Trong gian, cô rửa mặt đ.á.n.h răng xong, ăn một quả táo, lấy cuốn sổ nhỏ mang theo bên vẽ vẽ, đó mới bình yên ngủ.
Sáng hôm lúc 7 giờ, Đường Thu tập yoga nửa tiếng, bộ quần áo Hoàng Ấu Miêu may cho.
Áo kiểu Trung Quốc màu hồng phấn, Hoàng Ấu Miêu còn khéo léo phối thêm hai cái nút bọc vải, cô mặc cùng một chiếc váy dài trắng, tóc tết thành b.í.m.
Sau đó cô gõ cửa phòng Đỗ Tam Cường: “Anh Ba, dậy ?”
“Dậy , dậy đây.” Đỗ Tam Cường thu dọn xong, mở cửa phòng thấy Đường Thu tràn ngập thở thiếu nữ, mắt sáng rực lên.
“Em gái lớn lên xinh , mặc gì cũng . Đáng tiếc hôm qua Cố Thời Xuyên thấy dáng vẻ của em.”
“Được , đừng nhảm nữa, xuất phát thôi.”
Đường Thu đưa cho Đỗ Tam Cường mấy cái bao tải chuẩn sẵn, hai rời khỏi nhà khách.
Gần ga tàu hỏa ít hàng bán đồ ăn sáng. Đường Thu tiệm bánh cuốn, Đỗ Tam Cường thấy đập từng quả trứng gà , vội xua tay.
“Thu, đói, mua cái màn thầu bột ngô ăn tạm là .”
Chỗ bột mì tinh, trứng gà thịt, ngại tốn kém.
“Ăn .” Đường Thu nhiều, kéo Đỗ Tam Cường xuống gọi món. “Anh Ba, chúng lụng vất vả kiếm tiền để gì? Ra ngoài là ăn ngon, keo kiệt bủn xỉn thì phát tài .”
“Em đúng, ăn!”
Đỗ Tam Cường c.ắ.n một miếng, mắt sáng lên: “Có thịt trứng, ngon thật đấy. mà Thu , hôm nay mời em ăn!”
“Anh Ba, theo em ngoài thì tính là công tác phí, đừng chuyện tiền nong.”
Dù cũng là giúp việc, Đường Thu keo kiệt. Đỗ Tam Cường kiên quyết thanh toán bữa sáng .
“Mấy cái khác em trả tiền, nhưng vui, hôm nay là trai mời em gái ăn cơm, mời bà chủ.”
Đường Thu lúc mới miễn cưỡng. Hai hỏi thăm dân bản xứ, bắt xe buýt đến phố Càng Tú.
Nhìn dòng qua ăn mặc quần áo đúng mốt, tiếng hít khí của Đỗ Tam Cường ngừng vang lên.
“Trời ơi, thành phố lớn hiện đại quá, đúng là đồ nhà quê mà!”
“Thu, em kìa, gã đàn ông thế mà mặc quần của phụ nữ!”
“……”
“Anh, cái đó gọi là quần ống loe, kiểu cho nam mà.”
Đường Thu chút bất đắc dĩ đỡ trán. Với cái dáng vẻ của Đỗ Tam Cường, tiệm chắc chắn sẽ c.h.ặ.t c.h.é.m.
Cho nên cô dẫn Đỗ Tam Cường dạo khắp nơi, thấy ít ông chủ vác từng bao tải hàng hóa, Đỗ Tam Cường hâm mộ cảm thán.
“Cha bọn họ chắc chắn thể tưởng tượng bên phát triển đến mức .”
Quá náo nhiệt.
Cứ như đang mơ .
“Anh Ba, tiệm đừng chuyện, quan sát kỹ kiểu dáng khác đặt hàng, học cách chuyện nghệ thuật. Muốn buôn bán thì học hỏi nhiều.”
Đường Thu biểu tình nghiêm túc. Đỗ Tam Cường lập tức thẳng , vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
“Thu, em yên tâm, nhất định học tập đàng hoàng, em mất mặt.”
“Đi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-thay-si-quan-tuyet-tu-thu-truong-doan-menh-co-con-roi/chuong-32-pho-cang-tu-lay-hang-nu-chu-xinh-dep-dam-phan-gia-si.html.]
Đường Thu trong lòng kỳ thật nắm chắc. Ở Dương Thành đang thịnh hành quần ống loe và quần thun bó, ở Võ Thành bọn họ ai bán, cô lấy hàng về chính là độc quyền.
Đường Thu quan sát vài cửa hàng, đó mới dẫn Đỗ Tam Cường một tiệm bán sỉ trang phục tên là Lệ Nương.
Vừa lấy một lô quần ống loe xong. Tiết Lệ phong tình vạn chủng, cô mặc áo sơ mi đỏ đệm vai cao, là quần jean ống loe, đầu đeo băng đô đỏ, hoa tai cũng đỏ rực, thời thượng tinh thần.
“Em gái, lấy hàng gì thế?”
Tuy rằng Đỗ Tam Cường chút lúng túng, nhưng cảm xúc của Đường Thu định. Tiết Lệ cũng coi thường bất cứ ai bước cửa hàng của .
“Kiểu dáng hàng của chị tồi.”
“Em gái tinh mắt đấy, chị lấy hàng từ xưởng của cô chị, Cảng Thành cũng tới chỗ chị lấy sỉ đấy.”
Tiết Lệ kiêu ngạo vuốt tóc. Đỗ Tam Cường đỏ bừng cả tai, hổ tránh ánh mắt cô , đầu giả vờ đ.á.n.h giá quần áo.
Tiết Lệ thoải mái che miệng : “Đồng chí ngây thơ quá nhỉ.”
Đỗ Tam Cường: “……”
“Em mở cửa hàng quần áo, chị cho em giá ưu đãi nhất, em sẽ lấy hàng chỗ chị.”
Đường Thu lướt ngón tay qua chất vải của một chiếc áo, nguyên liệu tồi. Trừ bỏ giá cả, cô càng coi trọng chất lượng.
“Em lấy bao nhiêu hàng?”
Tiết Lệ là sảng khoái, cô thẳng: “Trên một vạn tệ thì chị cho em giá thấp nhất, khách sỉ lớn của chị đều giá .”
Cô cầm lấy một chiếc quần ống loe màu đen: “Dưới một ngàn tệ thì 18 đồng một cái, trong vòng 5000 tệ thì 15 đồng, nếu lấy một vạn tệ tiền hàng, chị để cho em 12 đồng một cái.”
Đỗ Tam Cường: “!!!”
Trong lòng nổi lên sóng to gió lớn. Anh còn đang rối rắm bữa sáng mấy hào mấy đồng, mà em gái bàn chuyện ăn cả ngàn cả vạn tệ.
Đây chính là chênh lệch giữa với .
“10 đồng một cái.”
Đường Thu nhếch môi : “Vừa lấy giá 10 đồng một cái, em lấy ở chỗ chị hơn một vạn tiền hàng.”
“10 đồng thì ít quá.”
Tiết Lệ ngờ tai Đường Thu thính như , là khách quen lâu năm mà.
“Không thì em sang bên cạnh xem .”
Đường Thu bộ : “Phố Càng Tú cũng chỉ chị bán sỉ quần áo.”
Nga
“Được , em gái đừng , em lấy một vạn tiền hàng chị để cho em 10 đồng một cái. Chị tên Tiết Lệ, hy vọng chúng hợp tác nhiều hơn.”
Tiết Lệ rốt cuộc bỏ lỡ mối ăn lớn, lãi ít tiêu thụ mạnh, tóm cô vẫn lời, chỉ là kiếm ít một chút.
“Được, em tên Đường Thu. Chỉ cần chất lượng quần áo của chị định, em sẽ thường xuyên hợp tác. Em phối một bộ thử xem nhé.”
Đường Thu chọn một chiếc áo sơ mi kẻ ô vuông phối với quần jean ống loe mặc . Vừa từ phòng thử đồ bước , Tiết Lệ liền ngẩn .
---