Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 64: Gặp Nguy Hiểm

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:42:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bán Hạ còn hứng thú chuyện với chị nữa, bây giờ cô chỉ nhanh ch.óng tìm nhân viên tàu báo cáo tình hình, chị Tiền lẽ là một kẻ buôn !

 

Bán Hạ căm ghét bọn buôn , trong mơ, Tiểu Thạch Đầu của cô từng bọn buôn hại.

 

Nhân lúc vệ sinh, Bán Hạ tìm nhân viên tàu báo cáo tình hình.

 

Tiếc là, nhân viên tàu rõ ràng tin, cho rằng Bán Hạ nghĩ nhiều, chỉ khoác lác một chút thôi, thành kẻ buôn ?

 

“Đồng chí, bây giờ thanh niên phía Nam lập nghiệp ngày càng nhiều, theo họ hàng, theo cùng làng, cô gặp lẽ là cùng trong làng thôi, đừng nghĩ nhiều như , nhiều kẻ buôn thế.”

 

Bán Hạ vội : “Nhỡ là thật thì ? Nếu thật sự là kẻ buôn , hai cô gái chẳng sẽ t.h.ả.m , ai chị sẽ lừa hai đến nơi nào? Người lẽ còn là kẻ tái phạm nhiều !”

 

Nhân viên tàu bất đắc dĩ Bán Hạ: “ lòng , cảnh giác cao, nhưng chúng cũng thể tùy tiện nghi ngờ dân !”

 

lúc , một đàn ông ngoại hình bình thường đến mức ném đám đông cũng khó nhận ngang qua họ, khi qua, đàn ông cúi đầu, ánh mắt hung ác liếc Bán Hạ một cái.

 

Bán Hạ phát hiện, vẫn đang chuyện với nhân viên tàu.

 

Sau khi Bán Hạ kiên trì thuyết phục, nhân viên tàu cuối cùng cũng đồng ý hỏi thăm tình hình.

 

Bán Hạ cũng ngốc, vội : “Đừng! về , một lát nữa hãy đến, nhất là gọi thêm hai nữa.”

 

Nếu hai cùng , nhỡ là cô tố cáo, nhân cơ hội trả thù cô thì ?

 

mạo hiểm.

 

Nhân viên tàu gật đầu, tỏ ý đồng ý, sang toa khác tìm đồng nghiệp.

 

Bán Hạ thở phào nhẹ nhõm, thấy phòng vệ sinh bên cạnh , mở cửa .

 

Ai ngờ đang định đóng cửa, một bàn tay đột nhiên thò !

 

Không thứ gì đó phun mặt Bán Hạ, cô liền tối sầm mắt , cả mê man.

 

Không qua bao lâu, cô dần dần ý thức, nhưng cả vẫn mê man, mềm nhũn gục bàn, bên cạnh áp sát cô, một tay đang dùng sức đè lên lưng cô, Bán Hạ thể ngửi thấy mùi mồ hôi trộn lẫn mùi hôi nách.

 

Tiếng chuyện ồn ào xung quanh khiến cô nhận vẫn còn tàu, xuống xe, điều yên tâm một chút, nếu đưa xuống xe, hậu quả thể tưởng tượng nổi!

 

Tim Bán Hạ đập thình thịch, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

 

May mà cô một , Lương Vân nếu phát hiện cô chắc chắn sẽ tìm.

 

qua bao lâu ?

 

Người cô mê man rốt cuộc là ai?

 

Chẳng lẽ cũng là đồng bọn buôn của Tiền Đa Mai?

 

, bọn buôn thể chỉ một , chắc chắn còn ẩn nấp sẵn sàng giúp đỡ.

 

Là cô quá sơ suất.

 

Bọn buôn cô mê man, là vì dễ lừa nên tay trực tiếp, phát hiện cô tố cáo?

 

Trong cơn mê man, cô hỏi bên cạnh .

 

“Cô gái ?”

 

Một giọng nam khàn khàn vang lên bên tai Bán Hạ: “Đây là vợ , cô khó chịu, để cô ngủ một lát .”

 

chạm cô, còn kéo chiếc áo khoác cô.

 

“Có ngất ? Hay là tìm nhân viên tàu hỏi xem t.h.u.ố.c .”

 

“Không cần phiền , tàu sắp đến ga , ga sẽ đưa cô xuống xe bệnh viện xem.”

 

“Được, đối xử với vợ thật, chịu đưa cô bệnh viện, như ông chồng nhà , chỉ bảo uống nhiều nước nóng.”

 

“Vợ mà, đương nhiên đối xử với cô …”

 

Ga !

 

Bán Hạ căng thẳng đến mức thở cũng dồn dập, cô ngẩng đầu lên, mở miệng , dù chỉ một từ cũng , nhưng dù dùng sức đến toát mồ hôi, cô cũng lay chuyển bàn tay lưng, càng thể một từ nào.

 

Dùng hết sức cũng chỉ tay cử động một chút.

 

Bán Hạ thật sự hoảng sợ, Lương Vân vẫn đến tìm cô!

 

rằng, cô mới mất ý thức vài phút.

 

Lúc , nhân viên tàu đang dẫn theo một đồng nghiệp, lấy cớ kiểm tra vé đến toa xe cô .

 

Nhân viên tàu cũng thể mở miệng hỏi là kẻ buôn , đành bóng gió hỏi hai cô gái nhà ở ? Đi ? Người nhà .

 

Lại hỏi Tiền Đa Mai là ai? Có quan hệ gì với hai cô gái?

 

Tiền Đa Mai hổ là một tay giang hồ lão luyện gây án nhiều tàu, những câu hỏi của nhân viên tàu đều chị chặn , ngay cả hai cô gái cũng tỏ tin tưởng chị , và với nhân viên tàu rằng Tiền Đa Mai là họ hàng của họ, nhà đều họ cùng chị .

 

Nhân viên tàu tin lời họ, kiểm tra vé xong liền rời , khi còn xung quanh các hành khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-64-gap-nguy-hiem.html.]

 

Đồng nghiệp bên cạnh hỏi: “Sao ?”

 

Nhân viên tàu thu suy nghĩ, lắc đầu: “Không gì, thôi.”

 

Ngô Lương Vân cứ về phía phòng vệ sinh, thấy Bán Hạ vẫn , nghĩ một lúc liền đeo túi lên , về phía phòng vệ sinh.

 

Thấy bên trong phòng vệ sinh hiển thị , thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp xổm ở lối nối giữa hai toa tàu chờ.

 

lúc , loa phát thanh tàu vang lên.

 

“Ting ling, phía là ga **, hành khách xuống xe, vui lòng cầm theo hành lý xách tay chuẩn xuống xe…”

 

Câu đối với Bán Hạ khác gì sét đ.á.n.h ngang tai, sắp đến ga !

 

Từ bây giờ đến lúc tàu ga, lẽ chỉ còn đầy mười phút!

 

Dựa việc Lương Vân phát hiện cô mất tích, tìm thấy cô còn bao lâu, là bên Lương Vân cũng xảy chuyện gì?

 

Chỉ thể tự cứu !

 

Bán Hạ dùng sức c.ắ.n lưỡi, dựa cảm giác đau để giữ cho tỉnh táo, thời gian càng lâu tác dụng của t.h.u.ố.c càng giảm , cô dần dần cảm thấy, khá hơn một chút so với lúc nãy, ít nhất, tay cô một chút sức lực.

 

Trên tàu, lấy hành lý từ giá xuống ngày càng nhiều, bên cạnh cô kéo chiếc áo khoác cô lên đầu, như che kín cả cô.

 

Ngô Lương Vân chờ ở phòng vệ sinh mấy phút, vẫn thấy Bán Hạ , chút lo lắng gõ cửa.

 

“Bán Hạ? Em ở trong đó ?”

 

Tiếng ồn tàu nhỏ, Ngô Lương Vân cũng bên trong , gõ mấy cái, áp tai cửa .

 

Anh , hành động như của trong mắt khác, chính là một kẻ biến thái!

 

“Xì! Đồ điên!” Người ngang qua lườm một cái, nhổ nước bọt .

 

Ngô Lương Vân mặt đỏ bừng, lúng túng tay chân để , “Em gái ở trong đó lâu , gõ cửa cũng ai trả lời, yên tâm.”

 

Người ngang qua bĩu môi, tin lời , liếc mắt : “Không yên tâm thì tìm nhân viên tàu , áp mặt cửa gì?”

 

Ngô Lương Vân , thật sự yên tâm, cũng định tìm nhân viên tàu xem .

 

Tàu từ từ ga, Tiền Đa Mai dậy cũng định dẫn hai cô gái xuống xe.

 

“Dì Tiền, chúng đến nơi mà?” Một trong hai cô gái tò mò hỏi.

 

Vẻ mặt Tiền Đa Mai chút kỳ quặc, “Chúng xuống xe , dì chút việc , nghỉ ngơi một đêm, ngày mai chúng tiếp.”

 

“Ồ.” Hai cô gái nghĩ nhiều, ngoan ngoãn cầm hành lý về phía cửa xe.

 

Lúc , Ngô Lương Vân đang tìm nhân viên tàu mà Bán Hạ tìm lúc đầu để giải thích tình hình.

 

Nhân viên tàu cầm chìa khóa đến phòng vệ sinh, gõ mấy cửa đều ai trả lời.

 

Nhân viên tàu lập tức nghĩ đến nữ đồng chí báo tin cho đó, vội hỏi: “Em gái bao nhiêu tuổi? Mặc quần áo màu gì?”

 

Ngô Lương Vân vội : “Khoảng hai mươi hai tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi vải terylene màu sáng, quần đen, tết một b.í.m tóc.”

 

Lông mày của nhân viên tàu lập tức nhíu , lấy chìa khóa mở cửa phòng vệ sinh.

 

Bên trong !

 

Bên ngoài hiển thị , bên trong !

 

Đây là dụng cụ gây án mới như !

 

Sắc mặt Ngô Lương Vân trắng bệch, em gái !

 

lúc , tàu dừng hẳn, nhân viên tàu mở cửa xe.

 

Phòng vệ sinh ngay cạnh chỗ xuống xe, lối nhiều chuẩn xuống xe, các hành khách cũng thấy lời của hai , lúc mới mất tích!

 

“Oong” một tiếng, tiếng bàn tán vang khắp toa xe.

 

“Ai mất tích ?”

 

“Nghe là một nữ đồng chí trẻ tuổi…”

 

“Có thể là sang toa khác tìm chuyện .”

 

“Anh thấy nhà lo lắng đến mức nào ? Làm gì chuyện một tiếng chạy lung tung…”

 

Tiền Đa Mai xếp hàng phía để xuống xe, sắc mặt đổi!

 

Không một ?

 

Hai cô gái rõ, nghi hoặc hỏi: “Ai mất tích ?”

 

Tiền Đa Mai nghiến c.h.ặ.t răng, cơ mặt co giật nhanh một cái, giọng điệu còn ôn hòa như : “Quan tâm nhiều gì! Chúng lối khác!” Nói đẩy hai cô gái về phía .

 

 

Loading...