Chu Đại Ni sợ c.h.ế.t. nghĩ đến việc xin Đường Thu, trong lòng nàng vô cùng khó chịu: “Chị thể giúp em khuyên nhủ cha ?”
“Không thể. Cách giải quyết chị cho em , còn xem em ở nhà họ Cố thôi.” Hoàng Ấu Miêu tuy rằng bụng nhưng sẽ ngốc nghếch vì Chu Đại Ni mà phật ý cha chồng, rốt cuộc cha chồng rõ xem thái độ của Chu Đại Ni.
Rất nhanh trong sân chỉ còn một Chu Đại Ni hu hu, buổi tối còn chút dọa . Cha Cố và Cố hai lúc cũng ngủ . Mẹ Cố bình tĩnh , lẩm bẩm: “Thằng Hai rốt cuộc để cho vợ nó bao nhiêu tiền thế nhỉ? Cái cửa hàng quần áo mở là mở lên ngay?”
Hai vợ chồng già cũng ngốc, mở cửa hàng thành phố chắc chắn tốn ít tiền.
“Được , nghĩ nhiều thế gì, con cháu tự phúc của con cháu.” Cha Cố nghĩ thoáng hơn: “Thằng Hai kiếm nhiều ít thì cũng là của nó.”
Nga
“Hừ, cái ông già c.h.ế.t tiệt , chỉ tò mò thôi mà.” Mẹ Cố thừa nhận trong lòng chút thoải mái. Đạo lý thì đều hiểu, nhưng tâm lý đôi khi vẫn thấy chua xót a.
...
Đường Thu cũng mặc kệ nhà họ Cố nghĩ thế nào. Cô hai ngày nay chút buồn ngủ, gian rửa mặt xong liền lăn ngủ say sưa. Có lẽ là do mang thai, buổi sáng cũng ai tới quấy rầy cô. Đường Thu ngủ một mạch đến 9 giờ sáng. Chờ cô vươn vai bước khỏi phòng, Cố đang phơi rau khô trong sân, thấy cô liền tươi hớn hở gọi: “Vợ thằng Cả, nấu cho vợ thằng Hai bát mì trứng .”
“Vâng ạ, .” Hoàng Ấu Miêu giặt xong quần áo, tủm tỉm bếp. Anh em Cố Khi Lan và chị em Cố Đại Mỹ đều học. Đường Thu mới rửa mặt xong, Trương Tú Phân liền xách một rổ trứng gà tới.
“Thu, mợ mới tích cóp ít trứng gà, con mỗi ngày ăn nhiều một chút, hai ngày nay cứ ở nhà nghỉ ngơi .”
“Thông gia mợ, bà lòng quá, mau uống ly .” Mẹ Cố hiếm khi hào phóng rót cho Trương Tú Phân một cốc nước đường đỏ. Trương Tú Phân uống một cạn sạch: “ cũng là xót cái Thu, con bé kiều khí lắm, nghén dữ dội, bà thông cảm giúp cho.”
Hóa là tới chống lưng cho Đường Thu. Mẹ Cố cũng giận, tủm tỉm nhận lời: “ , chứ. Nó trong bụng đang mang cháu nhà họ Cố chúng , tuyệt đối để nó chịu ủy khuất . Thông gia mợ ở ăn cơm hãy về.”
“Thôi, ngoài ruộng còn một đống việc.” Trương Tú Phân nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Đường Thu: “Thu, chuyện gì cứ về nhà tìm mợ.”
“Vâng, mợ về cẩn thận ạ.” Đường Thu tiễn Trương Tú Phân đến cửa, bà mới hạ thấp giọng với cô: “Thu, Đường Minh Bảo đ.á.n.h thương ở chân, bố con chừng sẽ tới tìm chị em con đấy, con đừng mềm lòng.”
“Mợ yên tâm, con bao giờ chịu thiệt .” Đường Thu tiễn Trương Tú Phân . Hoàng Ấu Miêu chiên cho cô hai quả trứng ốp la. Đường Thu mới bắt đầu ăn thì Đường Vĩ Nghiệp dẫn theo Vương Thải Quyên và Đường Bình tới.
“Ông bà thông gia, thật ngại quá, trách chúng quá chiều hư nó. Ở nhà đẻ ngủ nướng thì thôi , hiện giờ gả đến nhà họ Cố các ông bà mà vẫn như , giờ mới dậy ăn sáng.” Đường Vĩ Nghiệp vẻ một cha nghiêm khắc dạy bảo con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-45-me-chong-danh-da-bao-ve-con-dau-duong-binh-nghi-ngo-nhan-sinh.html.]
Vương Thải Quyên áy náy : “Trách , dạy dỗ cái Thu.”
“Em gái , vợ thì cũng thể giống như lười ham ăn nữa. Trứng gà như em một ăn hai quả, trẻ con trong nhà lấy gì mà ăn.” Đường Bình giọng điệu xanh thật sự buồn nôn.
Không đợi Đường Thu mở miệng, Cố vẻ mặt thể hiểu nổi chằm chằm gia đình ba : “Đây là chuyện nhà họ Cố chúng . Đường Thu gả đến nhà họ Cố, chính là nhà họ Cố. là chồng còn nó câu nào, ai cho các cái mặt mũi đến đây dạy bảo con dâu ?”
Mẹ Cố tính tình đanh đá, Đường Bình kiếp nếm mùi ít, trăm triệu nghĩ tới bà che chở Đường Thu. Nàng biểu tình khiếp sợ: “Bác gái, chúng cháu là cho Thu thôi mà.”
“Muốn cho nó mà cho nó ăn đồ ngon ?” Mẹ Cố là kinh ngạc: “Cái Thu trong bụng đang mang giống nòi nhà họ Cố chúng , đừng trứng gà, lát nữa còn thịt gà cho nó ăn đây. Muốn thật lòng thương nó, mấy nhà đẻ các hổ mà tay đến thế?”
“Cái gì?” Đường Bình ngây như phỗng, theo bản năng thốt lên: “Sao mày m.a.n.g t.h.a.i ?!”
Rõ ràng kiếp khi nàng và Cố Thời Xuyên kết hôn, căn bản hề động phòng!
“Hừ, cô cái lời gì thế hả? Đường Thu gả cho thằng Hai nhà , m.a.n.g t.h.a.i là chuyện bình thường ?” Mẹ Cố sa sầm mặt, vui chút nào. Đường Bình lời giống như hy vọng Đường Thu m.a.n.g t.h.a.i , thật là đen đủi.
“Không , cháu ý đó.” Đường Bình chằm chằm Đường Thu, cứ cảm thấy đúng. Từ khi hai đổi chồng, nhiều chuyện khác xa so với kiếp . Vậy Cố Thời Xuyên còn sẽ giống như kiếp hy sinh ? Nàng tâm thần bất định c.ắ.n môi, tự trấn an chính : Chờ một chút. Chờ một chút nữa thôi, tin tức Cố Thời Xuyên hy sinh chính là truyền đến trong tháng , đến lúc đó xem Đường Thu còn thể nữa .
“Vậy ý của cô là gì hả?” Đường Thu hài hước nhướng mày, như chằm chằm Đường Bình, đến mức da đầu nàng tê dại.
Vương Thải Quyên vội kéo tay Đường Bình một cái: “Thu, con đừng giận, chị con là mừng cho con thôi, mừng quá hóa rồ mà.”
“Phải, chúng đều mừng cho con.” Đường Vĩ Nghiệp cũng gượng gạo.
---