Tuy nhiên, khi thấy một bóng từ xa, cảm thấy vận may hôm nay của quả thực tồi.
Giang Nam ăn cơm xong trở về ký túc xá, liền bạn cùng lớp báo cho cô phòng bảo vệ điện thoại của cô. Cô tính toán đến ngày Triệu Thụy gọi điện thoại, lòng tràn đầy vui mừng . Vui vẻ trò chuyện xong, cúp điện thoại cửa liền gặp họ của Dương Linh.
“Đồng chí Giang.” Chỉ thấy nọ giơ tay chào hỏi.
Giang Nam gật đầu: “Tiên sinh Lâm đưa Dương Linh về ?”
Lâm Ứng Khiên đáp “ ”, hỏi Giang Nam: “Có tiện mời đồng chí Giang sang bên chuyện một lát ? chút chuyện liên quan đến Lâm Lâm bàn với đồng chí Giang.”
Giang Nam thoáng qua chỗ chỉ, tính là hẻo lánh, chỉ là đường chính, nhiều qua mà thôi, liền đồng ý.
Hai qua, , chỉ Lâm Ứng Khiên hỏi cô: “Không tạp chí và báo của đồng chí Giang cần đầu tư hoặc tài trợ ?”
Giang Nam , dứt khoát từ chối: “Cảm ơn ý của Lâm, chúng cần.”
Lâm Ứng Khiên lộ biểu tình nghi hoặc: “Theo tìm hiểu mấy ngày nay, tình hình của các cô dường như cũng lắm...”
Thực , trong mắt Lâm Ứng Khiên, tờ báo nhỏ và tạp chí của Giang Nam cùng Âu Dương Lâm Lâm chẳng khác gì trò chơi đồ hàng của trẻ con, quy mô và nội dung đều , cũng chỉ thể lừa gạt học sinh trong trường mà thôi, nếu đặt ở nước ngoài, ngay cả thị trường cũng lên .
Giang Nam mơ hồ cảm nhận sự coi thường của , mặt mang nhưng thái độ lạnh ít: “Tiên sinh Lâm, ngài cảm thấy Dương Linh sẽ thiếu tiền ?”
Lâm Ứng Khiên sửng sốt, Âu Dương Lâm Lâm quả thực thiếu tiền, chẳng qua...
Hắn : “Lâm Lâm tài chính là thật, nhưng là trai cũng góp một phần tâm sức, gia nhập, doanh , kênh phân phối... các phương diện đều sẽ dễ dàng hơn một chút.” Ngoại thương chính là chút đặc quyền.
Giang Nam vẫn lắc đầu, : “Tiên sinh Lâm, nền móng đ.á.n.h , cưỡng ép dựng lên tòa nhà cao tầng, nhẹ nhàng chạm một cái liền sẽ nguy cơ sụp đổ. Chúng khả năng cả đời chỉ một sự nghiệp như , công trình dở dang.”
Danh tiếng và thương hiệu cần kinh doanh, nếu bản vững, cho dù tài chính cưỡng ép xây lên, bọn họ cũng lâu dài.
Huống chi ý định xây cho bọn họ vốn dĩ mục đích thuần khiết, chừng ngày nào đó hài lòng liền sẽ tự tay đẩy ngã, Giang Nam đ.á.n.h cược tương lai.
Lâm Ứng Khiên , rũ mắt , che giấu sự nhạo đối với những lời dõng dạc của Giang Nam.
Giang Nam phát hiện, tiếp tục giao tiếp với kẻ coi thường bọn họ nữa, cáo từ liền chuẩn .
Lâm Ứng Khiên gọi cô : “Đồng chí Giang, phiền cô giúp mang món quà nhỏ cho Lâm Lâm, em với chúng vẫn còn quá khách sáo.”
Giang Nam cũng nhận, chỉ : “Tiên sinh Lâm vẫn là để tự đưa cho Dương Linh .”
Đây thể là đồ Dương Linh từ chối, cô bao biện , tự tiện cô quyết định.
Lâm Ứng Khiên xong cũng hổ, miễn cưỡng, động tác tự nhiên thu hồi túi giấy, mỉm tạm biệt Giang Nam. Chờ xa dần, mới “chậc” một tiếng: “Thật là dầu muối ăn.”
Vốn định dùng tài lực và chiếc đồng hồ nữ tinh xảo dụ dỗ một chút, ngờ mắc lừa. Tuyệt diệu thì tuyệt diệu thật, nhưng gai góc cũng là thật!
Lâm Ứng Khiên thở dài một tiếng, đang do dự nên từ bỏ thì thấy một bóng dáng xinh khác, mỉm , đầu lưỡi đá nhẹ hàm răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-hai-nguoi-trong-sinh-cung-chon-nghi-huu/chuong-163.html.]
Giang Nam ngờ cô từ chối cái túi, mới chuyện với Dương Linh bao lâu thì Nguyễn Như An mang về.
Cô nàng vui sướng đặt mặt Dương Linh, mắt lộ vẻ mong chờ, mặt rõ mấy chữ to: “Mau mở xem !”
Dương Linh và Giang Nam liếc , đau đầu day day thái dương.
Nguyễn Như An quan hệ giữa Dương Linh và Hàn Quýnh mấy ngày nay, ở trong ký túc xá áy náy như con chim nhỏ, ngoan ngoãn rụt đầu, chút nào dám nhảy nhót.
Chờ thấy tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ của Dương Linh đăng lên, xù lông, tức giận mãnh liệt chất vấn Dương Linh và cô ruột cô nhẫn tâm như , rõ ràng là ruột, con trai ruột của họ vân vân.
Dương Linh chỉ hỏi cô một câu: “Mẹ nguyện ý thấy tớ và cô tớ mật với Hàn gia ?”
Nguyễn Như An nghẹn họng, vội ngậm miệng, đó dám phát biểu ý kiến nữa.
Không ngờ mới thành thật mấy ngày, chứng nào tật nấy.
“Đầu óc cô còn rỗng tuếch hơn cả Thẩm Duyệt Chi!” Từ Hinh Hinh nhịn bình luận.
Giang Nam chờ xong, sôi nổi buồn .
Nguyễn Như An ở phòng 305 gần một học kỳ, sớm Thẩm Duyệt Chi là ai, thấy Từ Hinh Hinh cư nhiên lấy cô so sánh với phụ nữ đáng ghê tởm như , hai bắt đầu đấu khẩu.
quên nhắc nhở Dương Linh mở túi giấy xem. Dương Linh căn bản để ý tới, cuốn miệng túi , ném thẳng trong ngăn kéo.
Nguyễn Như An thấy thế, tâm tư đấu khí cũng tắt ngấm, với Dương Linh một câu: “Cậu thật vô vị, cái rương cho xem, túi cũng cho xem!” Liền lên giường tự sinh khí.
Những còn thì .
Giang Nam liếc qua cái rương bên cạnh rương của Dương Linh, Dương Linh quả thực từng mở xem, chỉ là xuất phát từ phép lịch sự mang về, xem cũng định dùng.
Chuyện hôm nay tưởng rằng xong là thôi, ai cũng nghĩ đến còn phần tiếp theo tưởng .
Ngày hôm , Giang Nam và Dương Linh học về, chỉ thấy Tất Nham Phong ở cửa văn phòng chờ các cô.
“Có việc gì ?” Giang Nam mở cửa văn phòng hỏi .
“Tồn kho tạp chí của các cô còn bao nhiêu?” Chỉ Tất Nham Phong thẳng vấn đề.
“Anh bán hết ?” Giang Nam ngạc nhiên, đáp mà hỏi .
Bọn họ mới giao hai trăm bản cho , lúc mới mấy ngày?
Tất Nham Phong lắc đầu: “Chưa, nhưng cũng sắp . các cô tặng tạp chí miễn phí cho một trường cấp hai, cấp ba, thể cho danh sách trường học ?”