Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 40: Mối Làm Ăn Mới

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:41:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Huyện thành.

 

Sau khi giao nguyên liệu cho Chu Ký phạn điếm, Bán Hạ và Mạch Đông đến con phố quen thuộc để bày sạp, sạp chỉ hàng khô thu mua từ nông thôn, trứng gà, trứng vịt nhà nuôi, mà còn ngô non đúng mùa.

 

Không nhiều, chỉ ba bốn mươi bắp, đây là sáng nay qua ruộng nhà, thấy bắp ngô mọc , bẻ một ít xuống, xem bán .

 

"Chị, khi nào chúng hỏi các nhà hàng khác ạ?" Mạch Đông vẫn nhớ lời Bán Hạ mấy hôm , tìm thêm mấy nhà hàng để cung cấp hàng.

 

Bán Hạ xếp từng bắp ngô thành một đống nhỏ như ngọn núi, "Đợi bán hết những thứ ."

 

Mạch Đông , liền mong mau ch.óng bán hết, mở miệng mời chào các cô các thím qua, "Đi qua , đừng bỏ lỡ, nấm hương, mộc nhĩ, hoa hiên, trứng gà, trứng vịt đây, còn ngô non tươi ngon, sáng sớm mới bẻ ngoài ruộng."

 

Mạch Đông theo chị chạy vạy hơn nửa tháng, tài ăn cũng luyện , còn như lúc mới bày sạp, mở miệng thế nào.

 

"Bác ơi, mua ít ngô non về ạ, bác xem, non lắm, sáng sớm bẻ ngoài ruộng, mới mọc xong, cháu dám đảm bảo, bác chợ cũng mua ."

 

Bác gái mời chào như , quả thật tới, bóc vỏ ngô bấm thử, non đến mức mọng nước, giống như đây đợi ngô thị trường , già .

 

"Cháu trai thích ăn món nhất, cho mười bắp." Bác gái hào phóng, giá cả cũng hỏi, mở miệng liền đòi mười bắp.

 

Mạch Đông vui đến thấy mắt: "Vâng ạ, bác đúng là mắt !"

 

Bác gái cũng vui, "Ối dào! Mua bắp ngô mà cũng thành mắt ."

 

Mạch Đông vội hoảng cân trọng lượng, miệng ngừng : " ạ, bác đây là tuệ nhãn... tuệ nhãn chọn ngô!"

 

Bán Hạ ở bên cạnh mà suýt nữa bật , em trai cô học hành đúng là giỏi thật.

 

Ngô sạp chẳng mấy chốc bán hết, những thứ khác thì còn ít.

 

Mạch Đông và Bán Hạ tiếp tục rao bán.

 

"Món kim châm thái của cô bán thế nào?" Một đàn ông trung niên ăn mặc tươm tất, giọng địa phương khác xổm sạp của Bán Hạ và họ, tay cầm một nắm hoa hiên trong bao tải da rắn hỏi.

 

Nói xong, ông còn cầm hoa hiên lên ngửi, hài lòng gật đầu.

 

Bán Hạ đầu tiên là ngẩn , đó phản ứng , hoa hiên ở chỗ họ còn tên gọi khác là kim châm thái.

 

"Một đồng rưỡi một cân, đừng thấy giá cao, nhưng đây là hoa hiên khô, , cũng chính là kim châm thái mà ông , một cân hoa hiên tươi phơi khô cũng ba lạng, mua một cân hoa hiên khô về, thể ăn lâu, hầm canh, xào rau đều , thơm lắm, canh hầm đều màu vàng óng."

 

Người đàn ông trung niên gật đầu, đắt, ông ăn ở quê, đắt hơn nhiều so với ở đây.

 

"Cô bao nhiêu?" Ông hỏi.

 

Bán Hạ ngẩn , đây là đầu tiên cô hỏi cô bao nhiêu hàng.

 

Đầu óc nhanh ch.óng xoay chuyển liền hỏi : "Ông cần bao nhiêu?"

 

Người đàn ông trung niên , cầm hoa hiên lắc lắc: "Nếu hàng của cô đều đạt chất lượng , cô bao nhiêu, lấy bấy nhiêu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-40-moi-lam-an-moi.html.]

Tim Bán Hạ đập thình thịch, đây là mối ăn lớn !

 

Sắc mặt cô đổi, bình tĩnh : "Cái ông yên tâm, chất lượng chắc chắn đảm bảo, chỉ là ông cần thời gian nào?"

 

Người đàn ông trung niên : "Ba ngày , lấy năm trăm cân, nếu chúng hợp tác , sẽ đặt thêm."

 

Bán Hạ trong đầu nhanh ch.óng tính toán, xác định vấn đề gì liền gật đầu: "Được! ông đặt cọc."

 

Sợ ông yên tâm , "Nếu ông yên tâm, chúng thể tìm bảo lãnh, hoặc là ông bây giờ theo về nhà nhận cửa cũng , ăn lâu dài, chắc chắn lừa ."

 

Người đàn ông trung niên ăn lâu năm, liền : "Tiền cọc thể đưa, bảo lãnh cũng tìm, nhưng giá của cô, thể tính theo giá bán hiện tại của cô cho , giảm hai phần."

 

Bán Hạ cũng ngốc, vội vàng vẻ mặt khổ sở, "Không , , hai phần thấp quá, sẽ lỗ vốn.

 

Ông hoa hiên một năm cũng chỉ hai tháng hoa là tháng bảy, tháng tám, khi hoa nở hái, hái xuống liền phơi khô ngay, còn thể để một chút ẩm nào, nếu sẽ hỏng, ăn miệng cũng mùi mốc.

 

Nhà nào nhà nấy trồng cũng nhiều, chỉ dựa chút rau để hầm thịt dịp lễ tết, giá thu mua thể thấp, tính một cân, thật sự kiếm mấy xu, chỉ là tiền công chạy vặt."

 

Người đàn ông trung niên cũng giá thị trường, ở chỗ họ giá bán thấp, chính vì lợi nhuận, lợi nhuận lớn, ông mới quản ngại ngàn dặm đến An huyện.

 

Ông vốn định tự thu mua, nhưng mấy thôn, hàng thu bao nhiêu, còn vì ông ngoại tỉnh, thôn xua đuổi, sợ ông là kẻ buôn thôn.

 

Mấy năm nay , nhiều nhà mất con, hoặc con gái lớn, con dâu trẻ, chỉ một cái chớp mắt là thấy bóng dáng, ngay cả ở cửa nhà cũng thể mất tích, gần như đều thể thấy bóng dáng của ngoại tỉnh.

 

Những kẻ buôn đó, cũng lấy danh nghĩa thôn thu mua hàng hóa, đợi họ , trong thôn luôn nhà mất con.

 

Việc kinh doanh xuống nông thôn của Bán Hạ và Mạch Đông thể , cũng là vì hai địa phương, thấy thái độ , Bán Hạ còn tự báo danh tính.

 

Nếu hai họ giọng ngoại tỉnh, chắc cũng xua đuổi.

 

Người đàn ông trung niên cũng đang tìm cách khác, tìm một địa phương giúp đỡ, nhưng ông quen ai, cũng nên tìm ai, liền thị trường dạo một vòng, liền thấy hoa hiên sạp của Bán Hạ, lúc mới qua hỏi.

 

Hai qua mặc cả, cuối cùng mỗi lùi một bước, cơ sở một đồng rưỡi một cân, giảm một phần rưỡi, tức là giảm giá 15%.

 

Bán Hạ bảo Mạch Đông trông sạp, dẫn đến Chu Ký phạn điếm, nhờ Chu lão bản bảo lãnh, nhận một trăm đồng tiền cọc, hai giấy biên nhận, ký tên, điểm chỉ.

 

Bán Hạ lúc mới đàn ông trung niên tên là Hàn Vĩ, là một thương nhân đến từ phương Bắc.

 

Xem kìa, ăn như , đây mới là mua Nam bán Bắc, cô còn đang loanh quanh trong thôn.

 

Hàn lão bản ở tại nhà khách của huyện, hai hẹn thời gian, ba ngày Hàn lão bản đến Tân Thị trấn lấy hàng.

 

Đợi Hàn lão bản , Chu lão bản liền : "Bán Hạ ! Việc kinh doanh của cô càng ngày càng lớn nha, cung cấp hàng cho cả ngoại tỉnh ."

 

Bán Hạ : "Đâu , cũng chỉ là ăn nhỏ lẻ, bằng việc kinh doanh ở đây của Chu lão bản , nguyên liệu cần mỗi ngày đều tăng lên."

 

Chu lão bản ha hả, Bán Hạ là sự thật, kinh doanh ông tự nhiên vui.

 

Cũng là do tương đậu biện Bán Hạ mang đến , ông phát triển thêm mấy món ăn mới.

 

 

Loading...