đầu ăn cơm.
Triệu Thụy liên tục gắp cho Giang Nam và vài đũa thức ăn, ăn hết cùng với cơm cho lót , hai mới dịu cơn say, cùng mấy bàn chuyện.
Mấy thấy bộ dạng của họ, đều rộ lên.
Sau đó vài chén rượu bụng, bàn bắt đầu tán gẫu, Trác Thủ Thành lúc mới nhắc đến chuyện hai năm Triệu Thụy nổi giận vì Giang Nam, chính là cho ăn với Trình Di Tâm và Sầm Tĩnh Thu.
Giang Nam ngạc nhiên, dùng ánh mắt hỏi Triệu Thụy, cho em?
Triệu Thụy buồn ghé sát nàng: “Nói cho em, để kể công với em ?”
Giang Nam thấy lời xu hướng về phía thể miêu tả, vội vàng dừng .
Chỉ Lữ Chương Hoa tiếp: “Hóa các cô từ chỗ đến ? giá của thể chịu nhiều , hai cô thể c.ắ.n răng chấp nhận.” Hóa là cùng đường!
“Cậu đúng là đồ gian thương, kiếm ít nhỉ?” Trác Thủ Thành châm điếu t.h.u.ố.c .
Lữ Chương Hoa gật gật đầu, đắc ý : “Cũng chỉ kiếm non nửa năm, đó các cô từ các xưởng dệt cần phiếu để đẩy mạnh tiêu thụ, tự lên Ninh Thành nhập vải, nhưng mà, vẫn kiếm một khoản ‘phí vận chuyển’!”
Hai phụ nữ vận chuyển hàng hóa lượng lớn, quan hệ và giúp đỡ, thể mang về nhiều hàng như , kiếm một chút từ đó.
Giang Nam xong : “Anh nhân tiện kiếm một khoản ?”
Lữ Chương Hoa , lắc đầu : “Kiếm tiền thời điểm mấu chốt , sợ là thấy cơm tù ngon lắm!”
Lời , cả bàn đều , bàn trừ Giang Nam, Triệu Thụy, Lý Húc, bất kể phận bề ngoài thế nào, thực đều nghề buôn bán , khi xong, mấy cảm khái : “Lần thật đúng là ứng với câu ngạn ngữ, cây cao thì gió cả!”
Cả nước bắt hơn ba vạn , nặng nhất là án tù thời hạn.
Trác Thủ Thành và Lữ Chương Hoa chống lưng, tin tức linh thông, vả họ tự hiểu lấy, bản ngày lành hôm nay là nhờ quan hệ gia đình và công việc của , vì , lúc đăng ký công thương năm 80 căn bản động đậy, hai năm nay cũng an phận thủ thường.
Những còn thì Triệu Thụy nhắc nhở, hoặc là thành thật nghỉ ngơi một thời gian, hoặc là tìm cách thu nhỏ việc kinh doanh và hợp pháp hóa, đường hoàng tiến hành.
Cảm khái xong, chủ đề , chỉ Lữ Chương Hoa : “ mà, hai vị đó chắc cũng kiếm bao nhiêu, tuy các cô hiểu là sợ, nhưng bán hàng cho các cô thể hiểu sự nghiêm trọng trong đó, giai đoạn hoặc là lượng ít, hoặc là dứt khoát nữa, các cô cũng đừng quá để trong lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-hai-nguoi-trong-sinh-cung-chon-nghi-huu/chuong-230.html.]
Giang Nam lời an ủi rõ ràng , : “Các cô kiếm tiền của , để trong lòng gì?”
Nàng nay luôn tuân thủ nguyên tắc phạm , phạm , chỉ cần Trình Di Tâm đến gây sự với nàng, nàng quản kiếm tiền thế nào, cũng vô duyên vô cớ dồn đường cùng, nếu , ch.ó cùng rứt giậu, tự dưng thêm phiền phức cho .
Nàng nghĩ Triệu Thụy cũng ý tưởng , cho nên chỉ ngăn cản một tay, phá hỏng chiêu trò của hai Trình và Sầm.
Lữ Chương Hoa thấy Giang Nam thái độ rộng rãi, giống lời gượng ép, nâng chén kính nàng một ly, phụ nữ thể Triệu Thụy hết lòng đối đãi, quả nhiên tầm thường.
Giang Nam mỉm , uống theo một ngụm nhỏ.
Sau đó rượu đủ cơm no, Giang Nam và Triệu Thụy dậy tiễn một bộ phận khách khứa từ xa đến, cùng mấy trò chuyện một lát, cũng đưa cửa.
Trước khi , Trác Thủ Thành vỗ vỗ chiếc máy ảnh treo n.g.ự.c, với Triệu Thụy: “Ảnh thì đến tiệm của lấy.”
Hôm nay chỉ là phù rể, mà còn là nhiếp ảnh gia hôn lễ do Triệu Thụy đặc biệt mời đến.
Triệu Thụy : “Được. Hôm nay cảm ơn nhiều.”
Bây giờ máy ảnh kỹ thuật nhiều, Trác Thủ Thành giúp một việc lớn.
Trác Thủ Thành hiển nhiên cho rằng đây là chuyện gì to tát, xua xua tay, cùng Lữ Chương Hoa mấy đạp xe .
Sau đó, Giang Nam và Triệu Thụy tiếp tục bận rộn một ngày, buổi tối yến tiệc kết thúc, tiễn hết tất cả họ hàng, lượt cảm ơn những trong thôn đến giúp đỡ, trả bộ đồ vật mượn, cả nhà mới rảnh rỗi nghỉ ngơi một chút.
Tuy Triệu Thụy sắp xếp thứ thỏa, nhưng tiếp khách cũng là một việc tốn sức, Triệu mẫu dù vô cùng vui mừng vì cuối cùng cũng cưới cô con dâu ưng ý, nhưng cũng mệt đến mức nên lời, dặn dò hai câu bảo Triệu Xuyên Trạch tiếp đãi chu đáo Trình Hạo ở , bảo Trình Hạo đừng khách sáo, tự rửa mặt nghỉ ngơi.
Triệu Thụy tận mắt ngủ, thấy cơ thể gì đáng ngại, mới gọi Triệu Xuyên Trạch và Trình Hạo đang chụm đầu xem truyện tranh rửa mặt, còn việc hai đứa khi nào ngủ thì mặc kệ chúng.
Sau đó bưng một chậu nước về phòng, nhúng khăn, lau mặt cho Giang Nam đang tựa chăn nhắm mắt dưỡng thần, khi lau đến đuôi mắt đỏ hoe của Giang Nam, dừng một chút, nhất thời động đậy.
“Đẹp ?”
Chỉ Giang Nam đột nhiên lên tiếng.
Triệu Thụy khẽ một tiếng, ghé sát nàng : “Đẹp, ngay từ cái đầu tiên mê hoặc.”
Trời mới lúc đến nhà họ Lý đón nàng, dùng ý chí lớn đến mức nào mới khống chế thất thố, ở bên mấy năm nay, cũng Giang Nam trang điểm đậm đến .
Giang Nam nhắm mắt, cong cong khóe miệng: “Vậy trang điểm cho xem.”