“Tạm thời con thèm món gì đặc biệt cả.” Đường Thu uống một ngụm nước pha linh tuyền, lúc mới cảm giác đè nén cơn buồn nôn xuống.
Không đợi cô nghĩ nhiều, Lưu Kim Cúc liền dẫn theo mấy bạn : “Tiểu Thu, chị dẫn bạn qua bên xem đồ đây. Đây là cửa hàng bạn mở, cái quần ống loe mặc là mua ở đây đấy. Hàng mới từ Dương Thành về, độc nhất vô nhị ở Võ Thành luôn.”
“Oa, quần áo quá, thích.”
Nga
“Cái váy mới chỉ thấy tivi thôi, thử mới .”
Đường Thu và tiếp tục bận rộn, mãi cho đến tối mịt mới nghỉ ngơi một chút. Không ngờ việc buôn bán như , ngày đầu tiên bán hơn một vạn tiền hàng. Đường Thu vội vàng gọi điện thoại cho Tiết Lệ đặt hàng, đặt thêm ba vạn tiền hàng nữa, sổ tiết kiệm chỉ còn 3000 đồng.
Tiền hàng đọng cũng đến năm sáu vạn. Đường Thu cảm thán, thảo nào ăn trong tay tiền mặt ít, vốn liếng đều ở dòng tiền lưu chuyển cả. Mấy ngày đầu khai trương buôn bán đặc biệt , Lâm Nguyệt Hà cũng dần quen việc. Đến ngày thứ năm thì hàng bắt đầu đứt size, cô tranh thủ chút thời gian bệnh viện kiểm tra.
Lần nữa xác định: Đã mang thai!
Kê đơn ít axit folic và vitamin, Đường Thu tâm trạng phức tạp trở cửa hàng. Mấy họ giúp cô chuyển hàng mới từ bưu điện về, vốn liếng thu hồi hơn năm vạn. Hôm nay Trương Tú Phân cũng tới, bà mong chờ hỏi Đường Thu: “Thu, kết quả thế nào ?”
“Vâng, t.h.a.i ạ.” Đường Thu đưa tờ kết quả kiểm tra cho bà. Trương Tú Phân mặt mày hớn hở, bà chữ nhưng thấy là vui : “Ta sắp bà trẻ , con mau đ.á.n.h điện báo cho Cố Thời Xuyên .”
“Anh còn đang nhiệm vụ mà.” Đường Thu thở dài, chừng đứa nhỏ sẽ trở thành đứa trẻ mồ côi từ trong bụng . Đời cô cũng định kết hôn nữa. Có lẽ đây cũng là đứa con duy nhất của cô, bảo cô bỏ thì đành lòng, thật đúng là tiến thoái lưỡng nan.
“Đây là chuyện vui mà.” Trương Tú Phân dặn dò một đống lớn những điều cần chú ý, Đường Thu đều gật đầu cho qua chuyện.
Liên tiếp mấy ngày, Đường Thu đều thất thần. Sáng nay mới mở cửa, còn vắng, từ xa Đường Thu thấy Đường Bình cùng Chu Kiến đẩy một cái xe nhỏ bán đồ lặt vặt. Xem hai bọn họ thật sự tính toán buôn bán, miễn đừng tới quấy rầy cô là .
Đường Thu nhà dạy Lâm Nguyệt Hà kiểm kê sổ sách. Bên Đường Bình cũng bán quần áo, bất quá là thanh lý hàng tồn kho, mấy cái áo ngắn tay giá rẻ. Thi thoảng cũng ham rẻ ghé mua, nhưng lợi nhuận cao, Chu Kiến liền một bên thu tiền.
lúc , một nữ đồng chí vẻ mặt ghét bỏ buông cái áo ngắn tay xuống: “Em ơi, phía mới mở một tiệm Nghê Thường Các, quần áo bên trong lắm, chúng qua bên thử xem.”
“Được đấy, bạn chị bảo bà chủ họ Đường cũng , còn phối đồ nữa.”
“Haizz, đúng là của rẻ là của ôi.”
Đường Bình giữ khách , nhưng mà hai cũng chẳng thèm đáp lời nàng , trực tiếp bỏ . Đường Bình tức đến trợn trắng mắt: “Tiếc tiền mua thì bảo là tiếc tiền, còn tìm cớ cái gì chứ.”
“Vợ , bà chủ cũng họ Đường đấy.” Chu Kiến thình lình nhắc nhở. Đường Bình hừ một tiếng: “Người họ Đường nhiều lắm, cái gì lạ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-40-xac-nhan-mang-thai-doi-thu-tim-den-cua.html.]
...
Mấy ngày nay Đường Thu buồn nôn, ăn uống ngon miệng. Lâm Nguyệt Hà cũng chuyển đến ở luôn trong tiệm để tiện bề chăm sóc cô. Buổi sáng khách khứa đông lắm, Đường Thu ở lầu hai nghỉ ngơi, lầu một giao cho Lâm Nguyệt Hà.
Đường Thu mới uống xong một bát cháo nấu bằng nước linh tuyền, phía truyền đến tiếng gọi của Lâm Nguyệt Hà: “Thu ơi, em xuống đây một chút.”
“Vâng.” Đường Thu từ lầu hai xuống. Trong tiệm một phụ nữ đang đợi. Người phụ nữ khuôn mặt trẻ con, thấy Đường Thu liền mở miệng : “Cô chính là bà chủ cửa hàng ?”
“Phải, việc gì ?” Đường Thu thấy đối phương mặt mang theo nụ , giống như là tới gây sự. Quả nhiên Chu Diễm Phương mỉm : “Chào cô, tên là Chu Diễm Phương, mở cửa hàng quần áo ở phố Nước Trong. Thấy cửa hàng các cô kiểu dáng quần áo quá nên qua đây học hỏi kinh nghiệm chút.”
Đường Thu: “!!!”
Cô nghĩ tới đối phương thẳng ý đồ đến như . Cô đáp: “Cái gì bán chạy thì bán cái đó thôi.”
“Cô lấy hàng từ chỗ nào ở Dương Thành ?” Chu Diễm Phương tính tình tựa hồ chút đơn thuần, hỏi trắng như , bình thường e là sẽ nổi giận. Nụ mặt Đường Thu cũng thu vài phần: “Xin nhé, đây là bí mật kinh doanh.”
“Được , .” Chu Diễm Phương tiếc nuối : “Kiểu dáng quần áo chỗ cô hơn chỗ nhiều, lấy hàng ở Tinh Thành thôi.”
“Ừ.” Đường Thu chút cạn lời, nhắc nhở cô : “Nếu cô thực sự tò mò, thể tự Dương Thành mà tìm nguồn hàng.”
Nguồn hàng là thứ cô đương nhiên bảo mật. Cho dù đối phương Dương Thành, chắc tìm nguồn giống cô. Huống chi Đường Thu mỗi đặt hàng đều giống , cái gì đang hot cô mới bán cái đó.
Nghe , Chu Diễm Phương yếu ớt : “Thật sự thể cho lấy hàng ở ? Cửa hàng ở phố Nước Trong, cách chỗ cô xa lắm, sẽ cướp khách của cô .”
“Đồng chí , hàng của em gái là độc nhất vô nhị ở Võ Thành, đương nhiên là sẽ cướp khách của chúng .” Lâm Nguyệt Hà chẳng nể nang gì, trực tiếp giúp Đường Thu từ chối: “Mỗi con đường riêng, miễn trả lời.”
Cô còn tưởng đối phương tìm bà chủ là mua nhiều quần áo, ai ngờ là tới hỏi Đường Thu nguồn hàng. Sớm thế cô bảo bà chủ nhà.
---