Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 5: Vé Bị Trộm Mất

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:40:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đồng chí, xin hỏi Thương Đài thị ?"

 

Nhân viên bán vé trong cửa sổ đầu cũng ngẩng lên : "Tàu đến Thương Đài thị mỗi ngày chỉ một chuyến buổi sáng, vé ngày mai lấy ?"

 

Tay cầm tiền của Bán Hạ siết c.h.ặ.t, đúng , đến bế con cô chắc chắn là chuyến tàu đó.

 

Bán Hạ nóng lòng như lửa đốt, còn thể đợi đến ngày mai.

 

"Đồng chí, chị còn chỗ nào tàu hỏa Thương Đài thị ? Xe khách cũng ."

 

Nhân viên bán vé ngẩng đầu cô một cái, chậm rãi trả lời: "Ga tàu hỏa thành phố , một ngày mấy chuyến, chín giờ tối vẫn còn một chuyến. Xe khách chắc là , Thương Đài thị cách chỗ chúng gần , tàu hỏa cũng mất ba ngày hai đêm mới đến."

 

Bán Hạ vội vàng : "Vậy mua vé thành phố ."

 

Nhân viên bán vé xé một tấm vé cho cô, "Hai đồng sáu."

 

Bán Hạ đưa tiền, cầm vé kỹ, chuyến 320, thời gian là...

 

Còn đợi cô rõ, nhân viên bán vé giục: "Mau , tàu ga ."

 

Bán Hạ cũng thấy tiếng tàu hỏa chạy "xình xịch xình xịch".

 

"Cảm ơn đồng chí." Bán Hạ cảm ơn xong vội vàng chạy về phía cửa soát vé.

 

Ga tàu hỏa huyện thành bọn họ là một ga nhỏ, nhỏ đến mức nào ư?

 

Một cái sân ga, ba gian nhà.

 

Trong đó một gian là phòng bán vé kiêm cửa soát vé, qua cửa soát vé là đến phía nhà, cũng chính là sân ga.

 

Sân ga như , mua vé leo tàu cũng đặc biệt nhiều, nhà ga căn bản phòng , những đó chui từ sân ga lên tàu.

 

Bán Hạ thấy mấy từ phía đối diện đường ray chạy về phía bên , tàu hỏa dừng hẳn, những liền chui từ gầm xe cao cao qua, tranh Bán Hạ lên tàu, còn va cô một cái.

 

Bán Hạ cũng vội vàng lên tàu, tàu đông , cô tùy tiện tìm một chỗ xuống.

 

Tàu chạy mười phút, mấy chen nhà vệ sinh.

 

Bán Hạ ngoài cửa sổ, tâm trạng quan tâm chuyện khác, sữa căng n.g.ự.c cô đau nhức, Tiểu Thạch Đầu bây giờ sữa ăn ? Người mang thằng bé chăm sóc cho thằng bé ?

 

Tiểu Thạch Đầu đói sẽ hừ hừ, bế thằng bé hiểu ?

 

"Đồng chí? Đồng chí soát vé đây." Nhân viên tàu hỏa gọi hai tiếng, Bán Hạ mới hồi thần .

 

Tay cô thò túi áo sờ một cái, , vội vàng đổi sang bên .

 

"Vé, vé của thấy nữa." Bán Hạ cuống lên, cô rõ ràng thuận tay bỏ túi áo bên mà.

 

Nhân viên tàu hỏa khoanh tay n.g.ự.c, mặt cảm xúc, như thể quá quen với việc , " đồng chí, cô đừng tìm cớ nữa, xem ? Mau bổ sung vé !"

 

Bán Hạ vội : " thật sự mua vé , vốn định Thương Đài thị, xe Thương Đài thị mới mua vé thành phố, chuyển xe ở thành phố, đồng chí, ..."

 

Nhân viên tàu hỏa xua tay ngắt lời cô: "Đừng mấy cái , chỉ xem vé."

 

Hành khách khác tàu cũng sang, chỉ trỏ Bán Hạ bàn tán xôn xao.

 

Bán Hạ lớn thế từng nhiều đ.á.n.h giá như , hổ đến mức đỏ bừng mặt, cô cũng vé của mất lúc nào, đành tự nhận xui xẻo móc tiền bổ sung vé.

 

Đợi nhân viên tàu hỏa khỏi, một chị gái giọng địa phương khác đối diện cô : "Em gái, chị thấy em thật thà, lời giả dối, vé của em , chắc chắn là kẻ cắp móc mất ."

 

"Hả! Vé cũng trộm á?" Bán Hạ chỉ kẻ cắp tàu trộm tiền là nhiều, cho nên để tiền ở mấy chỗ, hóa còn trộm vé.

 

Chị gái xua tay, "Hầy, nhiều lắm! Em lên tàu thấy mấy mua vé leo tàu ? Có cứ dựa chiêu mà đỡ tốn tiền vé." Chị gái chỉ chỉ nhà vệ sinh, "Mấy đều chen trong đó , em mà xem, đến lúc xuống xe cửa cũng chẳng mở ."

 

Vừa lúc nhân viên tàu hỏa gõ cửa nhà vệ sinh, gõ nửa ngày bên trong một tiếng động cũng thấy.

 

Nhân viên tàu hỏa đối với việc thấy nhiều trách, dùng sức gõ mấy cái, vài câu dọa dẫm .

 

Bán Hạ thu hồi ánh mắt, nhớ tới lúc lên tàu va cô một cái, sợ là lúc đó trộm vé của cô .

 

Chuyến thời gian ngắn, xuất phát Bán Hạ ngã một cú, lãng phí mất hai đồng sáu hào, cô ở nhà đan hai cái chiếu trúc mới kiếm , cứ thế đổ sông đổ biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-5-ve-bi-trom-mat.html.]

 

Không sơ ý, nâng cao cảnh giác, cô tự nhắc nhở như .

 

Bán Hạ lén sờ sờ mấy chỗ để tiền, cảm giác cộm tay khiến cô yên tâm.

 

Chị gái đối diện cũng nhắc nhở cô: "Chị thấy em là đầu tiên ngoài, cái gì cũng hiểu, ngoài bên ngoài ngàn vạn cẩn thận một chút, hiểu thì hỏi chị, chị , chính là nhiệt tình."

 

Bán Hạ gật đầu lia lịa: "Cảm ơn chị nhé, chị gái."

 

Chị gái xua tay, : "Khách sáo cái gì."

 

Cứ như hai trò chuyện, Bán Hạ thực tâm trạng, nhưng chị gái nhiệt tình, Bán Hạ cũng tiện câm, đành tiếp chuyện, ngược chuyện của thì ít.

 

Qua chuyện, Bán Hạ chị gái đừng tuổi nhỏ, ăn, cái nghề mua nam bán bắc.

 

Chị gái : "Bây giờ chính sách nhà nước , giao thông cũng thuận tiện hơn , giống cũng xin cái giấy chứng nhận gì đó, bất tiện lắm, lúc chị mới bắt đầu ăn họ hàng bạn bè chị ai chẳng bảo chị bừa, bây giờ ai chẳng ghen tị với chị? Chị chính là nhà đầu tiên trong thôn xây nhà lầu đấy."

 

Chị gái tự hào, Bán Hạ vốn tâm tư gì cũng đến nhập thần.

 

Một tiếng , tàu đến thành phố, Bán Hạ chào tạm biệt chị gái đối diện xuống xe.

 

Điều cô là, đợi cô , chỗ của cô liền một đàn ông trung niên .

 

Người đàn ông nhỏ giọng hỏi chị gái : "Sao xuống xe ?"

 

Chị gái trợn trắng mắt, trái , nhoài gần: "Không cùng đường với chúng , còn chuyển xe nơi khác."

 

Người đàn ông chậc chậc hai tiếng: "Tiếc thật, một cái là phụ nữ nông thôn , dễ bài bố, dáng dấp xinh, nếu thể mang , chắc chắn tìm cho nhà t.ử tế."

 

Chị gái trách móc liếc một cái: "Đừng tiếc nữa, đợi , còn mối hơn..."

 

Bán Hạ thể chị gái nhiệt tình cô quen đang cùng tiếc rẻ vì lừa cô, cũng may, cô ngốc nghếch cái gì cũng cho .

 

Sau khi xuống xe, cô chạy thẳng đến phòng bán vé mua vé.

 

"Chuyến tàu cuối cùng đến Thương Đài thị hôm nay là chín giờ tối, nhưng là xe chở hàng, điều kiện kém, cô ?"

 

Bán Hạ còn chê bai là xe gì, chỉ cần thể đến Thương Đài thị sớm hơn là cô mãn nguyện .

 

"Được, đồng chí, lấy chuyến đó."

 

Nhân viên bán vé thấy cô là một phụ nữ trẻ tuổi, còn bụng nhắc nhở cô, "Tuy vé xe rẻ, nhưng xe đó ngay cả cái nhà vệ sinh cũng , cô là đồng chí nữ bất tiện, thấy cô là ở nhà khách nhà ga một đêm, chuyến sáng mai ."

 

Bán Hạ xong cũng do dự: "Không cần đồng chí, lấy chuyến ."

 

Nhân viên bán vé bất đắc dĩ lắc đầu, tưởng Bán Hạ tiết kiệm sợ tốn tiền: "Hai mươi sáu đồng năm."

 

Nghe thấy tiền vé Bán Hạ giật , đây còn là giá rẻ , thế cái đắt thì bao nhiêu tiền?

 

May mà cô mang hết tiền trong nhà , ngoài một chuyến thật dễ dàng.

 

Tiền để trong túi quần đủ, Bán Hạ khom lưng thò túi ngầm bên trong áo lấy tiền, đếm hai mươi sáu đồng năm đưa cho nhân viên bán vé.

 

Còn hơn hai tiếng nữa tàu mới đến ga, sữa căng Bán Hạ khó chịu, cô nhà vệ sinh vắt sữa , dòng sữa lãng phí, Bán Hạ nhớ con trai đến cào gan xé ruột.

 

Từ nhà vệ sinh , cô mua ít bánh nướng khô ở cửa hàng thực phẩm phụ cạnh nhà ga để ăn dọc đường, lúc cô mới nhớ ngay cả cái bình nước cũng mang, nỡ mua nước ngọt, cô đành mua một cái bình nước, hứng một bình nước nóng ở nhà ga.

 

Cơm tối Bán Hạ dám ăn nhiều, chỉ ăn nửa cái bánh nướng khô, nước cũng dám uống nhiều, sợ lên tàu bất tiện.

 

Đến chín giờ tối, xe chở hàng ga, Bán Hạ cùng một ít sân ga lên chuyến tàu chỉ hai cái cửa sổ nhỏ và từng toa từng toa chở hàng .

 

Lần cô học khôn hơn một chút, soát vé xong liền nhét vé xe túi ngầm trong áo.

 

Hai bên toa xe đóng hai hàng ghế dài, ngoài cái gì cũng .

 

Bán Hạ tưởng xe sẽ mấy , ngờ, mặt đất ít , từng hoặc nghiêng hoặc ngửa ngủ say, thấy tiếng ngáy đan xen .

 

Mùi trong toa xe cũng chẳng dễ ngửi, mùi mồ hôi kẹp lẫn mùi nước tiểu và mùi hôi chân, hình thành nên mùi hôi thối đặc trưng, cộng thêm oi bức, lúc mới Bán Hạ suýt chút nữa thì tắt thở.

 

Cô ôm tay nải cẩn thận từng li từng tí xuống đất bên cạnh mấy đồng chí nữ, co chân , đặt tay nải lên đùi, vùi đầu đó nhắm mắt .

 

 

Loading...