Thập Niên 80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu - Chương 6: Trong Nhà Này Cấm Tiệt Thói Gia Trưởng!
Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:34:49
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hi Hi chịu nổi sự ấm ức .
Đùa , cô cũng là công chúa đấy nhé.
Tô Hi Hi cũng chỉ ngẩn một giây, cái thiết lập con dâu mới nhà quê, kế hiền thục sớm quên sạch sành sanh lên chín tầng mây.
“Thằng nhóc ?!”
Tô Hi Hi lạnh lùng đảo mắt, cô cúi xuống, nhặt viên đá đầu sỏ gây tội đất lên.
Dì Triệu sự lạnh lẽo trong mắt Tô Hi Hi dọa cho buông tay, Hàn Thanh Nặc trong chốc lát ngây .
Từng bước từng bước, Tô Hi Hi dần dần ép sát Hàn Thanh Nặc, đứa bé giống như một con chạch nhỏ, định chui qua cánh tay Tô Hi Hi.
“Muốn chạy?” Tô Hi Hi túm lấy đứa bé, nương theo ánh sáng cửa phòng, cô rõ mặt đứa bé, tuấn tú đáng yêu, nhưng trong ánh mắt sự ngây thơ vô tội, vô lo vô nghĩ của trẻ con.
Mặc kệ tương lai mi đại phản diện , cục tức hôm nay nuốt trôi , cô cầm viên đá nhỏ chọc mạnh trán Hàn Thanh Nặc.
“Oa——” Hàn Thanh Nặc hét to theo bản năng, ngờ Tô Hi Hi thu tay ngay khoảnh khắc viên đá chạm trán bé, tặng cho một cái b.úng trán đầy uy lực.
Trên trán Hàn Thanh Nặc lập tức xuất hiện một vết đỏ, y hệt Tô Hi Hi.
Tô Hi Hi ghé sát , thì thầm: “Đau ? Bị đá ném trúng chính là mùi vị đấy.”
Hàn Thanh Nặc nghiến răng, giãy giụa: “Buông !”
Tô Hi Hi thấy sự tàn nhẫn thoáng qua trong mắt Hàn Thanh Nặc, nghĩ đến thủ đoạn của đại phản diện tương lai, bèn buông tay, mặc cho đứa bé chạy lên lầu.
Lên lầu, Hàn Thanh Nặc thấy Hàn Mục Viễn, gọi một tiếng “Bố.” Trong giọng chút kính sợ.
Lạ thật, thằng bé , lúc nãy chẳng hung hăng ? Gặp Hàn Mục Viễn dám nữa.
Tô Hi Hi day trán, với : “Tiểu Nặc đang chơi trò ném đá, haizz, cẩn thận ném trúng con, con .”
Nói thì , cô cố ý hướng dẫn vết sưng đỏ trán .
Hừ, thằng nhóc con, cô tuy kế độc ác, nhưng cũng thể để nắm thóp.
Lỡ nó cáo trạng là cô đ.á.n.h , chẳng lỗ to ?
Tô Hi Hi nghĩ , đến bên cạnh Hàn Thanh Nặc, dịu dàng : “Không , dì trách con.”
Ha ha, thằng nhóc thối, phim cung đấu dì xem ít nhé!
Trong đôi mắt to của Hàn Thanh Nặc tràn đầy nghi hoặc.
Bà dì nãy còn hung hăng như , giờ dịu dàng thế ? Cậu bé trong chốc lát nghi ngờ nhầm.
Dì Triệu cũng lên , nãy bà rõ Tô Hi Hi b.úng trán Hàn Thanh Nặc thế nào, lúc cũng : “Tiểu Nặc giở tính .”
Trần Thục Trân ban nãy lời của con trai ruột bạo kích, giờ đối mặt với Hàn Thanh Nặc thế nào.
Tô Hi Hi mượn gió bẻ măng, “Mẹ, là chúng con đón Tiểu Nặc về sống vài ngày , để thằng bé thích nghi, hãy tính tiếp.”
Mấy câu , năng văn vẻ, Trần Thục Trân rõ ràng trấn áp, cô gái nhà quê , chuyện thế?
Bà cần thời gian để bình , bà Hàn Mục Viễn, Tô Hi Hi, một lời, lên lầu.
Cuối cùng, ngay khoảnh khắc bóng bà biến mất tầng hai, bà dùng giọng dường như già mười tuổi : “Qua nửa tháng nữa thu xếp thời gian báo danh , khoa Ngoại Bệnh viện Nhân dân.”
Dưới lầu động tĩnh lớn thế , bố Hàn cũng can thiệp, gia đình thật sự đủ kỳ quái.
Tô Hi Hi lờ mờ cảm thấy, cuộc sống gia đình từ nhỏ đến lớn của Hàn Mục Viễn cũng chẳng hạnh phúc gì cho cam.
cô lười xen .
Cô vội trả lời: “Vâng ạ, cảm ơn .”
Hàn Mục Viễn vẫn luôn im lặng, lúc đưa tay dắt Hàn Thanh Nặc, nhỏ với Tô Hi Hi: “Đi thôi.”
......
Suốt dọc đường chuyện, về đến nhà là chập tối, Tô Hi Hi xung phong chuẩn bữa tối.
Cô lấy một túi mì sợi, từ trong tủ năm ngăn mò ba quả trứng gà, về phía bếp chung.
Mộng Vân Thường
Nấu mì trọng điểm, trọng điểm là cô cũng cần tiêu hóa một chút.
Được , giờ đại ma vương gặp , mới 6 tuổi chút bóng dáng phản diện, nghịch ngợm vô cùng, cái nồi hắc hóa cũng thể đổ hết lên đầu kế !
Thật đau đầu, cô vốn tưởng đứa trẻ đáng thương chỉ cần cô cưng chiều t.ử tế thì sẽ hắc hóa.
Giờ thì , chỉ cưng chiều xem là đủ, còn dạy dỗ.
Tô Hi Hi ném đại mì nước sôi, đó đập ba quả trứng , thêm chút muối, coi như đại công cáo thành.
Cô đang múc mì bát, vợ Chủ nhiệm Cung hàng xóm là chị Tiền cũng đến bếp rửa rau.
“Ăn tối sớm thế , Tiểu Tô!”
Chị Tiền cũng xuất nông thôn, Tô Hi Hi thế nào cũng thấy thích.
Tô Hi Hi mỉm , bỗng nhiên nghĩ đến thể ngóng chút tình hình.
“Chị Tiền, hôm nay bọn em sang nhà bố đón Tiểu Nặc về, haizz, em cũng chẳng kinh nghiệm giáo d.ụ.c trẻ con gì, hai cô con gái nhà chị đều đặc biệt ngoan ngoãn, truyền thụ cho em chút kinh nghiệm với!”
Chị Tiền lời hưởng thụ, chị ghé sát nhỏ: “Chị thấy , cái việc giáo d.ụ.c con cái là thứ yếu, em chủ yếu vẫn nắm bắt trái tim Tiểu Hàn, hai đứa mau ch.óng sinh một đứa con, còn hơn bất cứ thứ gì.”
Mặt Tô Hi Hi đỏ, cũng đội giục đẻ thế !
“Sao, thế?”
“Sao thế? Chẳng lẽ em , cái cô, cái cô vợ cũ của Tiểu Hàn, giờ sắp điều chuyển từ Hỗ Thị về , là sắp về Bệnh viện Nhân dân đấy.”
“Em thật sự .”
“Ái chà, cái cô Thẩm Mỹ Kỳ đó, lúc đó định gả cho lãnh đạo ở Hỗ Thị, thế nào hôn sự hỏng bét, giờ chừng ăn cỏ cũ đấy!”
Tô Hi Hi cạn lời, sáng nay bát quái chấn động, chiều nay nữ chính bát quái sắp về ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-ga-cho-chong-cu-cua-nu-phu-quan-tau-gay-bao-ca-dai-vien-quan-khu/chuong-6-trong-nha-nay-cam-tiet-thoi-gia-truong.html.]
Hóa là nữ phụ độc ác cản trở gia đình yêu thương ?!
“Hồi đó tại họ ly hôn?” Tô Hi Hi hạ thấp giọng.
“Cái hàng xóm láng giềng bọn chị thật sự rõ, Thẩm Mỹ Kỳ bình thường cũng với chị, chỉ cô đến bệnh viện ở Hỗ Thị y tá trưởng. Theo chị thấy, Thẩm Mỹ Kỳ đây là hối hận , nếu tại điều chuyển về? Nếu lo lắng cho con trai, đùa , cô đây căn bản quan tâm con cái, đều là Tiểu Hàn chăm đấy!”
“Ồ?”
Tô Hi Hi mặc kệ mì sắp nát bét, nhịn hóng hớt: “Tiểu Nặc với ?”
Chị Tiền chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Chị bảo cô em, em đừng lo chuyện con cái khác! Cái chuyện kế , thể kiếm cái gì ? Em cứ cho chút cơm ăn, nuôi đứa bé lớn là , phụ nữ chúng , lo cho bản . Đã gả cho Tiểu Hàn, em nghĩ cách trói c.h.ặ.t trái tim chồng em!”
Chị Tiền ơi, chị thật sự hiểu ! Hàn Mục Viễn sáng nay đều thừa nhận cắm sừng em , trái tim đàn ông , rốt cuộc lấy gì chứ?!
Cái em cần bây giờ là trái tim của đứa con riêng cơ!
Cô , “Cảm ơn chị Tiền, việc còn thỉnh giáo chị!”
Bưng mì về phòng, Tô Hi Hi thấy Hàn Mục Viễn ở phòng khách báo, Hàn Thanh Nặc nghiêm chỉnh một bên dáng học theo báo.
Mới lớp một, nhận mấy mặt chữ chứ...
Tô Hi Hi ngẫm , Hàn Thanh Nặc thích nhất kính trọng nhất, vẫn là bố bé, Hàn Mục Viễn.
Cô đặt ba bát mì mặt, bưng một bát cho Hàn Thanh Nặc.
Ánh mắt Hàn Thanh Nặc cô thiện, nhưng mặt Hàn Mục Viễn, đứa bé cái gì cũng dám , nhận lấy mì, thậm chí còn lễ phép một tiếng “Cảm ơn”.
Hàn Mục Viễn đầu vẫn ngẩng lên khỏi tờ báo, giờ mì đặt mặt , cuối cùng cũng ngẩng đầu, ánh mắt Tô Hi Hi chút lảng tránh.
“Tranh thủ ăn lúc còn nóng!”
Tô Hi Hi căn bản quan tâm Hàn Mục Viễn, chỉ Hàn Thanh Nặc, sáng nay kìm lửa giận, chỉnh đốn đứa trẻ hư, giờ mau ch.óng bù đắp.
Hàn Thanh Nặc dù cũng là trẻ con, giờ bụng cũng thực sự đói , cầm đũa định ăn mì.
Hàn Mục Viễn bỗng nhiên lên tiếng: “Lại cầm sai đũa .”
Anh giận mà uy, đôi mắt thú nhỏ của Hàn Thanh Nặc lóe lên một cái, nhỏ: “Xin .”
Hàn Mục Viễn cầm đũa mẫu: “Đũa cầm thế . Đũa mà cũng cầm xong thì——”
Tô Hi Hi lập tức ngắt lời: “Anh đừng ở đây mà tỏa cái mùi gia trưởng nữa! Tay trẻ con nhỏ, cầm đũa vốn dĩ khó hơn lớn, chuẩn thì ? Sau lớn lên tự nhiên sẽ , thế, con cũng chẳng ăn ngon !”
Cả lớn cả nhỏ đều đồng t.ử chấn động.
Hàn Thanh Nặc sớm từ vài lời của lớn, bố tìm cho một mới, mà mới thường sẽ thích , hàng xóm của ông bà nội đều bàn tán , sẽ là đứa trẻ ai cần.
Dáng vẻ sáng nay của Tô Hi Hi ngược phù hợp với dự đoán của .
bây giờ?
Hàn Mục Viễn dường như càng kinh ngạc hơn.
“Gia, gia trưởng?”
“Chính là cái kiểu lúc nào cũng giáo huấn khác , còn trẻ, mau ch.óng dừng tay, còn kịp đấy! Trong cái nhà cấm tiệt thói gia trưởng, thích dạy đời!”
“ chỉ hy vọng——” Hàn Mục Viễn thật sự cạn lời .
Tô Hi Hi bình tĩnh ngắt lời: “Anh chuyện khoa học chút , tay Tiểu Nặc xem, còn bằng một nửa tay , đũa là đũa tre lớn dùng, tay con căn bản kẹp . Các bậc phụ các , chỉ ở góc độ của vấn đề, đương nhiên tại trẻ con phạm , tại đạt tiêu chuẩn của các .”
Kinh nghiệm nuôi dạy con mạng, Tô Hi Hi lướt Tiểu Hồng Thư vô tình thấy nhiều, đến lúc thể hiện !
Hàn Mục Viễn bàn tay nhỏ của Hàn Thanh Nặc, trầm mặc hồi lâu, gật đầu. “Cô đúng. ... xin cô và Tiểu Nặc.”
“Được , ăn mì .” Tô Hi Hi đắc ý dâng trào.
Chẳng là nuôi dạy con !
Tô Hi Hi cũng bắt đầu ăn mì, tuy trù nghệ gần như bằng , nhưng nấu một bát mì, cũng đến nỗi sai sót quá nhiều.
Khó ăn là khó ăn thật, nhưng cũng ăn . Hàn Thanh Nặc nãy một tràng của Tô Hi Hi cho nổ não, lúc cúi đầu, chỉ lùa miệng.
Hàn Mục Viễn ăn một bát mì đến đáy, một quả trứng cũng thấy, trong bát Tô Hi Hi một quả trứng chần, còn trong bát Hàn Thanh Nặc, mà hai quả.
Hàn Mục Viễn im lặng, thật sự im lặng .
......
Buổi tối, Hàn Mục Viễn giúp Hàn Thanh Nặc rửa mặt xong xuôi, sắp xếp cho đứa bé ngủ giường nhỏ ở phòng khách, đó về phòng ngủ.
Tô Hi Hi đang báo.
Hàn Mục Viễn giường hành quân của , mãi chợp mắt, thấy Tô Hi Hi xong cả tờ báo, bỗng nhiên : “ nhớ thầy Lý cô nghiệp trường Y tế ở thị trấn?”
“Thầy Lý Học viện Nông nghiệp?” Tô Hi Hi nghĩ ngợi, kệ , chỉ : “.”
“ nghĩ , con cứ ngủ phòng khách mãi là cách, chúng cần sửa sang phòng ốc một chút, ngăn phòng khách thành một phòng.”
Tô Hi Hi xuống giường, đến bên cạnh Hàn Mục Viễn.
Suy nghĩ của cô đơn giản, tuy cô hiểu nuôi dạy con, nhưng lên mạng ít.
Trên mạng nhiều đăng bài, ước mơ hồi nhỏ chính là một căn phòng của riêng .
Đặc biệt là con gái, nhiều cô gái thậm chí trưởng thành , cũng một căn phòng riêng, điều ở thời đại , nghi ngờ gì là một sự xa xỉ.
Mà nhà , phòng khách, sửa một chút, là thể giải quyết một nỗi tiếc nuối tuổi thơ thể của Hàn Thanh Nặc.
Tô Hi Hi tuy lớn lên trong hũ mật, nhưng khi bố phất lên, cũng chỉ là một trai nghèo bình thường, trai , lúc cô đời, cả nhà chen chúc trong một cái chuồng chim bé tí tẹo để sống.
Còn cô, để Hàn Thanh Nặc tuổi thơ hạnh phúc nhất.
Hàn Mục Viễn chỉ thấy Tô Hi Hi gần, xổm xuống, đôi mắt long lanh: “Tuyệt đối thể để khổ trẻ con!”
Anh chỉ thấy tim đập thình thịch, là vì .