Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 71: Đã Tìm Được Người Mua
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:42:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm .
Bán Hạ ngáp mở cửa phòng, ngẩng đầu lên thấy Tiêu Thanh Vân đang cửa định gõ cửa.
Cô buông tay đang che miệng xuống, nhớ chuyện tối qua nghĩ cả đêm, liền chút tự nhiên: “Chào buổi sáng!”
Tiêu Thanh Vân thu tay về: “Chào buổi sáng.”
Anh để ý sắc mặt của cô, “Tối qua ngủ ngon ? Lo lắng chuyện tìm mua ?”
Bán Hạ ngẩn , khi phản ứng thì cúi đầu theo bản năng né tránh ánh mắt của , đưa tay vén những lọn tóc rơi mặt tai, : “...Ừm, đúng .”
Cô thể là vì nghĩ chuyện cũ nên ngủ ngon .
Tiêu Thanh Vân cúi mắt cô, ánh mắt dịu dàng: “Đừng lo, tìm giúp em mua , tuyệt đối sẽ ép giá lung tung.”
“Hả?” Bán Hạ nghi ngờ nhầm, tay đang giơ bên tai khựng , ngẩng đầu : “Anh tìm lúc nào ?”
Tối qua cũng mới chuyện bạn của ông chủ Hàn đưa giá thấp mà, qua một đêm giúp tìm mua ?
“Thật cần phiền phức , em tự cũng thể...”
“Không phiền.” Tiêu Thanh Vân ngắt lời cô, thích cô khách sáo như , vẻ phiền chút nào, “Anh chỉ giúp dắt mối thôi, cũng nợ ân tình gì, còn cảm ơn nữa.”
Nói , Bán Hạ cũng tiện thêm gì nữa, nữa sẽ dễ khiến cảm giác điều.
“Cảm ơn .” Giọng điệu chân thành, khác cảm ơn cô , nhưng cô cảm ơn .
Khóe miệng Tiêu Thanh Vân khẽ cong lên: “Không gì, ăn sáng .”
Bán Hạ gật đầu.
Lúc Ngô Lương Vân cũng rửa mặt xong , Bán Hạ kể cho chuyện Tiêu Thanh Vân giúp tìm mua.
“Được đó! Anh em.” Ngô Lương Vân vỗ một phát lên vai Tiêu Thanh Vân, “ tối qua còn ngoài một lúc, hóa là tìm mua.”
Tận tâm như , ý gì với Bán Hạ, quỷ cũng tin!
Ngô Lương Vân bây giờ chỉ một suy nghĩ, em họ Tiêu tệ, trai, điều kiện , quan tâm đến Bán Hạ, hai lúc nhỏ còn quen , rõ gốc gác, về nhà sẽ với dượng và dì, nhất định để họ liên lạc nhiều hơn, rể tương lai hợp ý như đừng vì để tâm mà để vuột mất.
Lại nghĩ, em họ Tiêu cũng thật là, xuất hiện sớm hai năm chứ, nếu xuất hiện, cũng chẳng chuyện gì của Thạch Đông Thanh.
Ai cũng mù, điều kiện của Thạch Đông Thanh tệ, nhưng so với em họ Tiêu... thì kém chỉ một chút!
Không cần so sánh!
Lúc lòng Ngô Lương Vân thiên vị mặt, trong mắt , ai cũng bằng nhân phẩm của em họ Tiêu.
Nào là ngoài lạnh trong nóng, chính phái, dùng tình chuyên nhất, đều là những nhãn mác dán cho Tiêu Thanh Vân.
Cái vỗ vai của Ngô Lương Vân Tiêu Thanh Vân cong cả lưng, mấy đến quán mì nhỏ bên ngoài nhà khách, gọi ba bát mì thịt băm.
Sau khi xuống, Tiêu Thanh Vân mới kể cho hai về mua mà tìm .
“Người tìm họ Thương, chút duyên nợ với nhà , khi chính sách hơn, nhà bắt đầu kinh doanh, các ngành nghề đều dính líu, bản ở đây, nhưng ở Thương Đài thị cũng chi nhánh, tối qua gọi điện cho , hỏi một chút, sẽ sắp xếp qua.”
Anh giơ tay lên xem giờ, “Đợi chúng ăn sáng xong, của chắc cũng sắp đến .”
Quả nhiên, mấy ăn sáng xong, một chiếc xe Santana màu đỏ phô trương đỗ ngay cửa nhà khách.
Bán Hạ đầu Tiêu Thanh Vân, đây là của... ông chủ Thương mà ?
Cũng quá sang chảnh !
Tiêu Thanh Vân khi thấy chiếc xe , đột nhiên chút hối hận...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-71-da-tim-duoc-nguoi-mua.html.]
lúc , một đàn ông hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc áo sơ mi hoa, quần ống loe, tóc rẽ ngôi ba bảy, đeo kính râm con cóc, từ trong xe bước .
Tiêu Thanh Vân chắp hai tay lưng, thấy đến, gân xanh trán bất giác giật giật.
Người đàn ông đeo kính râm con cóc xuống xe liền vẫy tay với nhóm Tiêu Thanh Vân, để lộ hàm răng trắng bóng thể phản quang ánh mặt trời mới mọc.
Sau khi đến gần, đẩy kính râm lên đầu, đầu tiên là Bán Hạ với ánh mắt đầy ẩn ý, vẫy tay với cô, đó hì hì dang rộng vòng tay với Tiêu Thanh Vân: “Bất ngờ ? Kinh ngạc ? nhận điện thoại của là lái xe suốt đêm đến đây đấy.”
Tiêu Thanh Vân liếc một cái: “Cậu cũng rảnh rỗi thật.” Chuyện nhỏ như , cần chạy đến đây.
Nhìn từ xuống trang phục của , Tiêu Thanh Vân nỡ thẳng mà nhắm mắt , quá ch.ói mắt.
“Để giới thiệu một chút.” Tiêu Thanh Vân chỉ đàn ông đeo kính râm với Bán Hạ, “Đây là ông chủ Thương mà với em, Thương Ý Viễn.”
Quay đầu giới thiệu Bán Hạ và Ngô Lương Vân với Thương Ý Viễn.
Không đợi Tiêu Thanh Vân xong, Thương Ý Viễn chìa tay : “Hân hạnh, hân hạnh, chào em gái, cuối cùng cũng gặp thật .”
Bàn tay Bán Hạ đang chìa khựng giữa trung... cô c.h.ế.t lúc nào ?
Tiêu Thanh Vân lườm một cái: “...” Cậu gọi ai là em gái đấy?
Tiếc là, Thương Ý Viễn phát hiện, sự chú ý của bây giờ đều dồn Bán Hạ, đang nắm tay lắc lia lịa.
Tiêu Thanh Vân tức đến mí mắt giật giật, một tay kéo tay nắm c.h.ặ.t.
“Ối! Đau đau đau.” Bất ngờ kịp phòng , Thương Ý Viễn nhảy cẫng lên rút tay về, miệng phàn nàn: “Chẳng chỉ nắm lâu một chút thôi ? Xem ghen kìa.”
Nụ môi Bán Hạ cứng đờ, quá hổ.
Tiêu Thanh Vân ngầm lườm một cái, nhắc nhở bớt , lườm xong bất giác Bán Hạ, từ biểu cảm của cô tìm thông tin .
Tiếc là, ngoài vẻ mặt hổ, thấy gì cả.
Hơi thất vọng một chút.
Thương Ý Viễn vung tay , mắt đảo một vòng là , con đường tình duyên của bạn còn gian nan lắm.
Hóa , bây giờ vẫn còn đang yêu đơn phương !
Thương Ý Viễn từng xem bức chân dung của Bán Hạ, nhưng là dáng vẻ bây giờ, mà là dáng vẻ thiếu nữ trổ mã hết của cô.
Là Tiêu Thanh Vân vẽ.
Chỉ vì bức chân dung đó, Tiêu Thanh Vân còn đ.á.n.h với một trận, cũng từ trận đó Thương Ý Viễn mới , Tiêu Thanh Vân một đặt ở đầu quả tim.
Tối qua nhận điện thoại của Tiêu Thanh Vân liền bình thường, chắc chắn chuyện, bao nhiêu năm nay, Tiêu Thanh Vân bao giờ gọi điện cho !
Anh nhiều chuyện hỏi một câu là nam nữ, tuy kết quả nhận là tiếng điện thoại ngắt, nhưng cũng đủ .
Thế là, lái xe cả đêm, lon ton chạy đến, chỉ để xem thể khiến Tiêu Thanh Vân mở miệng với là ai.
Vừa gặp mặt, chà! là thật.
“Khụ khụ.” Thương Ý Viễn ho hai tiếng, mặt mày tươi với Bán Hạ: “Em gái Bán Hạ, em đừng để ý, con vốn , tuy trông đắn, nhưng là , là một doanh nhân chân chính. và Tiêu Thanh Vân là em , hai nhà chúng là bạn bè thiết nhiều đời, từ đời ông bà quan hệ .”
Cũng khá tự , trông đắn.
Bán Hạ : “Phiền ông chủ Thương , vì chút chuyện của mà còn chạy một chuyến.”
Thương Ý Viễn xua tay: “Không phiền, phiền, vì hạnh phúc của em , xa mấy cũng chạy một chuyến.”
Bán Hạ: “...”
Tiêu Thanh Vân: “...Im miệng.”