Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 9: Đánh Nhau Một Trận
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:40:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôn Thạch Gia hai ngày nay xảy một chuyện lớn!
Con dâu và cháu trai nhà họ Thạch đều thấy nữa, loáng thoáng con trai lính nhà họ Thạch đem con trai mới sáu tháng tuổi của cho , chịu tìm.
Lần tìm , tìm đến tận bây giờ cũng thấy về.
Người nhà họ Lâm ở Lâm Gia Câu tin từ , cả nhà trực tiếp đến nhà họ Thạch, qua mấy phút, hai nhà liền đ.á.n.h .
Con trai út nhà họ Lâm nhảy lên đ.ấ.m một cú mặt Thạch Đông Thanh.
Cú đ.á.n.h thì xong , vợ Thạch Lão Thực là Vương Thúy Hoa kéo con trai út nhà họ Lâm c.h.ử.i ầm lên.
Một thằng nhóc choai choai nhà họ Lâm đối thủ của mụ đàn bà đanh đá, nước bọt phun cho đỡ nổi.
Người chắc chắn chịu, thế là, hai bà thông gia nhà họ Lâm và nhà họ Thạch yêu thương thắm thiết giờ cô một câu một câu c.h.ử.i , đó càng là trực tiếp động tay động chân.
Hai nhà kéo cũng , về càng là biến thành hai nhà hỗn chiến, chỗ một đ.ấ.m chỗ một cước, cũng ai đ.á.n.h ai.
Trận đ.á.n.h của hai nhà, gần như gọi cả thôn đến xem.
Mọi đều nhà họ Thạch và nhà họ Lâm hai nhà thông gia nữa , đ.á.n.h thành thế còn qua thế nào.
Đến lúc đó khó xử vẫn là hai vợ chồng Bán Hạ và Đông Thanh.
Có nhà họ Lâm nên ầm ĩ như , nhà họ Thạch việc phúc hậu.
Dù gì cũng .
...
Ga tàu hỏa An huyện.
Tàu hỏa xuất phát từ Thương Đài thị cuối cùng cũng đến nơi, Bán Hạ bế con xuống xe, đến huyện thành, trái tim treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng rơi xuống chỗ cũ một cách vững vàng.
Toa giường đúng là khác biệt, chuyến về, đều thấy ai mất tiền.
Ngồi cũng thoải mái hơn xe chở hàng gấp trăm .
Bên ngoài nhà ga xe ba gác chở , mặt trời quá to, Bán Hạ bế con bộ đến bến xe ô tô trong huyện bắt xe, tiêu ba hào để bác tài xe ba gác chở thẳng họ qua đó.
Tiểu Thạch Đầu ôm cổ , đôi mắt tò mò dáo dác xung quanh, đột nhiên, thằng bé như thấy thứ gì quen thuộc, chỉ chỗ đó "a, a, oa" kêu lên.
Bán Hạ thể suy nghĩ của con, bế con lắc lắc, miệng phụ họa ừ hữ hai tiếng, lên chiếc xe ba gác đỗ bên ngoài nhà ga.
Người đàn ông trung niên đạp xe hô một tiếng, chân đạp mạnh, xe ba gác lắc lư rời khỏi nhà ga.
Tiểu Thạch Đầu ngây thơ đầu , tay nhỏ vẫn chỉ bên ngoài: "Oa..."
Bán Hạ hôn một cái lên má con, "Muốn cho xem cái gì thế?"
Bán Hạ theo hướng ngón tay nhỏ chỉ, ngoài một đường thì chẳng gì cả.
Tiểu Thạch Đầu cũng đầu theo , xe ba gác chậm rãi đạp xa, chỗ thấy nữa, Tiểu Thạch Đầu trừng đôi mắt to tròn vo, dường như đang tò mò thấy nữa ?
Thấy con như Bán Hạ yêu chịu , hôn hai cái lên má con, cẩn thận ôm con lòng vỗ nhẹ.
Lúc Bán Hạ đến bến xe ô tô, xe về trấn khéo xuất bến, cô bế con vội vàng gọi với theo lên xe.
Nhìn chiếc xe ô tô càng ngày càng gần nhà, trong lòng Bán Hạ bắt đầu phiền muộn, cô thể đối mặt với vấn đề thể trốn tránh.
Còn Thạch Đông Thanh thấy hai con cô sẽ thế nào, ước chừng thế nào cũng ngờ thể đưa con về nhỉ?
Xuống xe ở trấn, Bán Hạ về thôn Thạch Gia, bế con trai về thẳng nhà đẻ Lâm Gia Câu.
Lâm Gia Câu cách trấn chỉ mười phút đường, cùng một hướng với thôn Thạch Gia, nhưng cùng một con đường, ở giữa cách một ngọn núi lớn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-9-danh-nhau-mot-tran.html.]
Lúc Bán Hạ về đến nhà, cửa lớn trong nhà đóng c.h.ặ.t, cô đang nghi hoặc đều cả , Hoa Thẩm nhà chi bên ở cách vách thò đầu .
"Bán Hạ?" Hoa Thẩm thấy cô kinh ngạc, trực tiếp trèo qua từ tường rào cao lắm.
"Cái con bé , mấy ngày nay cháu thế? Cháu bố cháu lo c.h.ế.t !" Hoa Thẩm kéo cô vỗ nhẹ hai cái.
Bố chuyện của cô ?
Bán Hạ vội vàng hỏi: "Hoa Thẩm, bố cháu ạ?"
Hoa Thẩm vỗ đùi: "Đi tìm cháu chứ , cháu , hôm cô cháu từ huyện thành về cháu thấy nữa, bố cháu dẫn theo em trai cháu và cô cháu đến thôn Thạch Gia hỏi, ai ngờ Thạch Đông Thanh cháu tìm con , bố cháu thấy , đứa bé đang yên đang lành, tìm con cái gì?
Nhà họ Thạch thấy giấu nữa mới , chuyện Thạch Đông Thanh đem con cho , bố cháu suýt chút nữa thì lo c.h.ế.t! Còn đ.á.n.h một trận với nhà họ Thạch đấy!"
Hoa Thẩm đến đây dừng sờ sờ má Tiểu Thạch Đầu, "Ây da! Tiểu Thạch Đầu đáng thương của bà, may mà cháu tìm cháu về ."
Tiểu Thạch Đầu cái gì cũng , sờ má, thằng bé toét cái miệng nhỏ hổ cứ rúc lòng Bán Hạ.
Bán Hạ nhíu mày, hối hận một tiếng với nhà, nhưng lúc đó bản cô còn rõ , với họ, họ cũng sẽ tin, cô gấp, cũng là do cô suy nghĩ chu .
Cô cũng ngờ bố nhanh chuyện như .
Bán Hạ giọng điệu lo lắng: "Hoa Thẩm, bố cháu thế nào ? Có thương ?"
Hoa Thẩm : "Cũng may, đều chừng mực, dám tay độc, cháu chồng cháu giật đứt mấy sợi tóc, cháu , bà cào rách cả mặt chồng cháu."
Tâm trạng Bán Hạ phức tạp, "Họ tìm cháu ?"
"Huyện thành! Nói là đến nhà ga canh chừng, nhưng mà, cháu ngược đến nhà họ Thạch, ước chừng bây giờ vẫn còn ở đó đấy, là bắt Thạch Đông Thanh địa chỉ gia đình tặng đứa bé."
Bán Hạ nghiến răng: "Anh chứ gì."
Hoa Thẩm bĩu môi: "Chứ còn gì nữa! Nếu bố cháu trực tiếp theo địa chỉ tìm đến . Cái thằng Thạch Đông Thanh còn lừa nó cũng , ai tin? Bán Hạ, cháu ? Còn theo nữa."
Bán Hạ bây giờ tâm trạng cái , hơn nữa chuyện cũng rõ, liền tùy tiện một lý do: "Anh thư từ qua với , cháu thấy địa chỉ thư."
Hoa Thẩm cũng chỉ đại khái, tình hình cụ thể cũng đặc biệt hiểu rõ, cô như liền : "Biết ngay là nhà họ Thạch đang lừa mà! May mà nhà trả đứa bé."
Bán Hạ gật đầu, cũng may mắn đội trưởng Khương lý lẽ, nếu cô một một ở nơi lạ nước lạ cái, bế con về thật sự đơn giản như , ít nhất nhanh như thế .
Hoa Thẩm nghĩ nghĩ : "Bán Hạ, cháu vững vàng lên, thể dễ dàng tha thứ cho họ như , nếu lúc cháu chịu thiệt."
Bán Hạ gật đầu, "Cháu , Hoa Thẩm, cháu tìm cháu đây."
Bố và em trai cô huyện thành, cô bây giờ nghi ngờ lúc Tiểu Thạch Đầu ở ga tàu hỏa, thấy họ .
Hoa Thẩm : "Đi , , đừng để cháu lo lắng, đứa bé là để nhà thím, thím trông giúp cháu?"
Bán Hạ nghĩ nghĩ : "Được ạ."
Cô bây giờ để Thạch Đông Thanh gặp con.
Hoa Thẩm đưa tay định bế đứa bé, Tiểu Thạch Đầu thấy định đưa lòng khác, mắt đầu tiên là trừng tròn vo, giây tiếp theo, "Oa" một tiếng lớn, hai bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy áo buông.
Hoa Thẩm dỗ dành thằng bé: "Ngoan ngoan, là bà Hoa đây mà, , , cháu chẳng gặp bà Hoa ."
Tiểu Thạch Đầu hiểu bà gì, thằng bé chỉ rời xa .
Trên khuôn mặt treo giọt nước mắt đầy vẻ kinh hoàng, chỉ trong chốc lát, đến đỏ bừng cả mặt.
Bán Hạ đau lòng c.h.ế.t, đây đều là do Thạch Đông Thanh hại, thằng bé như !
Tiểu Thạch Đầu của cô rõ ràng một chút cũng sợ lạ, ai bế thằng bé cũng toe toét, còn nhiệt tình vươn tay nhỏ nhào lòng .