Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 77: Không Hợp

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:43:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quý hành khách, tàu sắp đến ga **, xin mời hành khách xuống tàu, mang theo hành lý xách tay chuẩn xuống xe...”

 

Loa tàu lặp lặp thông báo thông tin tàu đến ga.

 

Tiêu Thanh Vân cầm hành lý dậy, xuống xe ở đây, chuyển sang tuyến khác để về đơn vị, đoạn đường tiếp theo sẽ cùng Bán Hạ và .

 

“Anh Tiêu, xuống xe bây giờ .” Ngô Lương Vân hỏi một câu thừa.

 

Tiêu Thanh Vân hề tỏ mất kiên nhẫn, mà gật đầu, “, xuống xe .”

 

Bán Hạ mỉm : “Thượng lộ bình an, chú ý an .”

 

“Em cũng , an hết, đừng để xảy nguy hiểm như nữa.” Tiêu Thanh Vân yên tâm dặn dò, đưa cô về nhà, nhưng bất do kỷ, đến ngày về đơn vị báo cáo.

 

Anh bao giờ lúc nào như bây giờ, khao khát tự do.

 

Bán Hạ: “Yên tâm , một rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng, em dám mạo hiểm nữa .”

 

Ngô Lương Vân cũng vỗ n.g.ự.c đảm bảo bên cạnh, sẽ chớp mắt mà trông chừng cô.

 

Tàu dừng hẳn, cửa xe mở, hành khách xuống xe bắt đầu lượt xuống, chẳng mấy chốc vơi một nửa.

 

nỡ, cũng rời .

 

“Bảo trọng!”

 

Bán Hạ dậy tiễn đến cửa toa tàu: “Bảo trọng.”

 

Nhìn cô một cách chăm chú, Tiêu Thanh Vân xuống xe.

 

Ngay khi Bán Hạ định toa tàu, Tiêu Thanh Vân hai bước .

 

“Bán Hạ.” Anh gọi.

 

“Ừm?” Bán Hạ dừng bước đáp .

 

“Em còn nhớ những lời ?” Anh hỏi.

 

Bán Hạ nghi hoặc: “Lời gì?”

 

Anh , như buông bỏ: “Không , nhớ là . Tạm biệt!”

 

Nói xong, vẫy tay, bước nhanh.

 

Bán Hạ bám cửa xe bóng lưng đến ngẩn .

 

Cho đến khi nhân viên tàu nhắc nhở, cô mới toa tàu của .

 

“Anh Tiêu xuống xe ?” Ngô Lương Vân hỏi một câu thừa.

 

Bán Hạ gật đầu, trong đầu vẫn luôn nghĩ rốt cuộc là lời gì.

 

Chẳng lẽ là lúc nhỏ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-77-khong-hop.html.]

 

Vậy thì cô nhớ !

 

Ngô Lương Vân: “Bán Hạ, em, em đối với Tiêu nhiệt tình mấy? Người đối với em tận tâm như , bao! Sao em nắm bắt.”

 

Trong mắt , Tiêu chỉ thiếu điều thẳng ý với Bán Hạ, nếu Bán Hạ nhiệt tình hơn bước lên một bước, lớp giấy cửa sổ thể chọc thủng .

 

Đi ngoài một chuyến, tìm một rể về, chuyện bao!

 

Dượng và dì của , sẽ vui đến mức nào.

 

Bán Hạ mở bình nước uống một ngụm, một lúc lâu mới : “Anh cả, đừng se duyên bừa bãi nữa, khó tránh khỏi chê, em và , hợp.”

 

Ngô Lương Vân vội : “Sao hợp? Anh thấy , tuổi tác tương đương, lúc nhỏ quen , đây gọi là gì? Thanh mai trúc mã, gì hợp hơn nữa, tin, bao nhiêu ngày ở chung, em thích em?”

 

Cô đương nhiên , cô là một khúc gỗ, thể tình cảm sâu đậm trong mắt .

 

, cô dựa cái gì chứ?

 

Dựa quả trứng gà, củ khoai lang lúc nhỏ cho ?

 

Rồi lấy báo đáp chỉ vì báo ơn?

 

Đây là hát kịch, là cuộc sống mà.

 

Nhận thức của về cô, chỉ tồn tại trong ký ức, hiểu con hiện tại của cô.

 

“Anh cả, đừng quên, em ly hôn, mang theo con, còn , tiền đồ vô lượng, gia đình ưu việt, quen đều là những tiền như ông chủ Thương, chúng dựa cái gì mà cho rằng, một phụ nữ ly hôn mang theo con như em sẽ xứng với ?”

 

Ngô Lương Vân Bán Hạ dội một gáo nước lạnh, liền tỉnh táo phần lớn, đặt cảnh khác, , chỉ điều kiện, nếu điều kiện của như , cũng sẽ tìm một qua một đò còn mang theo con, dù cũng ly hôn một .

 

Đây chính là hiện thực.

 

“Chuyện, chuyện giống mà.” Ngô Lương Vân lẩm bẩm, “Anh thấy ông chủ Thương cũng ủng hộ hai mà.”

 

Bán Hạ khổ: “Anh thấy biểu cảm của ông chủ Thương khi em con , đương nhiên, em cảm thấy đúng, ông chủ Thương là . Chỉ là bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy chúng em xứng đôi, xứng đáng với hơn, cần thiết ghép đôi với em.”

 

Ngô Lương Vân há miệng, lời cũng lý, nhưng, chuyện điều kiện và tình cảm, cũng thể gộp một.

 

“...Anh thấy, Tiêu lòng đó, em đối với quá lạnh lùng cũng .”

 

Bán Hạ vẻ mặt chút mờ mịt: “...Có lẽ , lẽ đợi nghĩ , sẽ nghĩ thông thôi...”

 

Anh cho cô phương thức liên lạc của ?

 

Có lẽ, nghĩ thông cũng chừng.

 

Bán Hạ lắc đầu, nghĩ những chuyện nữa, lấy sổ sách mang theo bên , bắt đầu tính toán giá bán lẻ và bán buôn của quần áo.

 

Ngô Lương Vân thấy cô bắt đầu việc chính, cũng phiền cô nữa.

 

...

 

 

Loading...