Sáng hôm , ông Lý ở trấn mang lời nhắn đến cho Bán Hạ điện thoại của cô, Bán Hạ liền mang theo Tiểu Bình An, cưỡi xe đạp trấn.
Trên đường , đôi mắt to của Tiểu Bình An cứ ngó khắp nơi, chỗ nào cũng đầy tò mò.
Thỉnh thoảng còn duỗi bàn tay nhỏ chỉ một chỗ, miệng nhỏ ‘ô ô, ô ô’ thứ tiếng Hỏa mà Bán Hạ hiểu.
Nếu Bán Hạ đáp , bé sẽ cái đầu nhỏ , nhất định đợi Bán Hạ đáp một tiếng mới chịu .
Điện thoại là của các nhà nhập hàng khác trong huyện gọi đến, là về chuyện lấy hàng, Bán Hạ chuyện trong điện thoại hẹn thời gian lấy hàng cúp máy.
“Chú Lý, phiền chú , chúng cháu đây.” Bán Hạ ôm Tiểu Bình An chào tạm biệt ông Lý.
Ông Lý gật đầu: “Được, nếu điện thoại, chú sẽ báo cho cháu.”
Bán Hạ định , thì ông , “ , chuyện mở rộng trấn mà chú với cháu , sắp bắt đầu bán đất thổ cư , cháu ?”
Chuyện Bán Hạ thật sự , “Không đợi một năm rưỡi nữa ?”
Lần nhận tin hỏi, nhân viên văn phòng của ủy ban xã trấn đều nhanh như .
Mới qua bao lâu chứ?
Chưa đến ba tháng.
Ông Lý : “Cụ thể thế nào thì chú rõ, chú cũng thấy đồng chí phụ trách mảng đang tuyển công nhân sửa đường phố mới, nên mới nhiều chuyện hỏi một câu mới . Nếu cháu ý, thì mau hỏi , cũng chiếm vị trí .”
Bán Hạ gật đầu: “Vâng, cháu hỏi ngay đây.” Cô đặt Tiểu Bình An chiếc ghế nhỏ xe đạp, đẩy xe khỏi cổng trạm lương thực.
Vẫn là nhân viên văn phòng gặp, Bán Hạ hỏi chuyện , liền nhướng mày: “Tin tức của cô cũng nhanh nhạy thật, cũng nhanh đấy, vốn dĩ định ngày mai mới dán thông báo.”
Bán Hạ : “Vậy hôm nay thể đặt ?”
Nhân viên văn phòng chậm rãi gật đầu, dậy : “Được, lấy bản đồ quy hoạch cho cô.”
Lúc nhân viên văn phòng cho rằng Bán Hạ mua nổi, trấn chỉ bấy nhiêu, nào là hoa hiên, nào là quần áo, Lâm lão bản nổi như cồn, tiền chắc chắn cũng kiếm ít, là một cán bộ việc ở ủy ban xã trấn, chút chuyện vẫn .
Bản đồ quy hoạch mà nhân viên văn phòng mang đến đơn giản, ở giữa là một con phố, hai bên là những lô đất thổ cư hình chữ nhật dài, diện tích mỗi lô đều như , chỉ tám mươi mét vuông, mỗi lô đều đ.á.n.h , Bán Hạ xem qua, hai bên cộng tổng cộng sáu mươi hộ.
Nói thật, đất thổ cư nhỏ, cô vốn nghĩ ít nhất cũng một trăm mét vuông, dù nhà nào ở phố cũ cũng diện tích chiếm đất rộng hơn thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-88-dat-tho-cu.html.]
Chưa kể trong thôn nhà nào cũng sân, nhà tuy , nhưng diện tích chiếm đất của nhà hề nhỏ.
“Những chỗ đ.á.n.h dấu là ?” Bán Hạ chỉ mấy lô đất thổ cư gần phố cũ nhất hỏi, đó đ.á.n.h dấu bằng mực đỏ.
Nhân viên văn phòng ngước mắt liếc một cái: “Chỗ đó cô đừng xem nữa, bán .”
Thông báo còn dán, bán mấy lô đất thổ cư, còn là những lô gần phố cũ, vị trí nhất, đợi phố mới xây xong, đây coi là vị trí trung tâm.
Xem quan hệ của những đều khá cứng.
Bán Hạ cẩn thận xem bản đồ quy hoạch, cuối cùng chọn hai lô đất thổ cư liền kề sáu và bảy.
Số hiệu của nó là xếp một trái một , mà là bên trái từ một đến ba mươi, bên từ ba mươi mốt đến sáu mươi.
Bán Hạ chọn bên trái.
Nhân viên văn phòng liếc lô đất thổ cư cô chọn nhướng mày: “Hai lô?”
Sau đó lắc đầu : “Không , cấp quy định , hiện tại một hộ chỉ mua một lô đất thổ cư, cô đừng thấy diện tích nhỏ mà mua hai hộ để xây lớn hơn, chắc chắn là , chiếm nhiều.”
Bán Hạ đổi tay ôm Tiểu Bình An, : “ là hai hộ, ba cũng mua.”
Nhân viên văn phòng lúc mới gì, lấy một tờ đơn : “Một lô đất thổ cư tám trăm đồng, hai lô là một nghìn sáu, mang sổ hộ khẩu đến thủ tục.”
Bán Hạ gật đầu: “Được, chiều mang sổ hộ khẩu đến, bây giờ nhiều tiền như , chiều mang đến cùng ?”
Nhân viên văn phòng dừng b.út, ngẩng đầu : “Được, đặt cọc , kẻo hai lô đất thổ cư khác chọn mất.”
Bán Hạ liền đưa ba trăm đồng mang theo qua.
Nhân viên văn phòng cũng xong biên lai đặt cọc đặt bàn đẩy cho Bán Hạ.
Bán Hạ cầm lên xem, “Cảm ơn nhé! Phiền .”
Nhân viên văn phòng thờ ơ gật đầu, bưng chén lên uống một ngụm.
Bưng tiễn khách Bán Hạ vẫn hiểu, cảm ơn nữa ôm Tiểu Bình An ngoài.